Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 660

Cập nhật lúc: 2025-12-25 08:58:06
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chuyện gì?"

"Tẩu... khi Thành Nhi đỗ tú tài, tẩu suy nghĩ gì về chuyện hôn sự của nó ?"

Ngô Ngọc Nương sững sờ.

Tay vẫn hoạt động, đầu óc cũng đang suy nghĩ, ánh mắt .

Hồi lâu , nàng mới : "Thật thì, cũng từng nghĩ tới, dù Thành Nhi mười ba tuổi , qua hai năm nữa cũng thể xem mắt đính hôn, lớn hơn chút nữa mười tám tuổi thì thành ..."

Chu Kiều Kiều , liền nàng coi Chu Thành như một 'nông' bình thường mà đối đãi.

Nàng coi nó như một kẻ 'sĩ'.

"Vậy đại tẩu ý tưởng gì ?"

Ngô Ngọc Nương nghĩ đến chuyện , khóe miệng liền cong lên: "Ta thích nhất là con gái út của chưởng quầy Ngọc Hà thư quán, mười hai tuổi, ngoan ngoãn hiểu chuyện, chút sách, giỏi nữ công và nấu nướng nhất.

Chưởng quầy dù cũng xuất tú tài, tổ tiên đều là sách, tuy mở thư quán, nhưng là 'sĩ', về phận thể xứng đôi với Thành Nhi."

Bản nàng ăn buôn bán, các cửa tiệm xung quanh cũng đều là ăn.

Bọn họ đều là 'thương'.

Sĩ nông công thương.

Thương nhân là giai cấp thấp nhất.

Nếu vì cuộc sống, ai thương nhân?

Bây giờ Chu Thành là 'sĩ', bản nàng sẽ giao việc ăn cho lão tam, bọn họ lui về 'nông', như sẽ ảnh hưởng đến phận của Chu Thành.

Như nó mới thể một bước lên mây, thăng quan tiến chức thuận lợi, gặp trở ngại gì.

Chu Kiều Kiều xong còn ngẩn một chút.

Chuyện ...

Nàng ngược từng nghĩ đến vấn đề giai cấp.

Không ngờ đại tẩu nghĩ xa đến thế .

"Vậy... đại tẩu chỉ sắp xếp cho 'sĩ' thôi ? Nếu để mắt đến con gái thương nhân, hoặc con gái nông dân, đại tẩu sẽ thế nào?"

Ngô Ngọc Nương ngẩn .

Sau đó một cái.

"Cái gì mà sẽ thế nào, thích ai thì là đó, thể ngăn cản? Ta chỉ nghĩ thôi."

Tuyền Lê

Chu Kiều Kiều thở phào nhẹ nhõm.

thì... nàng vẫn cái 'Tương Nhi' là ai.

"Muội còn tưởng đại tẩu cũng môn đăng hộ đối chứ."

"Haizz, nhiều quy tắc thế, bản chúng cũng chẳng phận tôn quý gì."

" tương lai tiền đồ của Thành Nhi chắc chắn tệ, ít nhất... quan trường chắc chắn thành vấn đề."

Nàng vẫn luôn niềm tin Chu Thành.

Ngô Ngọc Nương .

Nàng đương nhiên cũng hy vọng như .

Một lúc , Tiểu Thảo Môi chạy chậm .

"Nương, gia gia uống nước ."

Chu Kiều Kiều liền dậy rót nước cho Chu phụ.

Buổi tối, Chu mẫu đặc biệt món cá Tiểu Thảo Môi thích ăn, còn thỏ xào hạt lựu và cà tím trộn, rau xanh xào, canh xương...

Chu phụ thấy là canh xương, đầu óc liền ong ong.

Nửa tháng .

Trong nửa tháng đó mười ngày ông uống canh xương.

Bây giờ ông ngửi thấy mùi canh xương là nôn .

Chu mẫu thấy vẻ mặt tình nguyện của ông, liền trực tiếp mắng: "Ông rốt cuộc là hài lòng với canh xương hài lòng với nấu canh xương?

Trước ông đến thịt cũng thích ăn thế?"

Chu phụ nhịn cãi : "Đây thịt? Rõ ràng là xương."

Chu mẫu hừ một tiếng: "Vậy ông rốt cuộc ăn ?"

Chu phụ khẽ hừ hừ một tiếng, nhỏ: "Đương nhiên là ăn."

Chu mẫu: "Muốn ăn thì ăn, đừng lải nhải."

Chu Kiều Kiều gì nữa.

Ngô Ngọc Nương dùng ánh mắt hỏi: Nương thế?

Chu Kiều Kiều dùng ánh mắt trả lời: Quen là .

Nương như , nhưng từ khi cha thương mà cứ an phận xuống giường cái cái , liền thường xuyên nương mắng.

