Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 672
Cập nhật lúc: 2025-12-25 12:42:26
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng nàng nghẹn ngào, gương mặt tràn đầy vẻ nỡ rời xa con trai .
Vốn dĩ vì lo lắng cho con, chấp niệm tan nên nàng mới nấn ná ở nơi , nay nàng yên tâm .
"Từ nay về , ngươi tự do ..."
Chu Kiều Kiều mím môi, hồi tưởng chuyện xảy trong những năm qua.
Tuy đây chỉ là thế giới trong một cuốn sách, nhưng... suốt mấy năm nay, nàng cảm nhận bọn họ đều là những con bằng xương bằng thịt.
Hơn nữa, họ còn là những , bạn bè mà nàng khó lòng dứt bỏ.
Và nàng tất cả những điều , đều là nhờ mắt, là nàng thế chỗ của nàng .
"Ngươi cứ yên tâm mà ."
Khoảnh khắc nguyên tan biến, gương mặt nàng nở một nụ .
Tốt, lắm... từ nay về , cả hai bọn họ đều tự do .
Thế nhưng... nghĩ đến đó, Chu Kiều Kiều nảy sinh một vấn đề khác.
Nguyên , nếu nàng công đức viên mãn cũng rời , thì xác liệu c.h.ế.t ?
Vừa nghĩ đến kết cục tương lai của xác , nàng cảm thấy chút u sầu.
"Nương... nương..."
Chu Kiều Kiều tiếng nức nở của Nam Nhi đ.á.n.h thức.
Nàng mơ màng mở mắt, thấy tầm chút nhòe , định mở miệng hỏi chuyện gì, phát hiện cổ họng đau rát vô cùng, căn bản thốt nên lời.
"Nương, bệnh , hu hu hu, đại cữu mẫu mời đại phu , bệnh nặng thế ..."
Con bé đầu trách mắng Trương Hi.
Bảo rằng chăm sóc cho nương.
Trương Hi cứ xoắn c.h.ặ.t hai tay , cúi đầu rũ mắt nhưng thi thoảng kìm mà liếc về phía Chu Kiều Kiều, nước mắt từng giọt lớn thi rơi xuống.
Chu Kiều Kiều thấy cảnh , nhớ chấp niệm của nguyên trong giấc mộng và tình thương dành cho Trương Hi.
Trong lòng nàng khẽ thở dài.
Thôi , thôi .
"Không trách ..."
Tuyền Lê
Nàng nén cơn đau rát ở cổ họng, thốt câu .
Hình bóng Nam Nhi mắt dần trở nên rõ nét, lúc nàng mới để ý thấy ngoài cửa sổ trời tối đen.
Hóa , chỉ một giấc mộng mà thời gian trôi qua lâu đến .
Nam Nhi cố gắng lắm mới rõ giọng của Chu Kiều Kiều.
con bé vẫn phụng phịu : "Chính là tại , rõ ràng tỏ vẻ khó chịu, ngủ, mà chẳng gì cả."
"Nương, hiện tại thấy thế nào ? Có chỗ nào khó chịu ?"
Lúc chập tối các nàng tan học trở về, Trương Hi bảo nương mệt đang ngủ, bảo các nàng đừng phiền, khẽ thôi.
Các nàng cứ tưởng Trương Hi thật, nương chỉ mệt, nên vẫn luôn xem.
Mãi đến giờ cơm, các nàng gọi dậy, lúc mới phát hiện Chu Kiều Kiều đang sốt cao, cả nóng hầm hập dọa .
Các nàng sợ hết hồn.
Ngô Ngọc Nương vội vàng chạy tìm thầy lang.
Chu phụ thì nấu cháo.
Cả nhà rối tinh rối mù.
Mà Trương Hi lúc mới hóa nương bệnh, còn bệnh nặng.
Hắn sợ hãi, cũng chìm trong sự tự trách sâu sắc.
Hắn cảm thấy chính vì sự sơ suất của nên nương bệnh nặng mà chẳng ai .
Cổ họng Chu Kiều Kiều đau rát, nàng bèn chỉ tay ấm nước bên cạnh, uống ngụm nước tính .
Nam Nhi thấy , lập tức rót cho nàng một chén nước, định đỡ nàng dậy, nhưng phát hiện sức quá yếu, suýt chút nữa thì ngã nương.
"Huynh còn ngẩn đó gì? Mau qua đây đỡ nương chứ."
Trương Hi vội vàng "" một tiếng chạy bước nhỏ gần, đến bên đầu giường, dùng sức đỡ vai Chu Kiều Kiều, giúp nàng dậy.
Chu Kiều Kiều uống nước xong, cổ họng cuối cùng cũng dễ chịu hơn đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-672.html.]
Nàng lúc mới giải thích: "Quả thực của Hi nhi, lúc ngủ vẫn sốt, cũng thấy chỗ nào khó chịu, chỉ là mệt một chút thôi."
Cho dù nương , Nam Nhi vẫn bĩu môi, vẻ mặt đầy vui.
