Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-04-20 02:14:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô đã từng gặp hai em con trai nhà chị Vương là Vương Đại Thành và Vương Nhị Thành, đều là những đứa trẻ biết lời.

 

Bốn đứa nhỏ nhà họ Tôn, hai em nhà họ Vương, thêm ba đứa nhà cô nữa thành một đám trẻ chạy lên đây.

 

"Thím ơi, mẹ con gửi thím một rổ gừng, nói là cho thím ngâm dưa, mới đào sáng hôm nay thôi ạ, còn tươi lắm." Tôn Đại Oa đưa gừng cho cô.

 

"Thím nhận, con nói cảm ơn mẹ giúp thím nhé."

 

"Dạ."

 

Tranh thủ lúc mấy đứa nhỏ đập quả óc chó, Kiều Tĩnh An chia cải thảo đã khô ́o thành hai phần, rồi rắc muối ướp lên . Sau đó cô nhà tìm ba ̉ng đá kích cỡ phù hợp về cọ rửa sạch sẽ phơi khô.

 

Về nhà tìm một ít nho khô và chuẩn bị bột lên men, cô ̣nh làm mấy cái bánh mỳ ngàn lớp tặng cho chị Tôn và chị Vương làm quà cảm ơn.

 

Chỗ tốt của thời đại này là ai cũng quý trọng lương thực nên quà cảm ơn cũng cần phải suy nghĩ đến những thứ khác làm gì.

 

Bánh mỳ ngàn lớp khi nướng xong sẽ vừa mềm vừa có tính đàn hồi, nhìn thì to đấy nhưng bên trong cũng tốn bao nhiêu bột cả, khá là tiết kiệm lương thực.

 

Lúc gần mười giờ, đứa lớn đến tìm cô nói: "Mẹ ơi, bọn con bóc xong rồi ạ."

 

"Được, mẹ tới liền đây."

 

Cô rửa tay sạch sẽ rồi vào trong viện nhóm lửa trong bếp lò.

 

Sau đó, cô nói đứa lớn canh chừng lửa còn mình thì vào nhà chính bưng bột mỳ đã lên men bày bàn.

 

Tôn Nhị Nựu con gái nhà họ Tôn, đứa thứ ba và con trai nhỏ nhà họ Vương ghé vào bên mép bàn nhìn cô làm việc.

 

Trứng gà, đường, nho khô, sữa bột đắt tiền, tất cả đều khá tốn tiền.

 

Thấy mấy đứa nhỏ nhà họ Tôn và nhà họ Vương đều đang nhìn chằm chằm, Kiều Tĩnh An đưa cho mỗi đứa hai quả nho khô: "Ngon ?"

 

Đứa nào cũng vội vàng gật đầu.

 

Kiều Tĩnh An cười.

 

Cô chia bột bánh mỳ ngàn lớp rồi nhào nặn thành một khối, đó quét lòng đỏ trứng lên bề mặt bánh, rắc thêm ít vừng trắng rồi cho vào lò nướng.

 

Làm bánh hạt óc chó khác với làm bánh hạt dưa, hạt óc chó thịt dày, để có được đúng hương vị thì bề mặt phải daỳ một chút, bánh hạt óc chó khi nướng xong và để nguội thì lớp ngoài sẽ bung .

 

Nướng xong bánh mỳ ngàn lớp, cô bỏ bột bánh hạt óc chó vào bếp lò.

 

Khi đã nướng xong cả bánh hạt óc chó, cô chia cho mỗi đứa nhỏ hai cái, phần bánh óc chó còn dư lại, cô chia làm ba phần, giữ lại một phần, tặng nhà chị Tôn và nhà chị Vương mỗi nhà một phần. Còn bánh mỳ ngàn lớp nướng sáu cái thì hai nhà mỗi nhà một cái.

 

Số lượng như vậy là vừa đủ, dùng làm quà cảm ơn nhiều cũng ít.

 

Kiều Tĩnh An đóng cửa lại, dắt mấy đứa nhỏ xuống núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-37.html.]

 

Đầu tiên đến nhà chị Tôn ở gần nhà cô nhất, chị Tôn đang ở trong vườn.

 

Kiều Tĩnh An trả rổ lại cho cô ấy: "Chúng đừng nói mấy lời khách sáo đó làm gì, chị cầm lấy ăn nhé."

