Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 666
Cập nhật lúc: 2025-12-25 09:54:53
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bình An hổ cái đang cách đó xa, vẻ mặt nghiêm túc : [Trước đây ngươi chẳng để hai hổ con nhận chủ ? Ngươi mang .]
Chu Kiều Kiều sửng sốt.
nàng cúi đầu khẽ: "Không cần , ngươi thấy hiện tại chúng đối với cũng ? Ta nghĩ, dù nhận chủ thì chúng cũng sẽ c.ắ.n ."
Bình An vội vàng : [Chúng tuyệt đối dám c.ắ.n ngươi, và hổ cái sẽ dạy dỗ chúng.]
Chu Kiều Kiều gật đầu.
Khi rời , nàng đeo gùi nhỏ lên lưng, lúc thì gùi rỗng, đợi khi khỏi núi, sắp đến đường lớn, nàng mới đem những thảo d.ư.ợ.c và nấm hái trong Thâm Sơn mấy ngày nay bỏ .
Chiếc gùi vốn trống rỗng trong nháy mắt trở nên trĩu nặng.
Lưng nàng cũng vì thế mà cong xuống vài phần.
"Chu lão bản..."
Chu Kiều Kiều vài bước thì thấy tiếng gọi phía .
Ngay đó, chiếc gùi vai liền nhấc .
Chu Kiều Kiều đầu , hóa là Hứa Thiêm.
"Hứa đại ca, về thế?"
Trên vai vác cuốc, lưỡi cuốc còn dính đầy bùn đất.
Hắn hì hì, : "Việc ở rừng cây ăn quả xong , hôm nay hầm rượu cũng việc gì, liền qua bên Điềm Thủy Loan xới đất. Trân Nương tranh thủ thời gian trồng ít dưa hấu, đến lúc dưa chín sẽ biếu ."
Chu Kiều Kiều nhướng mày: "Trồng dưa hấu , thì quá, năm ngoái ăn dưa hấu nhà Lý thẩm, nước nhiều vô cùng..."
Vị cát cát, ngọt lịm, đó là hương vị nàng thích nhất.
Trên mặt Hứa Thiêm giấu ý .
Hắn hắc hắc một tiếng, : " , Trân Nương năm ngoái ăn dưa hấu nhà Lý thẩm, cứ khen ngon mãi. Năm nay đặc biệt tìm Lý thẩm xin hạt giống, tự nhà trồng thử xem ."
Hơn nữa, sở dĩ bọn họ đến Điềm Thủy Loan trồng, cũng là vì dưa hấu nhà Lý thẩm trồng ở đó. Bọn họ nghĩ, là dưa trồng ở Điềm Thủy Loan ngon như , thì bọn họ qua đó trồng chắc chắn cũng sẽ ngon.
"Trồng dưa hấu đúng là ý ."
Hai về đến thôn, đến đầu làng thấy gốc cây hòe lớn tụ tập nhiều , đang bàn tán chuyện gì.
Trông vẻ náo nhiệt.
"Ui chao, Kiều Kiều, cuối cùng cũng về ."
"Ông trời ơi, con rốt cuộc cũng về , mau về nhà xem thử ."
Mấy vị đại nương ngày thường thiết với Chu Kiều Kiều lập tức chạy tới, kéo tay nàng, hối thúc nàng mau ch.óng về nhà.
Tuyền Lê
Vẻ mặt ai nấy đều vô cùng lo lắng.
Trái tim Chu Kiều Kiều thót lên.
Chẳng lẽ trong nhà xảy chuyện ?
Nàng màng gì nữa, vội vàng chạy về phía nhà .
Hứa Thiêm theo nàng, cũng hướng về phía Chu gia.
Những khác càng mang tâm lý xem kịch vui, cùng kéo đến Chu gia.
Dù thì... bọn họ cũng tò mò xem Chu Kiều Kiều sẽ xử lý chuyện như thế nào.
Chu Kiều Kiều về đến nhà, bước tới cửa sân liền thấy một cảnh tượng quỷ dị...
Trong sân, Chu phụ và Chu mẫu ở lương đình, bên cạnh hai là một thiếu niên gầy như khỉ, đang rót cho họ.
Sở dĩ nó giống khỉ, là vì thực sự quá gầy.
Thân hình gầy guộc đến mức rõ từng cái xương sườn, các khớp xương nhô trông vô cùng rõ ràng.
Còn khuôn mặt... bởi vì chỉ còn da bọc xương, nàng thậm chí dung mạo của nọ.
Người ... là ai?
Chu Kiều Kiều nhíu mày, mang theo nghi hoặc bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-666.html.]
Thiếu niên bên trong thấy động tĩnh ở cửa liền đầu sang.
