Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 653

Cập nhật lúc: 2025-12-25 08:23:49
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy bọn họ thương lượng là hôm nay, nhưng tình huống đặc biệt thì xử lý đặc biệt.

"Mưa lớn thế , đường chắc chắn khó khăn, dọc đường vất vả , đến nhà chúng một chút, nghỉ ngơi chốc lát hãy qua lấy rượu."

Minh phụ Minh mẫu .

Nghĩ đến đây cũng là ý của , tiện từ chối, liền nhận lời.

Mấy che ô, cùng về phía nhà họ Chu.

Khi Minh phụ Minh mẫu đến nhà họ Chu, nhà họ Chu vẫn đang bận rộn chia bánh bao, múc canh cho .

Minh phụ Minh mẫu thấy nhiều ở nhà họ Chu như , cảm thấy chút kỳ lạ: "Nhà các ngươi... bán bữa sáng ?"

Trong thôn cũng bán bữa sáng?

Đây là đầu tiên họ trong thôn cũng thể bán bữa sáng.

Chu Kiều Kiều giải thích: "Không , hôm qua chẳng mưa lớn , đó hệ thống thoát nước của hầm rượu đủ , gặp trận mưa lớn như suýt nữa thì ngập.

Là hương cả thôn cùng giúp đỡ chúng thoát nước nhân tạo nên hầm rượu mới an .

Hôm nay liền canh và bánh bao mời ăn."

Minh phụ "ồ" một tiếng.

Trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Không ngờ, vị Chu lão bản nhân phẩm uy tín cao như .

Có thể khiến thôn dân cả thôn đến giúp đỡ.

Đó quả thật là phúc báo.

"Nào, chúng trong ."

Chu Kiều Kiều dẫn hai trong.

"Ây da, Kiều Kiều, đây là khách của ?"

"Chào buổi sáng lão trượng."

"Lão trượng gì chứ, qua chỉ lớn hơn ngươi một chút thôi, gọi đại ca."

"Hầy, đây chẳng là tôn trọng , đều , đây là kính già yêu trẻ."

"Nói bậy, giải thích như ?"

"Dù cũng gần giống thế, ha ha ha."

Mọi đùa.

Minh phụ chắp tay với : "Chào , tại hạ họ Minh, đến tìm Chu lão bản mua rượu."

"Ái chà, ông thông minh thật đấy, rượu hoa quả thôn chúng là thứ quý nhân kinh thành đều thích. Các ông mắt đấy, ha ha ha."

" , mà, rượu hoa quả nhà họ Chu sớm muộn gì cũng danh chấn thiên hạ, đến lúc đó thôn Chu gia chúng cũng thơm lây."

"Phải , chỉ ngươi là tầm xa trông rộng nhất."

Mọi đều đang đùa.

Minh phụ cũng chuyện với một lúc.

Sau đó mới theo Chu Kiều Kiều nhà.

Trong nhà, Chu Kiều Kiều rót cho bọn họ.

Chu Đại Sơn cũng tới.

"Đại ca, uống trò chuyện với Minh đại ca nhé, giúp nương và đại tẩu."

Chu Kiều Kiều thuận nước đẩy thuyền đổi cách xưng hô với hai .

Như mới xứng với bối phận của bọn họ.

Minh phụ kinh ngạc một chút: "Hả? Đây là đại ca của cô, các ..."

Chu Kiều Kiều lúc mới hiểu bọn họ hiểu lầm, vội vàng xua tay: "Không , đây là đại ca ruột của , cùng một cha sinh ."

Trên mặt Minh phụ chút lúng túng, may mà ông lời gì khác.

"Không , Minh đại ca, nào, uống , đây là nhập từ kinh thành về, hương vị cũng tệ, nếm thử xem."

Minh phụ lập tức thuận thế chuyển chủ đề: "Ồ, ngươi còn nhập về bán ?"

Chu Đại Sơn gật đầu: " , chúng ăn buôn bán rượu ở kinh thành, nhưng một chuyến kinh thành chỉ đưa mỗi rượu thì chi phí cao, cho nên còn nhập ít đồ từ kinh thành về bán, như cũng thể bù đắp một chút..."

Chu Đại Sơn và Minh phụ từ từ trò chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-653.html.]

Chu Kiều Kiều xoay bếp.

Giờ , gần như cả thôn đều đến .

Chỉ Chu mẫu và Ngô Ngọc Nương hai , thực sự là xuể.

Sau khi Chu Kiều Kiều đến, chút khách khí kéo Vương Tuệ và Lưu Trường Thiệt giữ các nàng giúp đỡ.

Hai đương nhiên hai lời liền ở .

Dưới sự giúp đỡ của , cuối cùng hai khắc đồng hồ cũng chia gần hết hai nồi canh lớn và bánh bao.

