ANH TÔI THỪA KẾ TÀI SẢN, CÒN TÔI THỪA KẾ MỘT TÚI RÁC - 6

Cập nhật lúc: 2026-04-02 15:24:06
Lượt xem: 197

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những tin từ cô, ghép thành một bức tranh như thế :

 

Sau khi cầm năm trăm vạn, trai tiếp tục ăn t.ử tế. Trước tiên sang nhượng một nửa cửa hàng, lấy tám mươi vạn tiền mặt. Sau đó hùn vốn với khác thương hiệu sữa theo trào lưu, lỗ một trăm hai mươi vạn.

 

Rồi đầu tư hợp đồng tương lai — cô nhắc qua trong điện thoại rằng “lỗ ít”.

 

Cụ thể bao nhiêu, cô rõ. đến mức “lỗ ít”, thì chắc chắn con nhỏ.

 

Bạn gái của bỏ năm thứ ba.

 

: “Bỏ cũng . Con bé đó tiêu tiền còn mạnh tay hơn cả con.”

 

Đến năm thứ năm, cửa hàng vật liệu xây dựng đóng cửa .

 

Hàng tồn bán tháo, mặt bằng trả .

 

Năm trăm vạn, trong năm năm, trở về con .

 

Bố già nhiều. Năm mươi bảy tuổi, sức khỏe cũng kém, gout, khập khiễng.

 

Mẹ vẫn như , nhưng cô gần đây bà gọi điện than thở — “em trai ăn ”, “Lỗi Lỗi cũng lời”.

 

Cô hỏi trong điện thoại: “Tiểu Mãn, nếu con khả năng, thì giúp con một chút. Dù cũng là ruột.”

 

: “Cô ơi, cháu chỉ mở cửa hàng tiện lợi thôi, giúp .”

 

Cô thở dài.

 

Có lẽ cô cũng hiểu.

 

“Không giúp ” là lời .

 

“Không giúp” mới là sự thật.

 

7.

 

Cuộc điện thoại đến một buổi chiều thứ Tư.

 

Lúc đó đang đối chiếu sổ sách trong cửa hàng tiện lợi. Trên màn hình hiện lên một lạ.

 

bắt máy.

 

“Tiểu Mãn.”

 

.

 

Năm năm giọng , trong khoảnh khắc kịp phản ứng.

 

“Tiểu Mãn, là đây.”

 

“Vâng.”

 

Bà dừng một chút, như đang tìm lời.

 

“Dạo con… vẫn chứ?”

 

Cuộc gọi đầu tiên năm năm, mở đầu bằng câu hỏi thăm như .

 

Nghe thật mỉa mai.

 

“Cũng .”

 

“À… thấy vòng bạn bè… con mở cửa hàng ?”

 

xóa WeChat của họ, nhưng cũng từng chủ động đăng gì. Ngày khai trương cửa hàng tiện lợi, đăng một bài, chắc bà thấy.

 

“Vâng, cửa hàng tiện lợi.”

 

Lại là vài giây im lặng.

 

, bà gọi để hỏi thăm.

 

“Tiểu Mãn, dạo con gặp chút khó khăn.”

 

Đến .

 

“Bên vật liệu xây dựng nữa, nó đang tìm hướng khác, nhưng trong tay thiếu tiền…”

 

“Mẹ gì?”

 

“Không vay nhiều . Chỉ cần xoay vòng tạm… hai ba vạn là .”

 

“Mẹ.”

 

“Hả?”

 

“Năm năm , chia cho con một túi quần áo cũ.”

 

Đầu dây bên im lặng.

 

“Lúc đó , ‘ khỏi cửa đừng cho con gì’.”

 

“Tiểu Mãn—”

 

“Mẹ, tiền con kiếm từ cửa hàng tiện lợi, trừ tiền thuê nhà, tiền điện nước, tiền nhân công… còn bao nhiêu. Con giúp .”

 

“Con—”

 

cúp máy.