Mắng nhiều , nương cũng chẳng còn kiên nhẫn nữa.

Dẫn đến mỗi nương thấy cha là bốc hỏa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-660.html.]

Nhìn thấy cha còn dám chê bai đồ bổ bà cho ông, bà càng tức giận hơn.

Chu Đại Sơn căn bản dám chuyện.

Lẳng lặng tự ăn, dùng đũa chung gắp thức ăn cho Tiểu Thảo Môi.

Dặn dò nó ăn nhiều một chút.

Tiểu Thảo Môi cũng phối hợp.

Vừa ăn, gọi gia gia nãi nãi ăn nhiều một chút, nãi nãi vất vả .

Cái miệng nhỏ dỗ dành khiến khóe miệng Chu mẫu cứ cong lên mãi xuống.

Chu Kiều Kiều cũng dám chọc giận nương.

Yên lặng ăn cơm.

Chỉ mấy đứa trẻ là cảm thấy gì.

Ăn xong, Nam Nhi và Miên Miên liền cùng dắt Tiểu Thảo Môi chơi trong sân.

Chẳng bao lâu , Tuế Mộ cũng đến.

Chu Kiều Kiều thấy Tuế Mộ, liền nhớ đến lời đó.

Con bé... chẳng lẽ thực sự thích Chu Thành?

nàng phát hiện ...

Chu Kiều Kiều ở nhà chính tính sổ.

Cuối tháng vì bận rộn chuyện Chu Thành, cho nên thời gian tính tiền cho bọn họ, Chu Kiều Kiều rõ cuối tháng sẽ thanh toán một thể.

"Kiều Kiều, còn mấy ngày nữa mới đến cuối tháng, bắt đầu tính sổ nhanh thế?"

Hôm nay mới 21.

Còn sớm mà.

Chu Kiều Kiều : "Muội lười biếng, sổ sách tháng tính, bây giờ đang tính sổ sách tháng đây."

Ngô Ngọc Nương , liền nữa.

Người tính sổ ghét nhất là phiền lúc đang tính toán.

Nếu lỡ quên một chút là tính từ đầu.

Thế thì phiền phức lắm.

Tức c.h.ế.t chứ.

Cho nên nàng bao giờ phiền khi Chu Kiều Kiều tính sổ.

Chu Kiều Kiều tiếp tục tỉ mỉ tính sổ.

Chu phụ Chu mẫu cũng phiền nàng.

Thậm chí còn ngoài, giúp nàng đóng cửa , cho nàng một môi trường yên tĩnh để tính sổ.

Chu Kiều Kiều thoáng qua.

Nàng ... thật sự cần thiết.

Nàng yếu ớt như .

Hơn nữa... như trông nàng bá đạo quá.

Thôi bỏ thôi bỏ , nàng cứ nhanh ch.óng tính cho xong là .

Hai khắc đồng hồ , Chu Kiều Kiều cuối cùng cũng tính xong.

Nàng cất sổ sách, để về phòng, mở cửa .

Mấy ngày tiếp theo đều là trời nắng to, điều đáng mừng nhất là cha Minh Khanh đến mua thêm rượu hoa quả.

Bọn họ khi trở về liền lập tức giành mối ăn rượu hoa quả cho tiệc thưởng hoa của Tiêu phu nhân.

chỉ mua một loại rượu.

Mà là mỗi loại rượu mua ba cân.

Số lượng qua vẻ nhiều.

Đó là bởi vì trấn của bọn họ vốn dĩ chẳng mấy giàu, Tiêu phu nhân thể mời bao nhiêu phu nhân tiểu thư chứ, cần nhiều rượu hoa quả?

Có thể mua mỗi loại ba cân .

cũng chính từ đó, tìm nhà họ Minh mua rượu liền nhiều lên.

Chẳng qua vì rượu hoa quả thực sự đắt, bọn họ đều mua ít một nhiều , nên mới bán chậm.

bốn loại rượu hoa quả, mỗi loại ba mươi cân, tổng cộng một trăm hai mươi cân, trong tình huống đắt đỏ như thể bán hết trong vòng hai mươi ngày, cũng là .

Trên mặt Minh phụ Minh mẫu đều hưng phấn, Minh mẫu càng là cảm kích với Chu Kiều Kiều: "Chu lão bản, cảm ơn ngươi cho chúng một cơ hội, nếu ngươi, chúng thể ngày hôm nay.

vẫn nhờ ngươi giúp một việc..."

Chu Kiều Kiều mỉm gật đầu, hiệu cho bọn họ .

Bên cạnh hầm rượu mới xây một cái đình hóng mát bằng tre, bên trong thể chứa bảy tám , còn một cái bàn nhỏ.

Lúc bọn họ đang trong đình tre.

"Chúng là bằng hữu, hai vị việc gì cần giúp cứ việc , nghĩa bất dung từ."

Loading...