Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-04-23 02:17:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được , mười tuổi, giả vờ gì chứ?”

 

Đứa thứ hai khoa trương dụi mắt, “Hứ, con lớn thì đáng yêu nữa, con cũng yêu con nữa.”

 

Kiều Tĩnh An mà buồn nôn, mò từ trong túi một đồng cho nó, “Tiền của ba em tụi con đều ở đây đó.”

 

“Cám ơn .” Đứa thứ hai nhận lấy tiền thì chạy .

 

Nhà họ Hạ hai phòng ngủ một phòng khách, hai lớn tuổi ở một phòng, Kiều Tĩnh An ở một phòng, ba đứa nhỏ ngủ chăn trải sàn, trong phòng khách mát lạnh là thể ngủ.

 

Ba đứa nhỏ ở phòng khách ngủ cả đêm, lúc sáng ăn cơm, đứa thứ hai , “Mẹ, chúng mua một cái viện , nếu chúng con cũng phòng ở.”

 

Kiều Tĩnh An nó một cái, còn xa.

 

Thuận tay lột một quả trứng luộc bỏ trong bát của nó, “Bây giờ chỗ nào nhà bán cho con, tạm thời đừng nghĩ nữa. Hơn nữa, con một cái viện bây giờ bán bao nhiêu tiền ? Con mở miệng là mua nhà ư?”

 

“Mẹ đừng xem thường con, con đó, một nhà nhỏ ba bốn trăm đồng thì thể mua, con bán ba ngày bánh nướng thì . Viện thì thể mắc bao nhiêu? Một hai ngàn đồng nhất định thể mua một cái nhỏ.”

 

“Ôi, khí thế nhỏ đó, mấu chốt là con một hai ngàn đồng ? Con dễ như đó.”

 

Đứa thứ hai gian trá hi hi, “Con , con nhất định .”

 

Kiều Tĩnh An vẻ mặt vô cảm liếc nó một cái, “Sao con ?”

 

“Hứ, con tính đó.” Nó từng hỏi chú Triệu, nó kiếm tiền thật ít, nó lén lút cảm thấy nó ít nhất tích ba ngàn đồng.

 

Kiều Tĩnh An nó nghĩ thế nào, nhất định với nó, gan lớn chút, thêm mấy nữa.

 

“Con tính thử, nếu mà mua nhà, các con tính xem một kỳ nghỉ hè tới ở bao nhiêu ngày? Quá lãng phí.” Nhà lâu ngày để trống ai ở .

 

Hơn nữa, lúc nhà mặc dù rẻ, nhưng lúc mua nhà cũng khiến khác chú ý.

 

Đứa thứ hai chịu từ bỏ, “Vậy tụi con mua ? Đợi cả học đại học xong đó?”

 

Đứa lớn nó: “Em còn học đại học?”

 

“Sao ? Tới lúc cả đơn vị, cả chúng giỏi như , nhất định tiến cử đại học. Anh cả tới Bắc Kinh học, thật cần một ngôi nhà ?”

 

Hai lớn tuổi ha ha hai đứa cháu tranh cãi.

 

Mẹ Hạ : “Đứa nhóc thật nghĩ. Đợi cả con thật sự đại học, mua nhà cũng .”

 

Đứa thứ hai thở dài một cái, “Ôi, lớn chính là keo kiệt, chính là tiêu tiền mua nhà.”

 

“Con, kem cây năm xu cũng nỡ mua cho thằng ba, tư cách kiểu .”

 

Đứa thứ ba nghiêng đầu, mắt như d.a.o ném tới, trai quá .

 

Ăn bữa sáng xong, ba đứa trẻ xuống lầu tìm các bạn nhỏ xem đá bóng, Kiều Tĩnh An ngoài mua rau.

 

Ba năm trôi qua, một vùng đổi gì nhiều.

