Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 636
Cập nhật lúc: 2025-12-25 06:26:59
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Đại Sơn cả ngơ ngác.
Hả?
Chuyện ăn lớn gì?
Hắn còn kịp hỏi, liền thấy Chu Kiều Kiều nhét thẳng một phong thư n.g.ự.c , đó nhớ nhiều chữ lắm, nên cho một .
Chu Đại Sơn lúc mới , chồng của biểu tỷ Mặc Ngọc tháng lễ mừng thọ, mời cả trăm bàn tiệc, cần nhiều rượu ngon.
Mặc Ngọc liền giới thiệu chuyện ăn của Chu Kiều Kiều cho bà, còn mang rượu hoa quả mà Chu Kiều Kiều tặng họ đó mời.
Không ngờ hương vị rượu ngon đó biểu tỷ và chồng yêu thích, hai lập tức quyết định dùng rượu hoa quả nhà họ Chu.
"Không chứ, tròn 500 cân?"
Chu Kiều Kiều gật đầu: " , 500 cân, một mối ăn lớn, nhưng chúng thuê vận chuyển rượu từ đây đến kinh thành..."
Vừa nghĩ đến quãng đường chút xa xôi, như cần cẩn thận, nếu hao hụt thì đáng.
"Vậy giá cả thế nào?"
Chu Kiều Kiều ngẩn .
Giá cả?
Nàng hình như thấy giá cả.
Lại xem thư một nữa, phát hiện bên quả thực giá cả.
"Hắn giá cả, chúng bán bao nhiêu tiền một cân? Nhỡ bán lỗ cho chúng thì ?"
Chu Kiều Kiều trầm tư suy nghĩ.
"Muội nghĩ là , chúng cứ theo thời gian thư chuyển rượu qua đó . Huynh và Hách đại ca cùng , thuê một đội tiêu cục hộ tống.
Đợi đến kinh thành, gặp mặt Mặc Ngọc hẵng chuyện giá cả."
Chu Đại Sơn vẫn cảm thấy chút , yên tâm.
Dù thứ đồ chuyển , nhỡ bọn họ thấy giá cả hợp lý, còn thể vận chuyển về ?
Vậy chẳng chỉ bọn họ là chịu khổ chịu mệt?
"Chi bằng thư , hỏi rõ ràng hãy tính?"
"Thời gian cần rượu là bảy ngày , nếu bây giờ chúng gửi thư, về về, nhanh nhất cũng mất năm ngày, hai ngày còn , chúng thể chuyển 500 cân rượu đến nơi ?"
Chu Đại Sơn mím môi, tuy lý, nhưng...
"Được đại ca, đừng do dự nữa, chúng cứ tin tưởng bọn Mặc Ngọc , chẳng lẽ bọn họ còn chơi chúng ?!"
Chu Đại Sơn c.ắ.n răng.
Thôi , Mặc Ngọc ở chỗ vẫn độ uy tín cao.
"Vậy cứ theo lời , ngày mai chúng mừng thọ cho nương xong liền bắt đầu chuẩn rượu."
"Ngày mai ban ngày sẽ bảo bọn Phùng đại ca chiết rượu chuẩn sẵn, ban ngày thuê tiêu cục, đợi tối mai mừng thọ nương xong, sáng sớm ngày các liền xuất phát."
Vừa nhắc đến chuyện tìm tiêu cục vận chuyển rượu, Chu Đại Sơn liền nghĩ tới điều gì.
Hắn : "Tại chúng thuê tráng niên trong thôn chứ, sức lực bọn họ cũng nhỏ, hộ tống rượu bình an đến kinh thành chắc là thành vấn đề."
Hơn nữa trong thôn lấy tiền chắc chắn rẻ hơn.
Bây giờ vốn dĩ lời lỗ thế nào, vẫn nên tiết kiệm một chút thì hơn.
Chu Kiều Kiều lắc đầu từ chối.
"Từ thôn Chu gia đến kinh thành đường xa như , đường chỗ nào cướp, chỗ nào rắn độc thổ địa, của tiêu cục là rõ nhất, đám thôn dân chúng thể ?
Đại ca, việc chuyên môn cứ giao cho chuyên môn , chúng mối ăn , thì nỡ bỏ tiền.
Đây là đầu tiên chúng ăn xa, thể giao trực tiếp cho của tiêu cục."
Chu Đại Sơn Chu Kiều Kiều lớn chuyện buôn bán rượu.
Thôi bỏ , vẫn nên lời , kẻo lải nhải.
Hắn cũng giống như xây hầm rượu, cãi to một trận với .
"Được , đại tẩu cũng mắng , ăn còn can thiệp ăn, , phản bác nữa."
Đây là quyết định khi rút bài học.
