Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 673
Cập nhật lúc: 2025-12-25 12:49:38
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Học đường là do Chu Kiều Kiều đề nghị và bỏ vốn xây dựng, con trai nàng học chẳng chỉ cần một câu là ?
Tại ...
Tại nàng đưa tới học đường?
Chu Kiều Kiều cầm lấy cuộn chỉ giúp bà gỡ rối.
Mắt già kém, nhưng bà vẫn thích vá víu những bộ quần áo rách mới mặc.
Bọn họ cảm thấy hỏng một chút vứt thì lãng phí.
"Sức khỏe Trương Hi lắm, lúc tới học đường e là sẽ bắt nạt, hơn nữa sắp học võ, cũng ở học đường bao lâu.
Thay vì thế, chi bằng cứ ở nhà tự tự học thuộc lòng là ."
Chu mẫu sửng sốt một chút, ngờ còn nỗi lo lắng .
"Được , nhưng thực sự đưa học võ ? Hắn vốn là sách mà, chi bằng bảo tiếp tục sách thì hơn.
Con bây giờ tiền như , cũng nuôi nổi , học võ thực sự quá vất vả..."
"Con thì cũng , nếu sách, con sẽ đưa , nhưng là tự học võ mà.
Hơn nữa, nương , học võ cũng tốn ít bạc , con vì tiếc tiền mới cho sách."
Chu mẫu hổ.
Bà quả thực Kiều Kiều vì tiết kiệm tiền nên mới cho Hi nhi học .
ngờ con gái thẳng toẹt như .
Bà tưởng... bà chỉ cần ngầm hiểu ý là .
"Thôi , trong lòng con tự liệu là . Hi nhi đứa nhỏ , mấy năm nay chịu khổ ít, vốn tưởng khi trở về sẽ chịu khổ nữa, ngờ..."
Cứ nghĩ đến cái khổ khi học võ, bà thấy đau lòng cho .
"Nương, khổ tận cam lai mà, học lấy cái bản lĩnh kiếm cơm cũng , nếu con c.h.ế.t , ai nuôi ?"
Chẳng lẽ dựa hai ?
Nếu thực sự để hai nuôi , con c.h.ế.t cũng sẽ chọc cho tức sống .
Chu mẫu hiểu ý của Chu Kiều Kiều.
Chỉ là thấy thương cho Trương Hi thôi.
" , nương, trong phòng con nhiều d.ư.ợ.c liệu hái trong chuyến núi , mấy loại t.h.u.ố.c bổ thể con nhặt riêng bỏ chậu gỗ .
Sau dù là nấu canh nấu cháo cũng bỏ thêm một ít , tẩm bổ cho Hi nhi.
Thân thể học võ thì bồi bổ cho , nếu sẽ nhận ."
Chu mẫu gật đầu.
Tỏ vẻ .
Lúc cúi đầu khâu vá, Chu mẫu gì nữa.
Chu Kiều Kiều cũng nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt hương bồ.
Trong lòng thầm nhủ: Trời bắt đầu nóng .
Gió từ quạt hương bồ cũng mang theo chút nóng.
Chu Kiều Kiều quạt mãi quạt mãi, ngủ .
Lần , nàng mơ, ngủ an .
Ngủ một mạch suốt nửa canh giờ.
Ngay cả Tiểu Thảo Môi Ngô Ngọc Nương bế , thấy cô cô đang ngủ cũng hạ thấp giọng xuống.
"Nãi nãi, cô cô ngủ ? Có cô cô m.a.n.g t.h.a.i ạ?"
Mấy hôm bé mới cha nương nhị bá mẫu sở dĩ ngủ gà ngủ gật là vì mang thai.
hôm qua cô cô ngủ lâu như , hôm nay mới tỉnh một lúc ngủ tiếp , thích ngủ như thế, chẳng lẽ cũng là vì mang thai?
Trẻ con năng kiêng kỵ.
Chu mẫu khẽ, ấn nhẹ lên trán Tiểu Thảo Môi: "Cô cô mang thai, là bệnh, bệnh của cô cô mới khỏi, cho nên buồn ngủ.
Ngủ thì mới nghỉ ngơi hơn, sẽ mau khỏe hơn."
Tiểu Thảo Môi lúc mới hiểu.
Bé "ồ" lên một tiếng thật dài.
"Hóa là ạ."
Thoáng cái nửa tháng trôi qua, Chu Kiều Kiều dẫn theo Trương Hi lúc cơ thể khôi phục dáng vẻ bình thường, tới võ quán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-673.html.]
