Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 346

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 17:00:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mắt Mộ Dung Yến dần hiện lên sát ý: "Không thể? Ta cho ngươi xem cái gì gọi là thể!"

Hắn giơ tay, ám khí trong tay bay thẳng về phía Bình An.

Lập tức, cổ Bình An xuất hiện sáu ám khí hình lá, Bình An tắt thở.

"Bình An! Bình An!"

Chu Kiều Kiều giật tỉnh giấc.

Sợ hãi ôm ngực.

Từ từ dậy.

"Sao mơ giấc mơ như ... Mộ Dung Yến... thể là g.i.ế.c Bình An chứ?"

Nàng thở phào một , xuống giường uống một ngụm nước.

Không thể ngủ nữa.

Nàng sân.

Nhìn sắc trời, bây giờ chắc là giờ Mão, sắp sáng .

Nàng dứt khoát bắt đầu tập thể dục.

Đến khi đám Chu Đại Sơn dậy, nàng chạy ba vòng.

"Kiều Kiều, hôm nay dậy sớm thế?"

"Gặp ác mộng, ngủ , dứt khoát ngủ nữa."

"Không , lát nữa mệt thì nghỉ, giấc mơ đều trái ngược với hiện thực mà, ."

Chu Kiều Kiều gật đầu.

Tập xong, bọn trẻ cũng lục đục dậy hết.

Trừ Chu Thành, mấy đứa khác cũng chạy hai vòng, về nghỉ một lát, Nam Nhi cầm lược đến bên cạnh Chu Kiều Kiều: "Nương, chải đầu."

Chu Kiều Kiều nhận lấy lược, chải đầu cho con bé, thấy sợi dây đỏ nó cầm trong tay.

Đó là sợi dây nàng mua đó.

Chu Kiều Kiều chợt nhớ điều gì.

Thế là, ăn cơm xong liền gian mua một ít dây màu bện tóc thường bán ở khu du lịch, hồi cấp ba cô từng học tết dây đeo tay với một bạn học, tuy quên gần hết nhưng mấy kiểu đơn giản vẫn .

Thế là nàng tết hai chiếc vòng tay màu sắc đơn giản, chỉ là vòng to.

"Bình An, đây."

Trong sân, Chu Kiều Kiều ghế bập bênh.

Vẫy tay gọi Bình An.

Bình An vốn đang quấn quýt bên hổ cái, đành miễn cưỡng tới.

Chu Kiều Kiều ướm thử vòng tay lên cổ nó.

Vẫn còn thiếu một đoạn.

Thế là Chu Kiều Kiều xác định kích thước xong liền tết thêm một đoạn nữa.

Cuối cùng đeo vòng tay cổ hai con hổ.

Bên còn treo một cái nút kết đồng tâm nhỏ xinh.

Như , nếu Mộ Dung Yến thực sự trở về, thấy thứ đồ "thủ công" cổ Bình An, cũng sẽ hổ hoang dã.

Sẽ hại nó.

Không nàng lo xa, chỉ là di chứng của cơn ác mộng.

"Kiều Kiều tỷ thiên vị quá, chỉ vòng cổ cho hổ, cho sói ?"

Thượng Quan Khuynh Thành tới từ phía nàng.

Giờ là giờ nghỉ giải lao, nàng cũng hiếm khi nghỉ ngơi một chút.

Lúc Chu Kiều Kiều mới nhớ : "Muội đúng, tết thêm mấy cái nữa."

Không vấn đề thiên vị , mà là sói dấu hiệu là sói chủ, phân biệt với sói bên ngoài.

Mẹ Thuận Thuận và Tiểu Hoa một bên Chu Kiều Kiều tết dây, đều phấn khích.

Cuối cùng, Chu Kiều Kiều quyết định tết cho mỗi con thú cưng trong nhà một cái.

Tất nhiên, chỉ giới hạn ở thú cưng, mấy con gà thì thôi.

Ngồi tết một mạch cả ngày trời.

Chu Kiều Kiều chẳng gì cả, chỉ tết dây.

Đến khi bọn trẻ tan học, thấy vòng màu cổ hổ và sói, đều thích.

Vậy mà cũng .

Chu Kiều Kiều ngón tay đỏ ửng, bất lực : "Xin các con nhé, dây hết mất ."

Bất lực, thực sự bất lực.

Mấy đứa trẻ bĩu môi, đặc biệt là Nam Nhi.

Con bé thích lắm cơ.

Chu Kiều Kiều xoa cái đầu nhỏ của con bé: "Mấy hôm nữa nương thành mua dây về tết cho các con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/chuong-346.html.]

Nam Nhi lập tức dỗ dành.

"Dạ."

Trời cuối tháng sáu, buổi tối cũng nóng.

Chu Kiều Kiều đợi hai đứa trẻ ngủ say, lén mua một cái quạt pin nhỏ, đặt bàn, quạt cho bọn trẻ.