 

Hai ngày , trai đến.

 

Không gọi , trực tiếp tìm tới.

 

Anh sống ở , nhưng địa chỉ cửa hàng — vì từng đăng.

 

Khoảng hơn bốn giờ chiều, đang sắp xếp hàng hóa. Chuông gió ở cửa leng keng một tiếng.

 

ngẩng đầu.

 

Triệu Lỗi ở cửa.

 

Anh gầy .

 

Không kiểu gầy khỏe mạnh, mà là kiểu gầy của tiêu hết tiền, áp lực đè nặng. Dưới mắt thâm xanh, tóc cũng chăm chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-toi-thua-ke-tai-san-con-toi-thua-ke-mot-tui-rac/6.html.]

khi mở miệng, giọng điệu vẫn .

 

“Tiểu Mãn, cửa hàng của em nhỏ nhỉ. Vị trí ở Đông Thành , tiền thuê mỗi tháng bao nhiêu?”

 

Anh quanh một lượt.

 

“Làm ăn cũng chứ?”

 

trả lời.

 

“Mẹ với em chứ?” bước đến quầy thu ngân, “Anh đang kẹt tiền, mượn tạm một ít.”

 

“Bao nhiêu?”

 

“Năm vạn.”

 

Hai ngày hai ba vạn. Đến thì thành năm vạn.

 

“Không .”

 

Lông mày nhíu .

 

“Em mở cửa hàng tiện lợi, một tháng kiếm năm vạn ?”

 

“Có kiếm cũng cho mượn.”

 

Sắc mặt đổi.

 

“Triệu Tiểu Mãn, ruột của em.”

 

“Anh ruột lúc chia tài sản cầm năm trăm vạn, chia cho em một đồng nào.”

 

Anh mở miệng.

 

“Đó là quyết định của bố—”

 

“Vậy tìm bố mà vay.”

 

Anh vài giây.

 

“Em đổi .”

 

“Con ai cũng sẽ đổi. Nhất là khi đuổi khỏi nhà.”

 

Anh đó một lúc, lẽ ngờ dứt khoát như .

 

“Được.” bước ngoài, đến cửa đầu.

 

“Em mở cửa hàng . Tiền ở ?”

 

.

 

“Không liên quan đến .”

 

Chuông gió leng keng một tiếng.

 

Anh .

 

, chuyện kết thúc.

 

Quả nhiên.

 

Một tuần , bố gọi điện.

 

“Tiểu Mãn, sắp Tết , về nhà ăn bữa cơm.”

 

Ngày hai mươi bảy tháng Chạp.

 

Năm năm liên lạc.

 

Anh trai vay tiền từ chối.

 

Sau đó gọi “về nhà ăn cơm”.

 

hiểu.

 

“Không về.”

 

“Con cái gì thế—”

 

“Có chuyện thì .”

 

Đầu dây bên im lặng vài giây.

 

Giọng bố trầm xuống: “Anh con nợ bên ngoài một khoản. Không nhỏ. Con nếu thì giúp nó một chút. Nó là ruột con.”

 

“Bao nhiêu?”

 

“…ba mươi vạn.”

 

Từ hai vạn đến năm vạn, đến ba mươi vạn.

 

Con vẫn đang tăng.

 

“Không .”

 

“Cái cửa hàng tiện lợi của con—”

 

“Cửa hàng đó là con tự .”

 

“Bố nuôi con mười tám năm.”

 

Câu , cuối cùng cũng đến.

 

đợi năm năm, chắc sẽ .

 

“Bố.”

 

“Ừ.”

 

“Mười tám năm. Bố thử tính xem chi bao nhiêu cho con. Còn con tính xem nhận gì trong cái nhà đó.”

 

Ông gì.

 

“Bố nuôi con mười tám năm, đến lúc chia nhà thì cho con một túi quần áo cũ. Con cầm túi đó bước khỏi cửa, bố còn buồn mở cửa sổ .”

 

Loading...