"Còn thể nhặt?" Đứa thứ hai trợn to hai mắt, dám tin.
Kiều Tĩnh An , "Chờ mùa đông con sẽ ."
Hạ Huân trừng mắt với ba đứa nhỏ, "Đừng nghĩ lén chạy ngoài, ở nhà giúp con thêm chút việc."
Đứa thứ hai phục nữa,"Con lên núi nhặt củi trở về."
"Ông đây mỗi ngày mệt gần c.h.ế.t, kiếm tiền mua lương thực cho các ngươi ăn, ngươi nhặt chút củi cha còn biểu dương ?"
Đứa thứ hai cảnh giác, vội vàng nịnh nọt , "Không cần biểu dương, cần biểu dương, đều là con nên ."
Kiều Tĩnh An , "Được , lấy thêm chút củi, chúng nướng thêm hai lò."
Chốc lát nướng hai lò bánh hạt dưa, trong chậu còn dư một ít bột mì, Kiều Tĩnh An tìm một nắm khoai lang khô, thái nhỏ rắc bột, nướng cũng thơm.
Lao động cả buổi chiều, bàn chất đống một đống bánh nhỏ, mang quà tặng, mặc dù cầm nặng lắm, nhưng một đống nhỏ bề ngoài cũng mắt.
Kiều Tĩnh An hỏi Hạ Huân phía mấy nhà.
"Tặng cho chị dâu của mười một sư trưởng đoàn chúng , bây giờ mười một nhà ."
Trong lòng Kiều Tĩnh An hiểu rõ, tìm giấy da bê , gói mười một gói, lát nữa sẽ mang .
Ba đứa nhỏ bàn vốn một đống bánh giòn trong chốc lát chỉ còn một chút, ba đứa nhỏ đau lòng, đứa thứ ba ghế, nhào bọc giấy bàn, "Không cho khác, con ăn."
"Nhiều như con ăn hết ?"
Đứa thứ ba vội vàng, "Con thể ăn, còn cả, hai."
Hai đứa lớn cũng đau lòng, nhưng mà dù tuổi cũng lớn hơn một chút, ăn đồ ăn tặng, trong lòng trả lễ.
"Còn đủ cho các con ăn, nếu các con ngoan, hôm nào cũng sẽ bánh vừng, bánh óc ch.ó, bánh nướng xốp cho các con..."
Ba đứa nhỏ Kiều Tĩnh An lừa gạt, lúc trong đầu đều là các loại bánh ngon.
Tìm hai cái giỏ đặt bánh hạt dưa xách lên, mang theo hai đứa lớn xuống tặng quà, đứa thứ ba cũng , nhưng Hạ Huân một tay giữ .
Nhìn sắc trời, hiện tại thời gian cũng đúng lúc, một lát nữa sẽ cơm tối.
Đến nhà chị dâu Tôn, Kiều Tĩnh An cho cô một gói lớn, chị dâu Tôn , "Cùng lắm cũng chỉ là một chút đồ ăn, nào đáng bằng những cái bánh của em, bây giờ những điểm tâm quý giá bao."
Nhà chị dâu Tôn khó khăn, cho dù đàn ông là phó đoàn trưởng thì cuộc sống trong nhà cũng chật vật quanh năm suốt tháng, năm mới mới thể mua chút kẹo về chia cho đứa nhỏ một ít, như cũng xem như lắm .
"Cái là em tự , tốn tiền gì." Kiều Tĩnh An thích tính tình của chị dâu Tôn.
Đứa thứ hai kéo tay nó, "Thím, cho Đại Oa ăn."
Chị dâu Tôn cầm một túi bánh hạt dưa, mặt chút ngượng ngùng, cuối cùng vẫn nhận lấy, thể để cho con cái ăn thêm một miếng ngon, cha trong lòng đều vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-29.html.]
Lúc chị dâu Tôn tiễn bọn họ thì gọi cô , đến ruộng rau nhà cô cắt hai cây bắp cải ăn, lúc vườn rau nhiều.
Kiều Tĩnh An cũng từ chối, lát nữa trở về lấy.
Mang theo đứa nhỏ một vòng, đến các nhà khác quà, các chị dâu ngại ngùng nhận bánh hạt dưa của cô, nhất quyết tặng cho cô thứ gì đó xem như quà đáp lễ. Lúc là hai giỏ bánh đầy ắp, lúc về thành hai giỏ đầy rau.
Khác với bánh hạt dưa thể tích lớn nhưng nhẹ, hai giỏ rau xách xa như , tay Kiều Tĩnh An cũng đỏ lên hết.
Trở về ngang qua nhà chị dâu Tôn, chị dâu Tôn đem hai cây bắp cải, mấy cây ớt, cà chua chọn .
Kiều Tĩnh An khổ, "Chị dâu Tôn, chị xem em còn cử động ?"
Chị dâu Tôn biểu cảm của cô chọc cho , "Em qua công việc nặng nhọc gì."
Đứa thứ hai thông minh, "Chờ con gọi cha xuống lấy."
Đứa thứ hai chạy hai bước đến đường lớn, kéo cổ họng hô lên dốc.
Ngay lập tức Hạ Huân sải bước xuống, cảm ơn đồ ăn nhà chị dâu Tôn, một tay một giỏ xách phía .
Kiều Tĩnh An và đứa lớn một ôm một quả bắp cải của nhà chị dâu Tôn, đứa thứ hai cầm cà chua cùng ớt.
Cả gia đình ánh nắng chiều tối, từ từ trở về nhà.
Đứa thứ ba sườn núi hô, "Cha, , trai, mau trở về nha."
Kiều Tĩnh An ôm bắp cải, mỉm với đứa thứ ba sườn núi.
Trên bàn ăn, ba đứa trẻ một phần cơm, một phần thức ăn, vùi đầu ăn.
Hôm nay nhiều món, bàn bày bắp cải xào, trứng xào cà chua, canh nấm nấu từ nấm mà bọn nhóc lượm về. Mỗi món ăn đựng trong một cái bát lớn, đồ ăn còn miệng.
"Nhiều bắp cải lớn như , chúng lấy một ít bắp cải cay ." Ướp một chút là thể lấy ăn , còn về bắp cải dưa chua mùa đông chắc chắn mua thêm.
Hạ Huân ý kiến về thức ăn, đều là đến căn tin gì ăn nấy, bây giờ mỗi ngày đều bếp nhỏ nấu ăn, cô ăn cái gì cũng ý kiến.
Đứa thứ hai hì hì , "Mẹ ơi, cái gì con cũng thích ăn hết."
Đứa lớn cũng gật đầu theo.
Đứa thứ ba ngẩng cái đầu nhỏ từ trong bát cơm lên, cái miệng nhỏ nhắn sáng bóng , "Mẹ ơi, con ăn thịt."
Kiều Tĩnh An đồng ý, trong tay cô ít phiếu thịt, phần lớn là đổi với khác.
"Buổi chiều các chị dâu khác , ngày mai xe lên thành phố?"
Hạ Huân gật gật đầu, "Ừm, em mua ít một chút, đừng để cầm nổi. Nếu thật sự mua, thì tìm chuyển để lên xe cho em, lúc về đến cửa chuyển ."
"Biết . Anh tìm thời gian rảnh thu dọn sân một chút, ngày mai em xem hạt giống thực phẩm, bây giờ còn thể tranh thủ thời gian trồng một đợt rau mùa thu."