Tuy gió yếu nhưng đủ để hai đứa trẻ ngủ ngon.

Đêm nay, Chu Kiều Kiều mộng mị gì, ngủ ngon.

Sáng , mãi đến giờ Mão nàng mới dậy.

Ra sân vươn vai, vài động tác duỗi đơn giản định bắt đầu tập thể dục.

Nàng theo bản năng về phía chuồng hổ.

Nhìn một cái, suýt chút nữa nàng hét lên vì sợ.

Chỉ thấy trong chuồng hổ, hổ cái thở hổn hển nhắm mắt nghiêng, cái bụng to đùng lộ ngoài, ba cục bông nhỏ xíu đang bụng nó, hì hục b.ú sữa.

Chu Kiều Kiều trợn tròn mắt bước từng bước gần.

Bình An đang l.i.ế.m mặt cho hổ cái.

Cảm nhận Chu Kiều Kiều đến gần, nó chẳng thèm nàng lấy một cái.

Còn hổ cái thì ngay khoảnh khắc Chu Kiều Kiều đến gần liền mở mắt.

Nhìn chằm chằm Chu Kiều Kiều đầy nguy hiểm.

Cho đến khi tay Chu Kiều Kiều vịn lan can, hổ cái gầm nhẹ một tiếng phắt dậy.

Nhe nanh hung dữ với Chu Kiều Kiều.

Khoảnh khắc , Chu Kiều Kiều thấy sát ý trong đáy mắt hổ cái.

Nàng nghi ngờ chút nào, nếu nàng bước thêm một bước nữa, nó thực sự sẽ ăn thịt nàng.

"Bình An, khuyên vợ mi một chút , đừng để nó hại , hại nó."

Bình An vội vàng cọ cọ cổ hổ cái.

Dáng vẻ vô cùng thiết.

Còn ba con hổ con vì hổ cái dậy nên cũng buộc ngừng bú.

Cái miệng hồng hào non nớt của chúng há , lưỡi cong lên động tác mút mát.

"Này hổ cái, con mi b.ú sữa kìa, mi mau cúi xuống xem, đừng nữa."

Chu Kiều Kiều .

hổ cái hề nhúc nhích, vẫn chằm chằm Chu Kiều Kiều, như thể Chu Kiều Kiều là kẻ nguy hiểm .

Chu Kiều Kiều đành từng bước lùi , cho đến khi lùi xa một trượng: "Được , đây, mi mau cho con b.ú ."

Hổ cái hừ hừ hai tiếng, lúc mới xuống .

Lũ hổ con ngửi thấy mùi sữa tiếp tục bú.

Chu Kiều Kiều cứ như , thế mà chẳng tập thể d.ụ.c nữa.

Chu mẫu và Lưu Trường Thiệt dậy sớm nấu cơm, thấy Chu Kiều Kiều cách chuồng hổ xa cứ chằm chằm đó, mặt còn ngây ngô.

Tò mò tới: "Kiều Kiều , con cái gì thế... ối chao, hổ con ở thế ?"

Chu mẫu thấy hổ con bên trong kinh ngạc hét lên.

Tuyền Lê

Chu Kiều Kiều nắm tay Chu mẫu, ngây ngô: "Nương, hổ cái mà sinh hổ con , ha ha ha, trong sân nhà thêm sinh linh bé nhỏ ."

Hổ cái sinh chắc là thuận lợi lắm, đây cũng là điềm lành.

Mong rằng đại tẩu sinh cũng thuận lợi như .

Lưu Trường Thiệt và Chu mẫu vui vẻ gần, nhưng Chu Kiều Kiều kéo : "Hổ cái sinh con, cảnh giác cao lắm, nguy hiểm, đừng gần."

Lưu Trường Thiệt gật đầu lia lịa.

Đến Kiều Kiều còn gần, thì họ đúng là thể gần.

Họ cứ từ xa như .

Hổ cái quen cảm thấy mấy con nhỏ bé sẽ hại nó.

Dứt khoát nhắm mắt .

Không thèm để ý đến họ nữa.

Chu Kiều Kiều hồi lâu, mới Chu mẫu giục tập thể dục.

"Con mau tập ăn cơm , hổ con ở đây chạy mất mà."

Chu Kiều Kiều: "Dạ, ạ."

Chu mẫu và Lưu Trường Thiệt nấu cơm.

Chu Kiều Kiều thấy giờ ai , liền lén lấy thêm ít đồ ăn vặt từ gian .

Ném thẳng trong.

Hổ cái liếc đồ ăn vặt, Bình An lập tức tha đến cho nó, đặt miệng nó.

Hổ cái cứ thế hưởng thụ sự phục vụ của Bình An.

Chẳng bao lâu , trong sân đều hết.

Họ xúm quanh chuồng hổ, từng một thốt lên đầy kinh ngạc.

Loading...