Võ quán trưởng sớm nhận tin tức từ Thanh Y, cho nên khi Chu Kiều Kiều tới cửa, ông nhiệt tình tiếp đãi bọn họ.
"Đây chính là Trương Hi nhỉ, ừm, gầy thì gầy một chút, nhưng thành vấn đề."
Chu Kiều Kiều liền với Trương Hi: "Hi nhi, quỳ xuống dập đầu với Thư quán trưởng , gọi sư phụ."
Thư quán trưởng ở ghế chủ vị, mỉm Trương Hi.
Trương Hi kích động lập tức quỳ xuống, chân thành dập đầu.
"Trương Hi bái kiến sư phụ."
Sau đó dâng lên lễ vật.
Đó là một thanh chủy thủ lớn lắm mà Chu Kiều Kiều mua ở tiệm bạc, đồ trang trí bên đều bằng bạc.
Đồ vật quá đắt tiền, nhưng thắng ở chỗ tinh xảo.
Thư quán trưởng nhận lễ vật, mỉm vài câu khách sáo.
Chu Kiều Kiều liền dâng lên sinh hoạt phí.
Một tháng hai lượng bạc sinh hoạt phí.
Tuy là sinh hoạt phí, nhưng một đứa trẻ như Trương Hi chắc chắn ăn hết nhiều như , tiền dư chẳng qua là tiền vất vả của Thư quán trưởng mà thôi.
"Đứa nhỏ căn bản, phiền Thư quán trưởng phí tâm ."
"Yên tâm, t.ử của , tự nhiên sẽ dạy dỗ cẩn thận, còn một quy củ con cũng cần ."
Thư quán trưởng Trương Hi.
Rõ ràng là Trương Hi ghi nhớ kỹ.
Trương Hi nghiêm túc lắng .
"Sau , mùng một và ngày rằm hàng tháng là ngày nghỉ, con thể về nhà, ngày thường nếu về nhà thì xin phép .
Còn nữa, luyện võ vất vả, con tới đây, chắc chắn là chuẩn tâm lý , dù khổ mệt thế nào, hy vọng con cũng sẽ lùi bước."
Trương Hi vẻ mặt kích động gật đầu.
Hắn tuyệt đối sẽ hối hận.
Chỉ cần thể để ở , gì cũng chịu.
"Được , cũng còn gì để nữa, , con tiễn nương con ngoài , khéo hai con gì thì luôn, là sẽ lâu gặp mặt đấy."
Trương Hi tiễn Chu Kiều Kiều cửa.
Võ quán lẽ vì mới mở bao lâu nên nhiều .
Họ tới cổng, xung quanh còn ai.
Trương Hi dừng , c.ắ.n môi Chu Kiều Kiều.
Chu Kiều Kiều khó hiểu hỏi: "Sao ?"
Trương Hi im lặng hồi lâu mới : "Nương, tiền mua chủy thủ... con sẽ trả cho ."
Chủy thủ mua hết sáu mươi lượng bạc.
Mấy năm nay cộng , tiêu dùng còn quá sáu lượng.
mới trở về một thời gian ngắn, tiêu của nương nhiều tiền như .
Hắn thậm chí cảm thấy nên về tìm nương.
Chu Kiều Kiều "hầy" một tiếng, dửng dưng : "Ta còn tưởng con đột nhiên hối hận chứ.
Chuyện tiền nong con cần lo, sẽ ủng hộ con học bản lĩnh sinh tồn, tự nhiên sẽ ."
Nói xong.
Nàng sắc trời.
Sau đó bảo: "Nếu chuyện gì mà tiện về nhà, thì tìm đại cữu hoặc nhị cữu của con. Họ sẽ chuyển lời cho .
Đã về thì tự nhiên sẽ lo cho con, cần khách sáo với , hiểu ?"
Trương Hi rưng rưng nước mắt gật đầu.
"Vâng, con nương."
"Chúng đóng sinh hoạt phí , con cần ăn thì cứ ăn, ăn thì cứ ăn, nhất định để bản chịu đói."
Tuyền Lê
Khoảng thời gian ở nhà cũng , trừ phi Chu Kiều Kiều bảo ăn bảo dùng, nếu tuyệt đối sẽ ăn nhiều, hoặc tự tiện dùng đồ.
Trương Hi mím môi.
Sau đó gật đầu: "Vâng, con ."
Chu Kiều Kiều nghĩ ngợi, còn gì dặn dò nữa, bèn vỗ nhẹ lên tay : "Học cho , nương tin con nhất định sẽ ."