Chu Kiều Kiều nhịn , phì thành tiếng.
"Đại ca đúng là đứa trẻ ngoan sai chịu sửa."
Chu Đại Sơn liếc xéo nàng một cái.
"Cái con nha đầu , cũng học đòi trêu chọc đại ca ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-636.html.]
Hai đùa một hồi, chuyện cũ coi như qua.
Ngày hôm , sinh thần Chu mẫu.
Nhà họ Vương, nhà họ Trần đều gửi hạ lễ đến.
Lễ nhẹ tình ý nặng, Chu Kiều Kiều cũng mời bọn họ buổi tối cùng đến tụ tập.
Ba nhà vốn tình nghĩa hoạn nạn , tự nhiên khách khí.
"Kiều Kiều, cái bột gì đó của ? Còn ? Lại đây, rắc thêm một ít."
Chu phụ là bột thì là, khi nướng thịt dê Chu Kiều Kiều từng lấy .
Rắc lên thêm chút bột ớt, ngon vô cùng.
Chu phụ chỉ thích cái mùi vị đó.
Chu Kiều Kiều: "Con lấy."
Sau đó liền phòng mua một lọ từ trong gian mang .
"Rốt cuộc con bao nhiêu thế?"
Chu phụ thấy nàng lấy một lọ mới.
Liền cảm thấy tò mò.
Ông cứ cảm thấy con gái mỗi lấy đồ dường như đều dễ dàng.
Chu Kiều Kiều : "Thứ nhỏ xíu thế , tốn diện tích, lúc đó con mua ít, đều để trong tủ, là con mang hết để trong bếp nhé?"
Chu phụ lập tức xua tay: "Thôi bỏ , cũng dùng thường xuyên, cứ để trong tủ của con , để trong bếp dễ bẩn."
Nhìn hũ muối là , nếu ngày nào cũng lau, chắc tích một lớp dầu dày cộp, sờ là dính tay.
Chu Kiều Kiều đưa bột thì là cho Chu phụ.
Đợi lúc bọn Chu Đại Sơn trở về, thịt dê nướng và thịt hươu nướng đều xong.
Chu phụ liền bảo bọn họ mang thịt thẳng bên ngoài.
Ông thể ăn nhiều, liền cầm d.a.o găm chuyên môn thái thịt cho bọn họ.
Bọn Chu Kiều Kiều chỉ việc ăn là .
Mấy đứa trẻ còn nhỏ, thịt hươu thịt dê đều thể ăn nhiều, thế là Chu Kiều Kiều liền chuyên môn thịt thỏ nướng cho chúng.
Hai con thỏ nướng, mấy đứa nhỏ ăn ít thịt hươu thịt dê xong, ăn thêm cái là đủ .
Mọi tiên chúc mừng sinh thần Chu mẫu.
Nói nhiều lời ý tốn tiền.
"Chu bá mẫu, khí sắc bá mẫu gần đây lên , Kiều Kiều đắp mặt nạ cho bá mẫu ?"
Đó là Chu Kiều Kiều dùng dưa chuột đắp mặt nạ Lưu Trường Thiệt thấy.
Nàng mới giải thích với nàng "đắp mặt nạ" nghĩa là gì.
Sau đó Lưu Trường Thiệt liền hứng thú với cái .
Chu mẫu dịu dàng : "Đâu ? Chẳng qua là ăn thịt dê nóng lên thôi, ảo giác ảo giác."
Vương Tuệ cũng : "Thật đấy Chu bá mẫu, khí sắc bá mẫu thật sự hơn nhiều."
Vương thẩm cũng hùa theo.
Chu mẫu lúc mới tin vài phần: "Thật ? Vậy để ý, nhưng thật sự đắp mặt nạ ."
Chu phụ nghiêng đầu nương t.ử , đó khẳng định : "Ừm, đúng là khí sắc hơn nhiều.
Cái gì mà mặt nạ, gì công hiệu thế? Còn do chăm sóc chu đáo ."
Trên mặt Chu mẫu hiện lên một ráng hồng.
Liếc xéo Chu phụ một cái.
đáy mắt nét hờn dỗi chỉ tiểu nữ nhân mới .
Đây là hung dữ với Chu phụ, rõ ràng là đang nũng.
Chu phụ cũng nắm tay Chu mẫu gầm bàn.
Khiến ánh mắt vốn đang trừng ông của Chu mẫu trở nên càng thêm dịu dàng.
Tuyền Lê
Chuyện ...
Mọi nhét cho một đống cẩu lương.
Chu Kiều Kiều lấy máy ảnh chụp khoảnh khắc của hai họ.
"Hôn một cái, hôn một cái, hôn một cái..."
Lúc đang âm thầm thưởng thức, đột nhiên vang lên một giọng non nớt vui vẻ.