“Giá bao nhiêu?”
Người bán cô một cái: “Cô hàng, năm nay mới thu hoạch, mới, chín hào nửa cân.”
“Bớt lừa , hạt bông còn hết kìa, chín hào? Sao bán một đồng luôn ?” Bông vải là vật tư khan hiếm, một hồi như , cô thấy hai ba hỏi giá, khi giá thì còn trả giá đầu bước .
Người nọ thấy cô , vội vàng gọi cô : “Chín hào là giá bán, nếu như cô mua nhiều, bán cho cô bảy hào.”
Kiều Tĩnh An thấy triển vọng, còn trả giá hai , cuối cùng dùng sáu hào ba mua hai túi bông vải của .
Hai túi bông vải cũng nặng, cô một tay xách một túi, trực tiếp cầm .
Thay một bộ quần áo một giao lộ khác, để bánh nướng thịt trong gùi.
Tìm một nơi thả xuống, vén màn vải gùi lên, bánh nướng thịt còn ấm nóng bốc khói, tùy tiện nhặt một cái xé , bánh nướng thịt tản mùi thơm, trong vòng mười mấy mét xung quanh đều về hướng cô.
Một đàn ông dắt một cá xe đạp gần đó hỏi giá: “Đồng chí, bao nhiêu tiền một cái thế?”
“Không cần phiếu lương, năm hào một cái, mặc cả.”
Nghe cái giá , đàn ông shh một tiếng: “Cô bán đắt quá, bánh đường đỏ cũng chỉ hơn một hào một cái.”
“Anh cũng đó là bánh đường đỏ. Thế xem cái bánh đường đỏ của tiệm cơm quốc doanh nhạt nhẽo to bao nhiêu, còn cái bánh nướng thịt của to thế nào? Bánh đường đỏ chỉ mỗi đường đỏ, còn cái của nhiều thịt, gia vị như , bên ngoài cũng dùng dầu để chiên, thể cùng một giá hả?”
Giọng Kiều Tĩnh An nhỏ, xung quanh đều thấy, giá cả hù dọa suy nghĩ một chút, quả thật là như , vốn của cao . Hơn nữa cái bánh nướng thịt , liền là ngon.
Một đàn bà chen qua: “Không mua thì tránh .” Ngẩng đầu với Kiều Tĩnh An: “Cô em, cho hai cái.”
“Rồi, của chị đây.”
Kiều Tĩnh An thu tiền, cầm giấy dai cắt xong từ , gói kỹ cho chị .
“ mua, mua.” Người đàn ông phía đẩy , móc một đồng mua hai cái.
Bánh nướng thịt chân tài thực học, nửa đêm Kiều Tĩnh An tranh thủ ở trong gian nướng hơn một trăm cái, ngoại trừ còn mười cái dư trong gian thì bán hết tất cả.
Bán xong, dọn quầy, lưu luyến một chút nào, đầu đến một chợ đen khác.
Đi khỏi ngõ hẻm, cảm giác theo, cô rơi gian. Tranh thủ thời gian cũng thể nướng một chút bánh pía trứng, bánh hạt óc ch.ó, bánh hạt vừng để đó.
Hôm nay nướng một mẻ bánh pía trứng, còn một cái lòng đỏ trứng muối nào.
Trứng vịt muối cô ướp tháng còn tới thời điểm nhất để dùng, nấu chín ăn với cơm thì còn , nhưng dùng để nướng bánh ngọt thì còn thiếu chút vị.
Những món bánh ngọt đều là chuẩn cho Triệu Thêm, hôm nay nó đến . Không đến thì cũng chẳng vấn đề gì cả, để ở trong gian cũng hỏng .
Ra khỏi gian, quan sát một chút, cảm giác an , đến một chợ đen khác mua chút trứng gà, thấy bán dưa hấu thì nhanh chạy lên cướp hai quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-41.html.]
Nhìn thấy rau cải còn tươi, cũng mua một ít tích trữ. Bây giờ trời còn lạnh hẳn, chợ đen còn bán nhiều rau, cô chuẩn tích trữ để mùa đông ăn.
Khoảng mười hai giờ, Kiều Tĩnh An đến tiệm cơm quốc doanh.
Vừa cửa thấy Triệu Thêm hưng phấn vẫy vẫy tay với cô.
“Chị Tĩnh, em còn tưởng chị tới nữa chứ?”
Kiều Tĩnh An : “Em cũng đúng giờ đấy chứ.”
“Còn .” Lần mua bánh pía trứng vốn kế hoạch ban đầu của nó là mỗi ngày ăn một cái, kết quả còn lấy về thì những tên mặt dày để một tháng nhất định sẽ mốc, trực tiếp phân chia hết của nó như ong vỡ tổ. Cuối cùng khi đến tay nó thì còn dư năm cái, c.h.ế.t nó.
Bây giờ cũng gấp gáp, Kiều Tĩnh An gọi một bát mì rau, Triệu Thêm cũng gọi một bát, ăn xong mới đến chuyện bánh ngọt.
“Chị Tĩnh, chị mang theo bao nhiêu?”
“Em bao nhiêu?”
Triệu Thêm sầu não : “Lần mua bánh pía trứng ăn mấy cái miệng, mua nhiều thêm chút, phân một ít cho mấy đứa bạn khác.”
Trong lòng Kiều Tĩnh An tính toán: “Chỗ của chị năm mươi cái bánh pía trứng, một cân rưỡi bánh hạt óc ch.ó, còn một cân bánh vừng.”
Triệu Thêm vội : “Em lấy hết.”
“Được” Kiều Tĩnh An báo giá tiền cho , Triệu Thêm do dự một chút nào, trực tiếp đưa tiền.
Đưa hai túi bánh ngọt to cho , Triệu Thêm chuẩn , lôi một cái giỏ từ bàn, đáy còn lót một cái đệm bằng bông vải.
“Ha ha, đây là để bánh ngọt xô nát .”
Kiều Tĩnh An khẽ một tiếng.
“Chị Tĩnh, tìm cho chị mười lăm cân phiếu bông vải.”
“Nhiều như ?” Bây giờ một chỉ phát mấy cân phiếu bông vải chứ?
“Ha ha, gom góp từ đám cướp bánh ngọt của em.”
Trong lòng Kiều Tĩnh An suy đoán, chuẩn đưa cho mười lăm đồng tiền mua những phiếu bông vải , cũng là đủ .
Hỏi Triệu Thêm thì Triệu Thêm cũng giá cả thị trường của phiếu , dù cũng thiếu mấy thứ , liền trực tiếp chấp nhận.
Nói xong, hai hẹn mười lăm tháng sẽ đổi chác. Lúc , Kiều Tĩnh An đưa cho ba cái bánh nướng thịt còn nóng.
Triệu Thêm cầm lấy c.ắ.n một miếng: “Chị Tĩnh, em bánh nướng thịt ngon như thế , thế em còn ăn mì gì nữa chứ.”
Kiều Tĩnh An phất phất tay, vác gùi lên lưng rời .