Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 669

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:32:52
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/14CQJP6mg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Thảo Môi lời gật đầu.

"Vâng ạ cô cô." Chu Kiều Kiều xoa đầu Tiểu Thảo Môi: "Ngoan lắm."

Chu Kiều Kiều thả nó xuống xoay ngoài.

Chu mẫu thở phào nhẹ nhõm: "Không tức giận là , vẫn là Tiểu Thảo Môi nhà lợi hại nhất."

Tiểu Thảo Môi ý tứ trong lời của nãi nãi, chỉ ngây ngô hai tiếng, đó tiếp tục cúi đầu sách nhận chữ.

Con bé nỗ lực gấp đôi mới , nỗ lực sách, vượt qua Nam Nhi tỷ tỷ.

Chu Kiều Kiều nhanh đến con đường mà bọn trẻ tan học bắt buộc qua, nàng cũng vội, cứ từ từ đợi bên đường.

Rảnh rỗi đá mấy hòn đá nhỏ chơi.

Quả nhiên bao lâu bọn trẻ tan học, nàng liếc mắt một cái tìm thấy hai đứa con của trong đám đông.

Chỉ thấy chúng tết b.í.m tóc nhỏ đáng yêu, vui vui vẻ vẻ về phía , đôi mắt khi thấy nàng trong nháy mắt sáng bừng lên.

"Nương."

"Nương."

Hai đứa trẻ nhanh chạy về phía nàng, Nam Nhi càng là ôm chầm lấy Chu Kiều Kiều, nũng: "Nương, cuối cùng cũng về , con nhớ c.h.ế.t , núi lâu thế, chuyện gì ?"

" đấy, ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu cũng lo lắng cho , tối qua còn bàn bạc xem nên bảo đại cữu cữu núi xem thử ."

Tuyền Lê

Chu Kiều Kiều mỗi tay dắt một đứa trẻ, vui vẻ về nhà.

"Có chuyện gì chứ, chỉ là bên đó lâu ở, hoang vắng, cỏ cũng mọc nhiều, nương ở dọn dẹp một chút, nên ở thêm hai ngày."

"Vậy Bình An bọn chúng đều khỏe chứ? Con cũng lâu gặp Bình An và hổ cái, còn cả bầy sói nữa..."

Chu Kiều Kiều gật đầu: "Đều khỏe cả, chỉ là hổ cái gầy một chút, thể là gần đây nó ăn gì."

Ba con cứ thế trò chuyện về nhà.

Mãi đến khi sắp về đến cửa nhà, Chu Kiều Kiều mới dừng , trái , thấy xung quanh ai, liền hỏi chúng.

"Về chuyện Trương Hi , hai đứa thấy thế nào? Hai đứa yên tâm, chỉ cần hai đứa đồng ý, nương nhất định sẽ nghĩ cách đưa ."

Nam Nhi tỷ tỷ.

Nàng nhiều ý kiến, chủ yếu là nàng đó phạm sai lầm, bây giờ dám một quyết định nữa, cho nên hy vọng nương và tỷ tỷ quyết định hơn, nàng theo là .

Miên Miên nhận ánh mắt của .

Biết chuyện do nàng đưa chủ ý , thế là nghiêm túc với nương: "Nương, cũng là ca ca ruột của chúng con ?

Trước thì thôi, nhưng bây giờ nông nỗi , con thực sự đành lòng...

Nương con mềm lòng, nhưng khi thấy con cũng khỏi cảm thấy thấp thỏm và bất an."

Nghe những lời , trong lòng Chu Kiều Kiều đại khái tính toán.

Nàng gật đầu.

"Nương hiểu ý các con , hôm nay nương ở nhà cũng chuyện với một chút, nương với rõ ràng, tất cả của nương cũng đều là của các con, nhưng nương sẽ nuôi lớn khôn, để khả năng tự nuôi sống bản ."

Nam Nhi và Miên Miên .

Các nàng bao giờ nghĩ tất cả những gì nương hiện tại sẽ là của ai.

Các nàng luôn cảm thấy nương còn trẻ như , những chuyện là lúc chúng nên cân nhắc.

hôm nay nương toạc như , các nàng đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, cứ như thể nương đang trăn trối hậu sự ...

Nam Nhi nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Kiều Kiều: "Nương, tất cả của bọn con đều cần, sống thật , bọn con dựa dẫm cả đời."

Miên Miên cũng gật đầu: "Nơi nào nương mới là nhà..."

Trong lòng Chu Kiều Kiều chút khó chịu, nghĩ đến thanh tiến độ của .

