Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-04-20 02:14:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứa thứ hai cũng đã chạy tới: "Mẹ, Vệ Quốc Cường muốn giật mấy quả óc chó của bọn con, còn đánh em ba nữa ạ."
Lý Hồng Anh nhảy dựng lên: "Đúng là cái đồ có mẹ mất dạy, ba đứa nhà cô đánh một đứa nhà , cô có hiểu , hôm nay đây nhất ̣nh phải dạy lại mấy đứa con nhà cô mới được."
Mấy chị em hai bên trái phải đều vội vàng khuyên cô : "Mấy đứa nhỏ thích giỡn ấy mà, phải chuyện gì lớn , cứ coi như xong rồi ."
Lý Hồng Anh mắng: "Đúng rồi, phải con cô cô đau lòng được, đừng nghĩ chuyện ngày hôm nay đến đây là xong, có bị thưa lên đến đây cũng sợ."
Đứa thứ hai hai mắt rưng rưng chực khóc, nó xông lên muốn đánh Lý Hồng Anh thì bị đứa lớn ôm lấy, nó đá chân về phía Lý Hồng Anh: "Cô mới là người có mẹ đấy, cô là người , cô đúng là đồ độc ác."
"Mẹ, đau." Vệ Quốc Cường khóc tới mức mặt đỏ rần, Lý Hồng Anh nhìn mà đau lòng chịu được.
Cô tiến tới, xốc đứa con gái lớn dậy rồi sờ mặt đứa con trai: "Con trai ngoan, để mẹ báo thù cho con."
Lý Hồng Anh tức giận xông lên muốn đánh ba đứa nhỏ.
Kiều Tĩnh An bế đứa thứ ba đứng im nhúc nhích nãy giờ đá cô một đá ngã lăn đất.
Cú đá của cô khá mạnh, đá thẳng vào ngực cô , những người xung quanh đều thấy hết cảnh này, Lý Hồng Anh bị đá một cái ngã lăn đất, hồi lâu vẫn đứng dậy được.
"Lý Hồng Anh, cô là người lớn mà còn muốn đánh trẻ con à, cũng muốn hỏi xem mẹ cô là ai lắm, xem xem lại dạy nên một cô con gái độc ác như cô nữa. Hay là mẹ cô mất sớm? Cô xem cô đã là người lớn như vậy, mẹ dạy dỗ nên mới thành như vậy."
Kiều Tĩnh An bước lên hai bước sờ sờ mặt của đứa thứ hai rồi nhìn về phía Lý Hồng Anh: "Sau này cô mà còn dám nói như vậy với con thì cô liệu hồn, xem có giết chết cô ?"
Chuyển đến mấy ngày nay, Kiều Tĩnh An cho mọi người cảm giác cô là một người phụ nữ khéo tay, thích nấu đồ ăn, nhiều lời, tính tình cũng rất tốt.
Không thì cũng thể sống vui vẻ như vậy với ba đứa con riêng được.
Sau khi thấy câu nói hung hãn cô nói ngày hôm nay thì mấy người phụ nữ xung quanh đều bị cô dọa sợ, ánh mắt cô nhìn Lý Hồng Anh cũng quá đáng sợ.
Vệ Quốc Cường đang quỳ ̣p mặt đất khóc lóc om sòm cũng sợ dám khóc nữa. Kiều Tĩnh An liếc nhìn nó một cái làm nó giật nảy cả người.
Kiều Tĩnh An thèm để ý đến Lý Hồng Anh nữa mà nhẹ nhàng hỏi ba đứa nhỏ: "Rổ óc chó của các con ?"
"Ở núi ạ."
"Dẫn mẹ đến, chúng tới mang về nhé, ngày mai mẹ nướng quả óc chó cho các con ăn. Hôm nay mẹ đổi với người được một con gà, mai mẹ nướng gà cho các con ăn luôn."
Đứa thứ ba bị đồ ăn ngon hấp dẫn nên cũng khóc nữa, mặt toàn là nước mắt nhưng giờ nó đã bắt đầu thèm ăn gà nướng rồi.
Kiều Tĩnh An bế đứa thứ ba trước, đứa lớn dắt đứa thứ hai theo .
Bọn họ tìm thấy gốc cây óc chó cách đó xa, rổ đã bị hư nhưng vẫn có thể cố dùng được, thế là cả ba về với một rổ óc chó tay.
Đứa thứ hai nói: "Mẹ của Vệ Quốc Cường là người xấu."
Kiều Tĩnh An gật đầu: "Sau này chơi với mấy đứa con nhà đó là được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-35.html.]
"Cô ấy mắng con có mẹ."
Kiều Tĩnh An hiếm khi ngồi xổm xuống hôn nó một cái: "Mẹ phải mẹ con hả?"
Đứa thứ hai cười rộ lên: "Mẹ là mẹ con."
"Vậy phải là xong rồi ."
Đứa thứ ba lại gần nói: "Con cũng muốn được mẹ hôn."
Kiều Tĩnh An dứt khoát hôn nó một cái.
Cô ngoắc đứa lớn đến tặng nó một cái hôn trán.
Đứa lớn ngượng ngùng bỏ chạy.
Ba em lại chơi với , Kiều Tĩnh An đun nước rồi rót ba ly sữa mạch nha. Ba đứa nhỏ được uống sữa mạch nha thơm ngon ngọt ngào lại vui vẻ trở lại.
Chị dâu Tôn lại leo lên: "Tĩnh An, chị thấy trong xe em nhiều cải thảo thượng hạng như vậy, đều mang lên đây ?"
Suýt chút nữa Kiều Tĩnh An quên luôn chuyện cải thảo, cô nói: "Dạ chị."
Hai đứa lớn cũng giận mà theo mẹ chúng nó xuống dưới đem cải thảo lên.
Mở cốp xe là thấy ngay một đống cải thảo, chị dâu Tôn xách theo hai cái gùi, đựng đầy hết một cái rồi giúp cô mang lên sườn núi.
Mấy đứa nhỏ thì mỗi đứa ôm một hoặc hai cây cải thảo rồi nhanh chân chạy mất.
"Em xem, ở miền Đông Bắc này muối dưa chua bây giờ thì sớm quá, em mua nhiều cải thảo vậy rồi có ăn hết được ?"
"Nhà em bây giờ còn loại rau nào để ăn hết ạ nên em muối trước một ít để trong nhà. Mấy cây cải thảo này trông ngon lắm, một cây nặng tới hai ba cân, để lại một ít làm cải thảo ướp cay, còn lại em đem muối chua hết."
"Cũng đúng, chúng là đều tới từ Tứ Xuyên, mà rời xa cái hũ dưa chua được, để còn ăn với cơm. Mà bây giờ em muối dưa chua sẽ bị hư chứ?" Chị dâu Tôn hít một đổ cải thảo dưới mái hiên.
Kiều Tĩnh An nói: "Dạ em có cách để hư."
Ở Đông Bắc, người muối dưa chua trong một cái hũ, chỉ cần đổ nước ngập cải thảo rồi bịt kín miệng hũ, để khí lọt vào thì sẽ có vi khuẩn, nên muối dưa chua sẽ hư được, cũng nổi mốc.
Đứa thứ ba chạy đến, nó đang ôm một cây cải thảo chơi đùa.
Chị Tôn nói: "Con người Lý Hồng Anh là như vậy đấy, em đừng để bụng."
Kiều Tĩnh An cười nói: "Dù cô là cái dạng gì, đừng động vào em là được, em cũng phải cục bột."
"Em đá cô một cái làm chị sợ hết hồn." Chị dâu Tôn vỗ ngực một cái.