Khoảnh khắc thấy Chu Kiều Kiều, sắc mặt đại biến, trong đáy mắt chỉ còn sự kinh hoàng tột độ.
Dù đối mặt, Chu Kiều Kiều cũng nhận là ai.
Lúc , Chu phụ cũng phát hiện Chu Kiều Kiều.
Ông về phía nàng, Chu mẫu cũng theo.
Trên mặt hai vị lão nhân đều là vẻ hoảng hốt.
Họ , trong ánh mắt đều là ý tứ 'Ông ', 'Bà '.
"Kiều Kiều, con về , đúng lúc lắm, tay nương dính ớt, lão Tam cần tã lót , nương tiện, con mau giúp nương cho nó."
Chu Kiều Kiều cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt khỏi ba trong đình, xoay phòng của Ngô Ngọc Nương.
Đám ngoài cổng sân vẫn rời .
Bọn họ thực sự Chu Kiều Kiều sẽ thế nào.
Họ bèn ở cửa bàn tán xôn xao.
"Các ngươi xem, Chu Kiều Kiều giữ ?"
"Ai , giữ thì e là trong lòng nàng cũng cam tâm..."
"Không giữ ... Haizz, vẫn luôn cảm thấy, dù đó cũng là cốt nhục sinh, nàng sẽ mềm lòng thôi."
"Chưa chắc , các ngươi thấy , mềm lòng là hai ông bà Chu gia, chứ Kiều Kiều việc quyết đoán, lạnh lùng đấy."
"Phuy phuy phuy, cái gì mà lạnh lùng, gọi đó là sự tỉnh táo của việc lớn."
"Phải , lỡ lời, nhưng các ngươi cứ xem, đoán Kiều Kiều tuyệt đối sẽ đồng ý ."
Bên ngoài ồn ào náo nhiệt, bên trong nhà, Ngô Ngọc Nương tã cho lão Tam, kể tình hình bên ngoài cho Chu Kiều Kiều .
"Hả? Đó là Trương Hi? Hắn... nông nỗi ?"
Hóa , ba ngày , tộc trưởng Trương thị đột nhiên đích đưa Trương Hi tới đây.
Người nhà họ Chu thấy Trương Hi gầy đến mức nhận , ai nấy đều đau lòng.
Chu Kiều Kiều thích Trương Hi, cả nhà đều điều đó, ai dám tùy tiện thu nhận .
Cho nên bọn họ thẳng thắn từ chối hành vi để Trương Hi ở của tộc trưởng Trương gia.
tộc trưởng Trương gia căn bản quan tâm nhiều như , trực tiếp đẩy Trương Hi về phía , ném ở Chu gia, buông một câu: "Ta từng thấy đời nào nhẫn tâm như . Ta với chỉ là họ hàng xa lắc, dựa mà bắt nuôi ? Dù hôm nay cũng đưa đến đây cho các , nếu các còn đưa về, sẽ đưa lên quan phủ.
Ta sẽ đem chuyện Chu Kiều Kiều vứt bỏ con đẻ cho thiên hạ , xem chuyện ăn của nàng còn nữa .
Hừ, thật là kỳ lạ, một bà chủ lớn như , ngay cả một bát cơm cho con cũng nỡ cho.
Thật đúng là đủ lạnh lùng, đủ vô sỉ."
Tộc trưởng Trương gia xong liền bỏ .
Để Trương Hi đó thầm.
Người nhà họ Chu lúc đứa trẻ gầy gò , hồi lâu vẫn dám tin đó là Trương Hi.
Ngô Ngọc Nương : "Kiều Kiều, hiện giờ ăn lớn như , một tháng cùng lắm bỏ vài chục văn cho bát cơm ăn là , cứ giữ ."
Chu Kiều Kiều gì.
Năm xưa Trương Hi đối xử với nàng thế nào? Nàng tuyệt đối sẽ quên.
Dù ... nàng cũng Chu Kiều Kiều thật sự, nàng bao giờ coi Trương Hi là con ruột của .
Nay chịu khổ, dựa mà nàng giữ ?
Ngô Ngọc Nương thấy Chu Kiều Kiều vẫn im lặng, tã xong cho lão Tam liền để thằng bé tự chơi ngón tay giường.
Nàng xuống cạnh Chu Kiều Kiều: "Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, huống hồ... tình cảnh hiện tại của Trương Hi thực sự thê t.h.ả.m, giữ ."
Không gì khác, chỉ riêng bộ dạng da bọc xương của Trương Hi, nàng thôi cũng thấy rợn ...
Sợ hãi vô cùng.
Hắn nông nỗi , nếu còn ném ngoài thì thật phép... ngoài khó tránh khỏi sẽ Chu Kiều Kiều m.á.u lạnh vô tình.