Đợi công đức viên mãn, nàng thể trở về thế giới ban đầu, tất cả ở đây thì ? Nàng c.h.ế.t luôn là nguyên trở về?

Nếu nguyên trở về thì cũng thôi, ít nhất bọn trẻ còn chỗ dựa tinh thần, nếu c.h.ế.t luôn thì ?

Nàng nghĩ đến đây liền cảm thấy trong lòng khó chịu vô cùng.

cũng đối mặt ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-669.html.]

...

Buổi tối, Chu Kiều Kiều định ngủ, đột nhiên thấy tiếng gõ cửa.

Nàng bò dậy khỏi giường mở cửa, chỉ thấy Trương Hi vẻ mặt nghiêm túc ở cửa phòng nàng, đôi mắt sáng quắc chằm chằm nàng.

"Ngươi nghĩ kỹ ?"

Trương Hi gật đầu.

Chu Kiều Kiều nghiêng cho .

"Con lính, con nương bằng hữu trong quân doanh, thể cho con ?"

Chu Kiều Kiều vẻ mặt khó hiểu: "Trước ngươi là sách, việc nhà nông quanh năm, tay chân sức, tại ngươi lính?"

Trong đôi mắt non nớt của Trương Hi sự tang thương và bi lương thuộc về lứa tuổi , nghiêm túc: "Chỉ như con mới khả năng bảo vệ bản .

Con hiện tại năng lực của con đủ, cho nên con nương đưa con học võ..."

Không bản lĩnh nào là bẩm sinh .

Người duy nhất thể cầu xin hiện tại chỉ nương .

"Chiến trường vô tình, thường xuyên thương, thậm chí mất mạng, là ngươi đổi cái khác ?"

Trương Hi đột nhiên sống mũi cay cay, cố nén sự chua xót nơi cổ họng.

Hít sâu một , : "Con chắc chắn , con học võ, đó đến tuổi thì lính."

Chu Kiều Kiều chỉ do dự vài giây, liền đồng ý.

"Ta sẽ tìm cho ngươi một sư phụ, theo học cho , tự bảo vệ chắc thành vấn đề."

Trương Hi quỳ xuống mặt Chu Kiều Kiều, dập đầu: "Vâng."

Chu Kiều Kiều đỡ dậy.

Ngày hôm liền thành.

Tửu lầu đối diện phủ Thế t.ử.

Chu Kiều Kiều ung dung uống .

Nàng chỉ đầy một khắc, cổng phủ Thế t.ử liền , mặc y phục hoa lệ bước chân vội vã, mặt còn mang theo vẻ mệt mỏi.

Hắn vội vã đến t.ửu lầu, phòng của Chu Kiều Kiều.

"Nàng ít khi tìm , hôm nay tìm việc gì?"

Hắn tự nhiên xuống đối diện Chu Kiều Kiều, trực tiếp uống một chén xong chằm chằm Chu Kiều Kiều.

Chu Kiều Kiều ít khi chủ động tìm .

Lần ngược cảm thấy tò mò.

Chu Kiều Kiều nhiều lời vô nghĩa, thẳng: "Con trai học võ, nhờ Thanh Y trướng ngài dạy nó võ nghệ, ngài đồng ý ."

Mộ Dung Yến kinh ngạc.

"Đứa con trai đó của nàng chẳng là kẻ vô ơn bạc nghĩa , nàng mặc kệ mà? Sao bây giờ còn vì mà cầu đến chỗ ?"

"Xảy một chuyện, dù cũng là miếng thịt rơi từ , cũng thể thực sự thấy c.h.ế.t mà cứu..."

Mộ Dung Yến gật đầu.

Nghĩ nghĩ, liền : "Võ công của Thanh Y tuy , nhưng thời gian của đủ, nếu thật sự sư phụ con trai nàng, e là sẽ tận trách lắm.

Chi bằng tìm cho nàng khác?"

Chu Kiều Kiều: "Ai?"

Mộ Dung Yến: "Thanh Y một sư , mở một võ quán trong thành, đang tuyển t.ử, nghĩ chỉ cần Thanh Y một câu, sư nhất định sẽ dạy dỗ con trai nàng đàng hoàng."

Chu Kiều Kiều: "Huyện chúng võ quán ?"

Nàng chuyện .

Mộ Dung Yến: "Đầu tháng mới đến, cuối tháng mới mở võ quán, khéo hiện tại mấy t.ử, dạy dỗ cũng sẽ tận tâm hơn."

Lúc đầu cũng , đó mời Thanh Y uống , vô tình bắt gặp.

Nghe phạm án mạng, ở những nơi khác đều , chỉ đành tìm Thanh Y che chở.

Loading...