Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 648

Cập nhật lúc: 2025-12-25 08:03:10
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục viện trưởng khi hỏi câu thái độ khiêm hòa.

Không chút thâm ý nào khác.

Chu Đại Sơn nên đáp lời thế nào, sợ sai sẽ hại con trai học, cho nên về phía Chu Kiều Kiều.

Mà Chu Kiều Kiều đang suy nghĩ mục đích câu hỏi của Lục viện trưởng.

"Có suy nghĩ gì, cứ việc thẳng, cả."

Chu Kiều Kiều liếc Chu Đại Sơn, xác định đại ca sẽ mở miệng những lời .

Nàng mới mở lời: "Chỉ cần đứa trẻ thể học, chúng cái gì cũng thể chấp nhận."

Chu Kiều Kiều luôn cảm thấy điều Lục viện trưởng để ý chính là chuyện tăng thêm bạc.

Tuy nên nghĩ về một viện trưởng như .

trong lòng nàng chính là cảm thấy thế.

"Ừm, , hiểu , , các về . Nếu đứa trẻ nhận, sẽ tiếp tục ở sách, nếu nhận, ngày mai đứa trẻ sẽ trở về."

Chu Kiều Kiều do dự, vẫn thêm một câu: "Lục viện trưởng, cảnh nhà ngài cũng mà..."

Lục viện trưởng khựng một chút.

Ông tưởng Chu Kiều Kiều nhà họ khó khăn thế nào, nuôi một đứa học tốn kém .

Đang nghĩ nếu nàng như , thì Chu Thành ngày mai chắc chắn về .

Chu Kiều Kiều : "Nhà sách, nếu Chu Thành trở về, ai thể dạy sách, cho nên dù thế nào nữa, chúng vẫn hy vọng Chu Thành thể ở học tập.

Lục viện trưởng, đại ca sẽ ở , đợi một đêm, ngày mai nếu Chu Thành thực sự nhận, sẽ đưa đứa trẻ cùng về..."

Nói xong nàng còn cúi hành lễ với Lục viện trưởng.

Vô cùng chân thành : " chúng vẫn hy vọng Lục viện trưởng thể nhận lấy đứa trẻ."

Hai lúc mới xoay rời .

Bọn họ thực lòng để ý một tháng tốn thêm hai lượng bạc.

hy vọng đứa trẻ cơ hội học tập.

Chu Kiều Kiều cảm thấy, bọn họ chắc chắn chỉ để bọn trẻ học thuộc lòng mà thôi, nếu hà tất mời riêng ? Tùy tiện tìm một phu t.ử trong trường giám sát chúng học thuộc lòng chẳng ?

Cho nên bọn họ chắc chắn là dạy nội dung mới.

rốt cuộc là nội dung gì?

Tuyền Lê

Vẫn học mới .

Bọn họ tới cửa, thấy lưng Lục viện trưởng : "Thôi , các ở xa, về về đợi tin tức cũng phiền phức.

Không cần đợi nữa, nộp tiền thúc tu mấy tháng , về , bây giờ thể cho các , nhận Chu Thành ."

Hai ngạc nhiên vui mừng đầu , ánh mắt Lục viện trưởng đều mang theo sự hưng phấn và kích động.

"Tốt quá , cảm ơn Lục viện trưởng. Vậy phiền Lục viện trưởng ..."

Chu Kiều Kiều lập tức nộp tiền.

Lục viện trưởng : "Các quan tâm đến con cái, cũng thực lực nuôi con cái ăn học, tự nhiên tạo thuận lợi cho các .

Được , tiền thúc tu sẽ trực tiếp mang đến học đường đưa cho đăng ký bên đó, các cần từ từ đợi tin tức nữa."

Chu Kiều Kiều và Chu Đại Sơn vui vẻ cáo biệt Lục viện trưởng.

Ra khỏi Lục trạch.

Chu Đại Sơn vẫn còn chìm đắm trong niềm vui sướng.

"Không ngờ Lục viện trưởng như , chu đáo như , bây giờ , Thành Nhi thể tiếp tục học ."

Chu Kiều Kiều ngó xung quanh, thấy quả thực bốn bề vắng lặng, mới : " cứ cảm thấy viện trưởng rõ ràng là vì tiền mới chuyện riêng với nhỉ?"

"Ý là ?"

"Có những học sinh tuy thành tích , nhưng gia cảnh nghèo khó, tuy thể miễn cưỡng nộp nổi học phí đây, nhưng nộp thêm tiền thúc tu thì khó khăn.

Viện trưởng chắc là đang sàng lọc bộ phận học sinh , để bọn họ về tự học."

Chu Đại Sơn hiểu .

Trên mặt cũng mang theo vẻ bất lực.

"Nếu là chúng , cũng chỉ thể loại bỏ thôi."

May mà bây giờ bọn họ thể lo liệu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-648.html.]