Chỉ còn hai bát lớn, và mười mấy cái bánh bao.

"Kiều Kiều, lợi hại thật đấy, một thức ăn cho cả thôn... Lần nếu gặp tình huống như nữa, cứ việc gọi , cho dù là đêm khuya, cũng dậy giúp ."

Hôm qua mưa to, nàng trông con, Trần Phát đến hầm rượu giúp đỡ.

Nàng dù ở nhà cũng lo lắng cho tình hình bên hầm rượu.

May mà hầm rượu ngập, nếu chỉ sợ nàng đau lòng c.h.ế.t mất.

Nhiều rượu như mà...

Chu Kiều Kiều : "Được, sẽ đến kéo tẩu, , các tẩu tự lấy bánh bao ăn , mang ít bánh bao cho cha nương bạn học của Chu Thành."

Tuyền Lê

Nói xong, nàng dùng đĩa đựng mấy cái bánh bao, lấy hai đôi đũa, đến nhà chính.

"Minh đại ca, Minh đại tẩu, đây là bánh bao tự gói, hai nếm thử..."

Bọn họ đến sớm như , đường chắc chắn vất vả.

Minh phụ Minh mẫu cũng khách sáo, bọn họ vội một mạch, quả thực mệt đói.

Chu Kiều Kiều lúc mới thời gian xuống, Chu phụ cũng ở nhà chính tiếp chuyện.

"Tuy thời tiết , nhưng chúng cũng thể thất tín, đây là hợp tác đầu tiên của chúng , chỉ cần tình huống thực sự thể đến , chúng chắc chắn đến."

Tuy nhiên, đối với vợ chồng bọn họ mà , tình huống nào là "thực sự thể đến ", bởi vì bất kể thời tiết khắc nghiệt thế nào, bọn họ đều sẽ đến.

Chu Đại Sơn một cái, trong lòng nữa cảm thán bản lĩnh của .

Bọn họ, quả nhiên đều là .

Chu Kiều Kiều : "Được , nhưng nếu gặp tình huống như nữa, thì cần như thế , chúng sẽ hiểu mà."

Minh phụ lúc mới gật đầu.

Bọn họ liền bàn bạc về chuyện rượu hoa quả.

"Chúng bán lẻ ngoài là một lượng bạc một cân..."

Chu Kiều Kiều thấy khi nàng con , Minh phụ Minh mẫu đều kinh ngạc trừng lớn mắt.

Một lượng bạc một cân rượu hoa quả?

Bọn họ dám tin thể bán đắt như .

Thậm chí bây giờ trong lòng bắt đầu đ.á.n.h trống lui quân .

Bọn họ chỉ là một cái trấn nhỏ, thể bán loại rượu đắt như ?

Chuyện chắc chắn là thể nào.

Chu Kiều Kiều : "Các vị cần lo lắng, thể đưa cho các vị mỗi loại rượu ba mươi cân, đó năm cân cho các vị mang hoạt động uống thử, hai mươi lăm cân còn nếu bán , sẽ thu hồi bộ."

Minh phụ ngẩn .

Ông từng hợp tác với ai như thế bao giờ.

Đây... là mô hình hợp tác gì ?

Chu Kiều Kiều: "Cho nên, các vị cứ yên tâm mang về, cùng lắm thì... các vị chỉ tốn công sức thời gian hai chuyến mà thôi."

Nàng cũng ở trấn bán rượu đắt như thể dễ bán.

một cái trấn cũng là nhà nghèo, cũng viên ngoại lang nọ.

Chỉ cần bọn họ chịu vận hành, chắc chắn đến mức một chút cũng bán .

"Chuyện ... chuyện thích hợp lắm , nếu chúng một chút cũng bán , đều trả cho cô... còn lãng phí năm cân uống thử, chẳng quá lãng phí ."

Chu Kiều Kiều lắc đầu: "Lần đầu tiên bán đồ đắt tiền là bán dâu tây, hai lượng bạc một cân.

Lúc đầu, cũng ai mua, đó liền biếu một ít cho Thế t.ử phi, Huyện lệnh phu nhân và một quý phu nhân khác.

Các nàng là chủ mẫu trong nhà, các nàng thể quyết định khoản chi tiêu lớn nhất trong gia đình, các nàng cảm thấy dâu tây ngon, liền sẽ sai đến mua, chỉ cần các nàng mua nhiều, tiền vốn bỏ biếu tặng đó cũng sẽ thu về ."

Đoạn lời cuối cùng, tự nhiên là để bọn họ tham khảo.

Mà Minh phụ Minh mẫu dù cũng là ăn buôn bán bao nhiêu năm, lập tức liền hiểu .

"Ta hiểu !" Minh phụ mím môi, thần thái chuyện nghiêm túc.

Loading...