 

Chị Tôn cười nói: "Thế chị cũng khách sáo với em , đồ ăn ngon thế này lại đẩy ngoài được chứ?"

 

Lại dắt ba đứa nhỏ đến nhà chị Vương, cô khách sáo đưa quà cảm ơn, chị ấy cũng là một người tốt bụng.

 

"Nói có hai câu thôi mà, có đáng bằng mấy thứ này ."

 

"Sao mà đáng, thằng ba nhà chúng em cũng rất đáng giá mà, phải nào?"

 

Đứa thứ ba ngây ngô gật đầu, cái miệng nhỏ nhắn của nó nói theo: "Con rất là đáng tiền."

 

Dáng vẻ ngoan ngoãn của thằng bé chọc hai người cười ha ha.

 

Được một lát thì họ thấy tiếng con nít bên nhà hàng xóm gào khóc. Mặt chị Vương tối sầm: "Sát vách nhà chị là nhà Lý Hồng Anh, chắc là thấy mấy đứa nhỏ ăn bánh quy nên con trai nhà cô lại đang khóc lóc đòi đấy."

 

Có một người hàng xóm mắt để trán như vậy thì càng miễn bàn đến sự ồn ào khó chịu. Chị Vương cũng đã quen rồi, dù cô ấy sống trong thành phố nhưng cũng là dân bản ̣a ở đây, chồng cô ấy cũng là đoàn trưởng, cô ấy chẳng phải sợ Lý Hồng Anh.

 

Hai nhà sát cạnh , nhà cô ấy mà có đồ ngon gì là Vệ Quốc Cường sẽ lập tức gào khóc đòi cho bằng được. Lúc mới đầu, da mặt Lý Hồng Anh đúng là dày thật, còn dám qua đây xin.

 

Cô ấy quen mấy tật xấu như vậy, ầm ĩ mấy lần cũng cảm thấy khó chịu, Lý Hồng Anh cũng qua nhà cô ấy nữa. Song bình thường gặp đường, lắm lúc cũng cảm thấy kì kì.

 

nếu thật sự dám chọc cô ấy, cô ấy sẽ tìm đến nhà đập cửa.

 

Kiều Tĩnh An nói gì nhiều chỉ xem như chẳng thấy gì, cô cười ̣m biệt chị Vương, nói cô ấy có ̉nh thì lên núi chơi.

 

Buổi trưa Hạ Huân về, ba đứa nhỏ ăn bánh hạt óc chó, lại ăn một cái bánh mỳ ngàn lớp thật to, uống thêm môt ly nước nữa là no căng cả bụng.

 

Kiều Tĩnh An cũng lười nấu cơm, ăn nửa cái bánh mỳ ngàn lớp rồi lại chuẩn bị cải thảo.

 

Muối cay xong hai cây cải thảo thì vẫn còn lại hai cây và mấy thứ như đầu bắp cải xanh, củ cải, ớt, gừng, cô bỏ hết vào hũ dưa chua, lấy trong gian một túi muối ngâm dưa chua đổ vào, lại cho vào thêm ít nước sôi.

 

Kiều Tĩnh An lấy một ít hương liệu cho vào một cái túi nhỏ rồi bỏ vào hũ dưa chua, cho thêm một cục đường phèn, đập nắp lại.

 

Ngâm dưa chua như vậy sẽ vừa giòn vừa ngọt, rất thích hợp để ăn với cơm.

 

Còn dư lại đều bỏ vào lọ đồ chua, rồi bỏ một cục đá sạch sẽ chèn ở .

 

Mấy quả ớt, gừng, tỏi thừa lại thì đem băm nhỏ, rắc ít rượu trắng lên rồi đổ vào bình đậy kín lại.

 

Với thời tiết như bây giờ thì ngâm hơn nửa tháng là ăn được.

 

Làm xong những việc này cũng còn sớm nữa, Kiều Tĩnh An cắt hai cây sườn đã được ướp sẵn thành từng miếng nhỏ, cắt thêm hai củ củ cải trắng, cho hết vào nồi hầm. Sau khi lửa cháy, nhét thêm mấy thanh củi lớn vào thế là xong, cần phải bận tâm đến nó nữa.

 

 

 

Loading...