Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 646
Cập nhật lúc: 2025-12-25 07:52:42
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Thảo Môi hiểu, tại thương tâm như mà là đang vui mừng.
Bé chỉ bản bây giờ vui.
Nhiều như , thật sự đáng sợ.
Chu phụ lau nước mắt: "Nhà họ Chu chúng thế mà tú tài, đây quả thực là chuyện vui bằng trời, mở tiệc lớn, chúc mừng đại tôn t.ử của ."
Ông nắm tay Chu mẫu: "Đi, hấp bánh bao, hấp màn thầu, nấu canh gà...
Dán chữ hỷ, đốt pháo..."
Chu phụ dặn dò liên tục nhiều việc.
Chu Kiều Kiều cũng mới phản ứng , lập tức : "Trong kho nhà vẫn còn pháo năm ngoái đốt hết, con lấy..."
Chu Kiều Kiều lấy , Chu phụ liền trực tiếp mang ngoài đốt.
Tiếng nổ đùng đoàng vang lên lâu.
Đương nhiên, tiếng nổ theo quy tắc báo tang, cho nên thôn dân liền đây nhà họ Chu báo tang, mà là nhà họ Chu chuyện đại hỷ.
Chuyện vui bằng trời.
Thế là, mấy nhà quan hệ với nhà họ Chu liền theo tiếng nổ đến cửa.
"Sao thế? Nhà các ngươi chuyện đại hỷ gì ?"
" đó, là ai m.a.n.g t.h.a.i ?"
đó Ngô Ngọc Nương mang thai, Tăng Xảo Nhi m.a.n.g t.h.a.i đều lớn.
Càng chẳng ai đốt pháo ăn mừng cả.
Chu phụ lập tức cửa với mấy đang ở cổng: "Nhà họ Chu chúng một tú tài, Chu Thành, thi đỗ tú tài ."
Chu phụ dứt lời, tất cả đều kinh ngạc.
"Trời ơi, thật giả ? Tú tài? Chu Thành chẳng mới mười ba tuổi , thế mà trúng tú tài ?"
"Đương nhiên là thật, đứa bé mới về báo tin vui."
"Ây da trời ơi, đây đúng là chuyện vui bằng trời. Chúc mừng chúc mừng."
"Chúc mừng chúc mừng, Chu Thành nhà các ông đúng là Văn Khúc Tinh hạ phàm, thật lợi hại."
"Chúc mừng chúc mừng."
Mọi chúc mừng rối rít.
Chu phụ cảm tạ từng một.
Mà trong nhà chính lúc cũng dần dần bình tĩnh .
Chu mẫu xoa đầu đứa trẻ: "Thành Nhi, con thật lợi hại, nhưng nãi nãi , con quá vất vả .
Lần học đường nghỉ ? Con ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe mấy ngày, thả lỏng một chút."
Chu Thành gật đầu: "Học đường cho nghỉ ba ngày. Hơn nữa... Lục viện trưởng những trúng tú tài như bọn con đến học đường cũng học gì nữa.
Chỉ đợi tháng chín khi quan học tuyển sinh viên mới thì đến quan học nhập học thôi."
Sau khi trúng tú tài, liền đến quan học học.
Đây là quy định.
Nội dung tư thục bên ngoài dạy là nội dung học tập của cử nhân và cống sĩ.
Trừ phi là tự mời dạy riêng.
Chu Kiều Kiều gật đầu: "Được , mấy tháng tiếp theo con đến học đường học, là ở nhà nghỉ ngơi một thời gian?"
Bây giờ mới cuối tháng tư, còn lâu mới đến tháng chín.
Chu Thành: "Vấn đề con vẫn nghĩ tới, con về ý kiến của cô cô."
Chu Kiều Kiều gật đầu: "Được, chúng suy nghĩ cho kỹ, gửi một bức thư hỏi Thượng Quan tỷ tỷ của con xem."
Thượng Quan Khuynh Thành cũng từng dạy Chu Thành, hơn nữa nàng từ nhỏ lớn lên trong gia đình văn học, đối với những chuyện chắc chắn sự hiểu và kiến nghị sâu sắc hơn, hơn.
Chu Thành dập đầu với Chu Kiều Kiều, , Chu Kiều Kiều vội đỡ dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-646.html.]
Hắn dập đầu đủ ba cái, mới ngẩng đầu lên, rưng rưng Chu Kiều Kiều: "Cô cô, cảm ơn xuất tiền xuất lực ủng hộ con học.
Còn cảm ơn xuất tiền chữa bệnh cho con, nếu con cách nào nỗ lực, cũng sẽ nhanh ch.óng ngày hôm nay.
Người là ân nhân của con, dù con ở nơi , thành tựu gì, nhất định ghi nhớ lời dạy của cô cô, mãi khắc ghi đại ân của cô cô.