 

Kiều Tĩnh An tới trong ngõ nhỏ, đất bày bán các loại rau cải nhiều, thịt khá ít. Nhìn thấy một sạp bán thịt hầm, cô vội tới, giành một miếng thịt vịt hầm.

 

Đứa thứ hai ăn vịt nướng thì , thịt vịt hầm cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-chu-tiem-banh-ngot-xuyen-ve-thap-nien-70-lam-me-ke-nuoi-con/chuong-115.html.]

 

“Đồng chí , cô đợi .”

 

Kiều Tĩnh An mới hai bước thì chủ sạp kêu .

 

Kiều Tĩnh An cảnh giác , là một bác gái lớn tuổi.

 

“Con quen bà ? Người đó đó? Nhà đó ở ngõ nhỏ phía , đây là cháu gái của bà.” Bà cụ vội dấu một hồi, còn kéo một cô bé tới.

 

Nhìn thấy cô bé mắt to, cô nhớ , nhà năm đó bán ngọc thạch cho cô.

 

Bác gái mặt đỏ ửng mang theo nụ , bây giờ mặc dù con trai, con dâu đều ở bên cạnh, nhưng họ sống cũng hơn so với mấy năm . Có ăn, mặc, mùa đông cũng sợ đói chịu rét nữa.

 

Những thứ đều nhờ lòng cô gái , nếu , bà và cháu gái, thể c.h.ế.t trong mùa đông năm đó.

 

Dáng cô bé lên nhiều, nở nụ cô, giống như đóa hoa nhỏ.

 

Trong đây tiện nhiều, bác gái hỏi, “Con mua vịt nướng ? Con trai nhà bà lúc đầu bếp vịt nướng, bà cũng , con cần ?” Bà thật lòng cảm ơn cô, nhà bà ngoại trừ tài nghệ thì gì cả.

 

“Tiện ạ?”

 

Bác gái vội gật đầu, tiện, tiện.

 

“Vậy con đặt hai con ?”

 

“Được .” Bác gái vội gật đầu.

 

Kiều Tĩnh An họ gật đầu, “Ngày mai con tới nhà bà tìm bà nha?”

 

Bác gái gật đầu đồng ý.

 

Kiều Tĩnh An từ chợ đen , trong lòng còn xúc động, sinh mệnh con quá mạnh mẽ, cô chỉ tiện giúp đỡ một chút, bây giờ khỏi vũng bùn, tới một cuộc sống mới.

 

Buổi chiều, ba đứa trẻ cả mồ hôi về, trong tay đứa lớn còn ôm một quả dưa hấu.

 

“Các con mua ở thế?”

 

“Mua ở Cung tiêu xã đó, mua dưa hấu nhiều, đông c.h.ế.t .” Đứa thứ hai vắt khô mồ hôi trong khăn lau mặt.

 

Mẹ Hạ khuyên , “Nghỉ ngơi hẳn tắm.”

 

“Không , sức khoẻ tụi con lắm đó.”

 

Kiều Tĩnh An trừng mắt nó một cái, “Đợi chút hẳn tắm, tới nhà bếp xem thử cháo nấu xong . Xong bưng xuống đặt đất lạnh.”

 

“Được thôi.” Đứa thứ hai bếp, thấy món vịt hầm bàn, “Mẹ, mua ở ?”

 

Kiều Tĩnh An quan tâm nó, đứa thứ hai thông minh, chớp mắt nghĩ .

 

Đứa thứ hai tiếp, “Mẹ, với con, con mua.”

 

Nhìn biểu cảm của , đứa lớn cũng đoán , “Em gì? Muốn cũng là .” Cánh tay nhỏ chân nhỏ , bắt nhất định chạy thoát.

 

Đứa thứ hai chạy tới, “Mẹ, vịt nướng ?”

 

“Bây giờ vịt nướng bán, vốn nhà đó sớm đổi bảng hiệu .” Mẹ Hạ nghĩ tới nhà bán vịt nướng lúc , thật là nhớ.

Loading...