Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-04-20 02:14:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rời khỏi quầy thịt lợn, vòng quanh một vòng, mua một tấm vải thô, một ít gia vị, táo, lê, thấy nhà bán ớt, cô cũng mua mười cân, đây là chuẩn lấy về để dưa muối, bình thường cũng thể xào ăn.

 

Thấy mua hàng cũng gần xong , cô một vòng khỏi ngõ nhỏ, trong túi xách để một vài thứ, vội vàng đến cung tiêu xã tiêu thụ, trong tay cô một ít phiếu sắp hết hạn, hôm nay đem ngoài.

 

Ba phiếu đường sử dụng, phiếu nước tương cũng sử dụng. Nhìn kệ còn sữa bột, thời đại cũng phụ gia gì, lập tức mua ba túi, thịt thỏ trắng lớn cũng tệ, lấy một túi. Cô tinh mắt thấy trong lớp giấy da dê cùng của kệ bọc bên trong là vải hoa.

 

Kiều Tĩnh An nhỏ giọng hỏi vải hoa bán như thế nào, nhân viên bán hàng cũng để ý tới cô, thấy cô thấy thì ôm vải đem đổi chỗ khác.

 

Đây là hàng sáng nay mới đến, lên hàng đặt ở chỗ , vốn dĩ bánh mì bên ngoài cũng , nghĩ tới thấy.

 

mà cho dù thấy cũng bán, đây là hàng nội bộ các cô tiêu thụ.

 

Kiều Tĩnh An đưa một ba lượng phiếu lương thực quốc gia, ánh mắt của nhân viên bán hàng lập tức phát sáng, nhận lấy hai phiếu, nhỏ giọng , "Có thể bán cho cô một ít."

 

"Được thôi, hai mét." Kiều Tĩnh An lấy tiền , hề khách khí mà mở miệng sư t.ử, ít nhất xứng đáng với phiếu lương thực của cô.

 

Vẻ mặt của nhân viên bán hàng hổ, "Nhiều lắm cũng bán cho cô một mét thôi."

 

Như cũng , vốn trông cậy thể mua nhiều như , Kiều Tĩnh An cho tiền xong, chuẩn .

 

"Cái bánh , đường trắng bên trong nhân còn tan, vỏ bánh cũng sắp nát ." Một thanh niên ghét bỏ phủi lớp vỏ phía .

 

"Ôi chao, bây giờ ăn một chút thật dễ dàng gì."

 

Người bên cạnh liếc một cái, một chút cũng phát hiện, chuyên tâm lấy bánh của , ngoài miệng còn lẩm bẩm cái gì mà bánh vó ngựa, bánh nĩa, bánh cua vàng nướng gì đó.

 

Kiều Tĩnh An lặng lẽ hé miệng , hẳn là phương nam , để cho từ thành phố trung tâm đến nơi như Đông Bắc, ăn cái bánh mì nướng , cũng thật khó cho .

 

Đi từ cung tiêu xã tiêu thụ, Kiều Tĩnh An tìm chỗ mua hạt giống rau của, thời gian sắp đến trưa thì tìm chỗ ăn cơm.

 

Cô cũng tự thiệt thòi chính , chọn để bụng đói về nhà, trực tiếp đến khách sạn nhân dân, xem thức ăn bên hương vị gì khác .

 

Đi xem, tường treo mấy tấm biển, bắp cải xào, trứng bác, bánh bao thịt, mì, v,v.

 

Kiều Tĩnh An thở dài, quả nhiên nên ôm hy vọng gì.

 

Tìm một cái bàn xuống, buông giỏ , gọi một chén cháo, ba món ăn. Đưa tiền và phiếu lương thực, chờ lấy các món ăn.

 

"Cho một bát mì, một bát thịt kho tàu."

 

Lúc một nam thanh niên bước , lớn tiếng gọi món.

 

Kiều Tĩnh An ngước mắt lên, đây trẻ tuổi gặp chỗ cung tiêu xã gặp .

 

là giờ trưa, lúc còn nhiều, mấy cái bàn đều chiếm hết, xung quanh, mỉm tủm tỉm về phía cô.

 

"Bên thể ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-31.html.]

 

Kiều Tĩnh An nở nụ , "Ngồi tự nhiên."

 

"Cám ơn." Thanh niên xuống lấy phiếu ăn cho bồi bàn. Kiều Tĩnh An tinh mắt, thấy trong túi lộ một cái giấy tờ, thấy ba chữ phía là viện nghiên cứu.

 

Kiều Tĩnh An phát hiện đang lẩm bẩm, thấy túi xách đặt mặt đất thì mới chuyện với cô.

 

"Cô đồ ăn ở bên giống , bán là cái gì chứ, lòng như , bột nhão, khó ăn c.h.ế.t, cứ như là bánh mì hỏng, cô xem, đây thể gọi là bánh ngọt ?"

 

Kiều Tĩnh An oán niệm lớn, lập tức nổi lòng việc thiện, mượn quần áo lưng che , lấy hai miếng bánh hạt dưa và một miếng bánh lòng đỏ trứng gà .

 

"Anh nếm thử cái ."

 

Người thanh niên thấy lớp da vàng ố bên ngoài bánh lòng đỏ trứng gà, rắc mấy hạt vừng trắng, lớp vỏ bánh chút rớt xuống, chính là món bánh ngon miệng.

 

Đừng bề ngoài bánh hạt dưa khiêm tốn, hương vị chắc chắn tệ.

 

Người thanh niên nuốt nước miếng, miễn cưỡng bảo vệ hình tượng của , "Cám ơn, ăn , bánh thơm ngon như cũng dễ mua."

 

Kiều Tĩnh An , "Là tự , cứ ăn tự nhiên, đừng khách khí."

 

"Vậy khách khí nữa?"

 

Kiều Tĩnh An nhét bánh nướng tay .

 

Tên đúng thật khách khí, một miếng c.ắ.n nửa miếng bánh lòng đỏ trứng gà, lộ lòng đỏ trứng muối và nhân đậu đỏ bên trong.

 

"Mẹ ơi, lâu lắm từng ăn đồ ăn nhẹ ngon như . "Nuốt một ngụm, luyến tiếc c.ắ.n hết nửa chiếc bánh còn . Cuối cùng vẫn là chia vài miếng nhỏ để ăn.

 

"Hôm nay miệng thể hưởng phúc ." Vẻ mặt hưởng thụ đem miếng bánh hạt dưa cuối cùng ăn hết.

 

Kiều Tĩnh An chọc .

 

Làm một thợ ăn bánh, gặp thực khách như , đây đúng là một điều vui.

 

Chàng trai ăn điểm tâm của cô, trong lòng cho rằng cô là đầu bếp thạo nghề, lảm nhảm giới thiệu điểm tâm miền Nam cho cô .

 

Kiều Tĩnh An chủ yếu , thỉnh thoảng chen hai câu.

 

Chàng trai càng hăng sáy hơn.

 

Người phục vụ lên món, mới dừng .

 

Cậu nhóc ngu ngốc, sờ sờ đầu, “Có em quá nhiều ?”

 

Kiều Tĩnh An mỉm , “Cũng , ngờ một nhóc như em tìm tòi học hỏi về điểm tâm như .”

 

 

 

Loading...