Tương lai, con sẽ dưỡng già tống táng cho cô cô, con coi như ruột mà phụng dưỡng, tuyệt hai lòng."
Chu Kiều Kiều ngấn lệ đỡ dậy.
Hôm nay là ngày vui, nàng , nhưng nàng khống chế , nước mắt cứ tự rơi xuống, nàng cũng hết cách.
"Thành Nhi, con ngày hôm nay đều là kết quả nỗ lực của chính con, cô cô thật sự đau lòng cho con.
Sau , chúng cần vội vã trưởng thành, cô cô còn trẻ, tạm thời vẫn để khác nuôi , con thời gian từ từ trưởng thành."
Chu Thành nhào lòng Chu Kiều Kiều, lớn.
Trong lòng rõ ràng, cho dù cô cô khi hòa ly lấy đồ trong nhà, nhà bọn họ cũng thể nào đủ khả năng cho học ở học đường như , mua nổi t.h.u.ố.c đắt như .
Cô cô khi hòa ly, bản nỗ lực nuôi sống chính , nuôi sống , nuôi sống cả đại gia đình bọn họ, mới là vất vả nhất.
"Cô cô, con từ từ lớn lên, từ từ già , nương cũng , đều bảo trọng bản , đợi con lớn để hưởng phúc."
Ngô Ngọc Nương nghẹn ngào gật đầu.
Tuyền Lê
Bịt c.h.ặ.t miệng, sợ quá mất mặt.
Chu Thành ôm lấy Ngô Ngọc Nương.
Hiện giờ, cao bằng Ngô Ngọc Nương .
Chu Kiều Kiều lúc mới phát hiện, Chu Thành là một thiếu niên .
"Nương, vất vả cho ."
Ngô Ngọc Nương cuối cùng vẫn nhịn , òa lên.
Nàng bên ngoài bao nhiêu đang chúc mừng con trai nàng , nàng nên như , nhưng nàng cứ nhịn .
Chu phụ hưng phấn hào phóng tuyên bố: "Tiếp theo, nhà họ Chu chúng sẽ hấp thật nhiều bánh bao màn thầu trong ba ngày liên tiếp, cứ việc đến nhà chúng lấy, dính chút hỉ khí."
"Được, sẽ khách sáo , dính hỉ khí nhà các ông, con trai cũng thi cái tú tài về, cho vui mừng một chút."
"Ha ha ha, ngươi để con trai ngươi chăm chỉ sách ."
"Phải , đó là điều chắc chắn , hiểu thể đến hỏi Chu Thành nhà các ông ha."
"Đương nhiên thành vấn đề, hoan nghênh đến hỏi, nó chắc chắn gì nấy."
Chu Thành thi đỗ tú tài, cũng là chuyện đại hỷ của thôn Chu gia.
Chu phụ bèn : "Ta báo tin vui cho đường thúc, Chu Thành trúng tú tài, là phận quan .
Hắn mở riêng một trang gia phả."
Tộc trưởng ban đầu của nhà họ Chu là cựu thôn trưởng.
cựu thôn trưởng c.h.ế.t đường chạy nạn.
Hiện tại tộc trưởng nhà họ Chu là một đường thúc họ xa của Chu phụ.
Tuy cách mấy đời, nhưng dù cũng đều mang họ Chu.
Ông cũng mừng cho Chu Thành, tự nhiên sảng khoái đồng ý chuyện mở riêng gia phả cho Chu Thành, bọn họ chỉ cần chọn ngày lành bẩm báo lão tổ tông là .
Chu Thành trúng tú tài, nhà họ Chu trực tiếp mở tiệc lưu động ba ngày ở thôn Chu gia.
Tuy cỗ bàn chỉ bánh bao màn thầu, nhưng là loại vỏ mỏng nhiều thịt, đồ như , thôn dân thích?
Căn bản là bữa nào cũng đến nhà họ Chu lấy bánh bao màn thầu ăn, còn đỡ tốn công nhóm lửa nấu cơm ở nhà.
Ngày mùng năm, tộc trưởng dẫn Chu Thành, mở từ đường, để dập đầu với tổ tông, bẩm báo chuyện trúng tú tài.
Sau đó mở riêng cho một trang gia phả.
"Chu Thành, con là đầu của chi , con nỗ lực, tranh thủ một trụ cột vững chắc sụp đổ cho đời , kiến công lập nghiệp..."
Tộc trưởng cũng kinh thán bản lĩnh tú tài mười ba tuổi của , cho nên mới dặn dò nhiều thêm một chút.
Chu Thành xong, cung kính hành lễ: "Vâng, đa tạ tổ gia gia dạy bảo."