Chu Kiều Kiều gật đầu: "Cho nên, chúng còn cần nỗ lực kiếm tiền, học quan học, tuy bề ngoài thấy tiền thúc tu ít hơn chút, nhưng thực tế sách mua nhiều, tài liệu nhiều, hoạt động nhiều, lo lót nhiều...

Nói chừng lúc theo kịp còn mời phu t.ử dạy kèm riêng, tóm các khoản cần dùng tiền cộng , chắc chắn tốn nhiều tiền hơn học ở tư thục nhiều."

Chu Đại Sơn kinh ngạc trừng lớn mắt: "Hả, còn cao hơn nhiều á, quan học là trường học của triều đình ? Sao như chứ."

Chu Kiều Kiều khẽ thở dài.

Thời đại nào học cũng đều như , chuyện thực sự tiết kiệm tiền chứ.

Thực sự tiết kiệm tiền là chỉ lo ăn no mặc ấm, con cái cái gì cũng học, bồi dưỡng thêm, chơi bời...

phụ nuôi con, thì chắc chắn nuôi dạy con cho .

Bọn họ nhẫn tâm để con cái cái gì cũng , thua kém khác một lớn mà trưởng thành?

Hai ngoài, liền đến sạp mì ăn mì.

"Chúng ăn xong mua cho Thành Nhi ít b.út mực giấy nghiên và một cái quạt, trời sắp bắt đầu nóng , học tập vất vả, vẫn là nên để chịu thiệt thòi trong sinh hoạt."

"Ừm, , lúc cửa đại tẩu chỉ đưa cho một lượng bạc, đến lúc đó nếu đủ, ứng giúp , về trả ."

"Được, những cái khác thì thôi, tiền mua quạt cần đưa cho , đó là tặng cho ."

"Được."

Hai liền cúi đầu ăn mì, thêm nữa.

Chẳng bao lâu .

Một giọng quen thuộc vang lên.

"Ông chủ, hai bát mì nước lèo."

"Ngồi đây ."

Chu Kiều Kiều ngẩng đầu thoáng qua.

Hóa là hai vị phụ gặp ở nhà Lục viện trưởng lúc nãy.

Bọn họ dường như vẫn nhận hai Chu Kiều Kiều, hoặc lẽ bọn họ căn bản chú ý đến hai .

Bọn họ xuống đối diện.

"Haizz, ông nó, ông xem Lục viện trưởng gạch tên Khanh Nhi nhà chúng ?"

"Thôi bỏ , chắc chắn là học nữa ... Bà cũng thấy, một tháng bảy lượng bạc đấy, chúng nộp nổi?"

" mà... như chậm tiến độ của Khanh Nhi ?"

"Vậy cũng hết cách, ai bảo hai chúng bạc đưa cho chứ?"

Chu Kiều Kiều trong lòng suy tư một chút.

Khanh?

Trong bạn học của Chu Thành tên chứa chữ Khanh hình như chỉ một, tên là... Minh Khanh.

Nghe Chu Thành , nhà là bán rượu, nhưng chỉ bán rượu trấn, cửa tiệm lớn, lợi nhuận nhiều, Minh Khanh cũng là tiết kiệm.

Hơn nữa, Chu Thành lợi hại lắm, là vô cùng thông minh cần cù, nếu nhập học muộn, thành tựu còn xa mới chỉ như ngày hôm nay.

Vả , bọn họ bằng tuổi .

Chu Kiều Kiều cảm thấy, nếu đứa trẻ thông minh như vì trong nhà tiền mà lỡ dở việc học... thì thật sự là bù nổi mất.

"Haizz, thôi kệ, thể để học năm lượng bạc một tháng lâu như là giới hạn của chúng , may mà quan học đắt như thế, đến lúc đó bản cần cù thêm chút... chắc chắn thể đuổi kịp khác."

Hai ông bà đều bất lực khẽ thở dài một tiếng.

Chu Kiều Kiều và Chu Đại Sơn .

Chu Đại Sơn thấy trong đáy mắt Chu Kiều Kiều một tia ý tứ mà hiểu .

Hắn liền nữa.

Chu Kiều Kiều thấy thế, nghĩ nghĩ, liền chủ động bắt chuyện với hai vị phụ .

"Hai vị là cha nương của Minh Khanh ?"

Hai Chu Kiều Kiều , dung mạo Chu Kiều Kiều, liền nhớ phận của bọn họ.

"Hóa là phụ bạn học của con trai, chào hai vị."

Minh phụ trông vẻ thật thà chất phác, khi khóe miệng còn lúm đồng tiền nhàn nhạt, thời trẻ là một mỹ nam t.ử.

Lại dung mạo Minh mẫu cũng thể thời trẻ là thanh tú.

Như , con trai bọn họ hẳn là cũng .

"Ta Thành Nhi , nhà các vị bán rượu ? Khéo quá, nhà chúng hầm rượu. Không chúng thể cùng bàn ăn cơm, tùy ý trò chuyện chút ?"

Loading...