Lúc dậy, bố một cái, nhưng gì.
Mẹ gọi một tiếng: “Tiểu Mãn.”
khẽ “” một tiếng.
Tảo mộ xong, kéo đến một quán ăn trong thị trấn. Cô cả đặt một phòng riêng. Một bàn lớn hết mười hai .
Ban đầu bầu khí cũng tạm .
Cô cả lo rót rượu, chú hai chuyện đồng áng, thím ba thỉnh thoảng gắp thức ăn cho đứa nhỏ.
sự yên bình kiểu đó vốn thể kéo dài bao lâu.
Ăn nửa bữa, trai lên tiếng.
“Tiểu Mãn, em mở hai cửa hàng tiện lợi ở Đông Thành ?”
Giọng tùy ý, tay còn nâng ly rượu.
“Ừ.”
“Làm ăn chứ?”
“Bình thường.”
Anh uống một ngụm rượu, nhạt.
“Em chỉ nghiệp cấp ba, mà mở hai cửa hàng. Tiền ở ?”
Cả bàn im bặt trong một giây.
Đũa đang gắp thức ăn của cô cả cũng dừng giữa chừng.
“Do em tự kiếm.”
“Em mười tám tuổi khỏi nhà, trong nhiều nhất cũng chỉ mấy nghìn.” Anh đặt ly rượu xuống. “Năm năm mở hai cửa hàng, vốn ở ?”
Anh thẳng .
Không hiếu kỳ.
Mà là tra hỏi.
“Có bố lén cho em tiền ?”
Mẹ cuống lên: “ cho nó tiền bao giờ? một đồng cũng —”
“Thế thì là nó lấy trộm đồ trong nhà.”
Anh chằm chằm .
“Hay là mày lấy trộm tiền của bà nội?”
Cả phòng riêng rơi im lặng.
Cô cả đặt mạnh đũa xuống.
“Lỗi Lỗi, cháu đang cái gì thế—”
“Con chỉ hỏi thôi. Nó mười tám tuổi khỏi nhà, bắt đầu với mấy nghìn, năm năm mở hai cửa hàng, hơn hai mươi vạn vốn là từ trời rơi xuống chắc?”
Anh to.
Cố tình để tất cả họ hàng đều thấy.
Đó chính là mục đích của .
Anh đang nghi ngờ.
Anh đang cố tình chụp cái mũ lên đầu mặt tất cả — tiền của cô sạch sẽ.
.
Sau đó đảo mắt bộ những bàn.
Cô cả cau mày.
Chú hai cúi đầu.
Thím ba đang sắc mặt của .
Bố cầm đũa, gắp thức ăn nhưng cũng đặt xuống.
Không một ai giúp .
“Được.” . “Nếu hỏi, hôm nay sẽ rõ mặt tất cả .”
lấy từ trong túi một túi hồ sơ.
“Triệu Lỗi, lấy trộm tiền của bà. Vậy hỏi , khoản vốn khởi nghiệp đầu tiên của cửa hàng vật liệu xây dựng của bố là từ ?”
Anh khựng .
“Đó là bố tự—”
“Mười lăm vạn.” . “Năm 2004. Bố mở cửa hàng, mượn của bà nội mười lăm vạn.”
liếc bố một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-toi-thua-ke-tai-san-con-toi-thua-ke-mot-tui-rac/8.html.]
Đũa trong tay ông buông xuống.
“Đó là khoản tích góp cuối cùng của bà. Bà đem tiền dưỡng già cho con trai mượn để ăn.”
Cô cả lên tiếng: “Chuyện chị . Hồi đó từng với chị.”
“Mười lăm vạn, lật lên gấp bao nhiêu ?” hỏi.
“Đến lúc chia nhà, cửa hàng vật liệu xây dựng cộng với nhà cửa, xe cộ, tiền gửi — tổng cộng năm trăm vạn.”
bố.
“Năm trăm vạn , trong đó mười lăm vạn tiền gốc của bà. Bố trả ?”
Sắc mặt bố đổi.
“Cái đó… cái đó là mượn… …”
“Chưa trả.” Cô cả trả lời ông. “Lúc còn sống từng với chị, em trai chị mãi vẫn trả.”
Không khí trong phòng đổi hẳn.
Chú hai đặt ly rượu xuống.
Thím ba nữa, sang bố.
“Bố dùng tiền của bà để phát tài. Bà mất , bố nhét quần áo cũ của bà túi rác, ném cho con gái .”
Giọng lớn, nhưng từng chữ đều vang rõ bàn ăn.
“Mọi đoán xem, trong đống quần áo cũ đó, bà để thứ gì?”
Tất cả đều .
mở túi hồ sơ.
Lấy thứ đầu tiên.
Sổ tiết kiệm.
“Đây là cuốn sổ mà bà dùng lương hưu của , bắt đầu từ năm sinh , mỗi tháng gửi một , gửi suốt mười tám năm.”
mở trang đầu tiên.
“Tên chủ tài khoản: Triệu Tiểu Mãn. Số dư: bốn trăm hai mươi mốt nghìn năm trăm tệ.”
Tay run lên một cái.
Bố chằm chằm cuốn sổ như c.h.ế.t lặng.
“Được khâu trong lớp lót tay áo bên trái của chiếc áo bông.”
lấy thứ thứ hai.
Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.
“Số 64 phố Cổ Đông Thành. Bốn mươi bảy mét vuông. Chủ sở hữu: Triệu Tiểu Mãn. Bà nội mua bằng tiền riêng của bà năm 2006. Khi đó hơn tám vạn. Hiện tại định giá một trăm tám mươi vạn.”
“Được giấu trong túi áo ghi-lê.”
Mặt trai tái .
“Mày—”
“ vẫn xong.”
lấy thứ cuối cùng.
Lá thư đó.
Phong bì cũ. Năm năm qua nó nhiều , mép giấy cũng mềm .
“Đây là thư tay của bà nội. Nằm trong túi chiếc áo khoác len đỏ sẫm.”
một lượt quanh bàn.
Cô cả đưa tay che miệng.
mở tờ giấy .
“ sẽ vài đoạn.”
Trong phòng riêng còn một tiếng động nào.
Ngay cả tiếng điều hòa ù ù cũng trở nên rõ ràng lạ thường.
“‘Tiểu Mãn, bố con là một hồ đồ. Mẹ con là một quá khôn ngoan tính toán. Người khôn ngoan tính toán mà gặp hồ đồ, thì khổ chính là con.’”
Mặt lúc đỏ lúc trắng.
“‘Bố con mượn bà tiền mở cửa hàng, bà đưa cho nó mười lăm vạn. Đó là bộ tích góp cuối cùng của bà. bà giữ tám vạn, lén mua căn nhà .
Bố con . Chủ sở hữu tên con.’”
Môi bố run lên.
“‘Họ nuôi con mười tám năm, nhưng họ nợ con mười tám năm công bằng. Món nợ , con chỉ cần tự hiểu rõ trong lòng là .’”