Trương Hi bèn : "Nương, đều là của con, là con kịp thời phát hiện khỏe."
Chu Kiều Kiều khẽ một tiếng: "Là bảo con đừng phiền , con phiền chứng tỏ con lời.
Con , thì phát hiện sốt ?"
Nhất thời, Nam Nhi và Trương Hi đều cứng họng gì.
Hình như... đúng là lý lẽ .
Một lát , thầy lang tới, kê t.h.u.ố.c hạ sốt.
Chu Kiều Kiều uống t.h.u.ố.c xong thấy mệt, liền xuống ngủ tiếp.
Đợi khi nàng tỉnh nữa, là sáng ngày hôm .
Lần , tinh thần nàng sảng khoái, cả tràn đầy sức lực.
Không còn vẻ ốm yếu bệnh tật nữa.
"Nương, thấy trong thế nào ? Còn sốt ? Còn đau ?"
Hôm qua lúc Chu Kiều Kiều uống t.h.u.ố.c, Ngô Ngọc Nương chỉ đỡ vai nàng mà nàng cũng kêu đau.
Cả nàng đụng cũng thấy đau nhức.
Mọi đều tưởng Chu Kiều Kiều ốm liệt giường nhiều ngày, ngay cả thầy lang cũng kê t.h.u.ố.c cho ba ngày.
Nào ngờ sang ngày hôm Chu Kiều Kiều khỏe mạnh trở như từng bệnh.
Chu Kiều Kiều vươn vai một cái thật thoải mái: "Ừm, nữa , ... hình như khỏi hẳn ."
Tối qua khi ngủ nàng gian uống một chút nước suối linh tuyền.
nàng việc khỏi bệnh nhờ công hiệu của nước suối.
Cơn sốt hôm qua chắc chắn liên quan đến việc linh hồn của nguyên rời .
cụ thể rốt cuộc là chuyện gì, nàng cũng giải thích .
Nam Nhi bán tín bán nghi đưa tay sờ lên trán nàng: "Oa, hình như thật sự hết sốt nè. Nương, khỏi nhanh thật đấy."
Chu Kiều Kiều hì hì.
Miên Miên cũng dùng trán cọ nhẹ trán Chu Kiều Kiều, đó gật gật đầu, dáng bà cụ non: "Nương, vẫn chú ý giữ gìn đấy ạ, chủ quan, kẻo bệnh tái phát."
Chu Kiều Kiều nghiêm chỉnh như một lính nhỏ lời: "Tuân lệnh, con ạ. Hai vị lão sư, hai mau ăn cơm học thôi."
Hai đứa trẻ rửa mặt xong xuôi, lúc mới xuống bếp ăn cơm, ăn xong liền cắp sách học.
Chu Kiều Kiều đầu , thấy Trương Hi đang ở cửa, vẻ mặt căng thẳng, cứ chằm chằm nàng như thấu tâm can.
"Con gì? Trước đó dặn con thế nào? Trước khi ăn cơm tập luyện ?"
"Dạ, con chạy quanh thôn một vòng ạ."
"Ừ, khá lắm, chạy xong một vòng cảm thấy thế nào?"
Chu Kiều Kiều tới chiếc ghế bập bênh trong sân xuống, nghiêm túc .
Ánh mắt hiệu cho gần.
"Hơi mệt ạ."
Hắn dám dối, dám vì lấy lòng Chu Kiều Kiều mà sai sự thật.
Chu Kiều Kiều gật đầu: "Mệt là đúng . Nếu qua hai ngày nữa con chạy một vòng mà thấy mệt, thì chạy thêm một vòng quanh ruộng lúa mạch bên .
Cứ thế từ từ tăng thêm, cho đến khi con thể chạy quanh thôn hai vòng... hiểu ?"
Trương Hi gật đầu.
Chu Kiều Kiều : "Hôm qua bảo con tìm đại cữu mẫu lấy sách, lấy ?"
"Dạ lấy ạ, đại cữu mẫu đưa cho c.o.n c.uốn Tả Truyện và Luận Ngữ, cữu mẫu xong thì tìm cữu mẫu lấy tiếp."
Chu Kiều Kiều gật đầu: "Lên lầu hai sách . Học thuộc lòng xong thì chép theo trí nhớ."
Trương Hi do dự một chút: "Nương, chắc chắn chứ ạ? Hay là con sách mặt ? Như cũng tiện chăm sóc ."
Chu Kiều Kiều cảm nhận ý của , nhưng vẫn xua tay: "Không cần con trông chừng , ."
Trương Hi mím môi, lúc mới xoay lấy sách lên lầu hai.
Chẳng bao lâu , từ lầu hai truyền đến tiếng sách khe khẽ.
Chu mẫu cầm kim chỉ tới, trong tay còn ôm theo hai bộ quần áo.
Bà xuống bên cạnh Chu Kiều Kiều, gỡ chỉ hỏi: "Kiều Kiều, tại con cho Hi nhi đến trường học cùng sách với bọn trẻ trong thôn?"