Anh Omega hàng xóm của tôi đang ở nhà tôi [Nữ A, Nam O] - 98

Cập nhật lúc: 2025-03-28 17:12:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Alpha tìm đủ mọi lý do để thuyết phục bản thân, cuối cùng vì lo lắng cho cơ thể cậu, miễn cưỡng dập tắt ngọn lửa đang bùng lên.

 

Trước đây cô còn không hiểu sao lại có điển tích “từ nay vua không còn thiết triều sớm”.

 

Giờ đây mỹ nhân trong vòng tay, vô tình quyến rũ, mới hiểu được tâm trạng đó.

 

Giọng nói thêm vài phần khàn khàn, Alpha nhẹ nhàng dỗ dành: “Em nghỉ ngơi trước đi, chị còn phải gọi lại cho thư ký Vân, cả ngày hôm qua không đến công ty, chắc cô ấy có việc cần tìm chị.”

 

Người trong lòng ngoan ngoãn buông tay, có chút không nỡ rời khỏi hõm cổ cô.

 

Cô lấy lọ thuốc vừa mua tạm thời ra khỏi túi đồ ăn, đưa vào tay cậu, “Lát nữa chị ra ngoài thì bôi nhé?”

 

Omega nắm lấy, cúi đầu đáp: “Vâng.”

 

Người trên giường không nhúc nhích, nhìn Alpha đi ra ngoài, còn đóng cửa lại.

 

Alpha tỷ tỷ của cậu vẫn đang mặc quần áo của cậu.

 

Tối qua bọn họ đã thân mật như vậy.

 

Chị ấy nói thích cậu.

 

Omega ngồi một lúc, kéo chăn lên người, vùi đầu vào giữa chăn và gối, hít một hơi thật mạnh bằng mũi, như thể có thể hít hết mùi hương còn sót lại của Alpha tỷ tỷ.

 

Cậu thích giường của chị ấy, thích phòng của chị ấy, thích tất cả những nơi chị ấy từng ở.

 

Nhân lúc Alpha bên ngoài không biết gì, Omega không chút kiêng dè, như một kẻ biến thái, tưởng tượng ra biểu cảm và hành động của Alpha, bao phủ mùi hương lên tất cả những nơi Alpha từng nằm trên giường.

 

Một lúc sau, Omega lăn lộn trên giường dừng lại, nhìn thấy lọ thuốc trống không trên tủ và những bông hồng đã héo úa trên sàn nhà, lại bị chuyển hướng sự chú ý.

 

Lần sau nên thay bằng hoa gì đây?

 

Omega nghiêm túc suy nghĩ.

 

Kể từ lần Dư Thư Bạch cúp học không lý do hôm trước, Cố Ngụy cứ thấy cậu ta có gì đó lạ lạ.

 

Luôn trong trạng thái như người mất hồn, tâm trí phiêu lãng, kỳ quái.

 

Ngay cả khi sắp đến lượt biểu diễn, cậu ta vẫn cứ dán mắt vào điện thoại, vẻ mặt lơ đãng.

 

"Cổ cậu bị muỗi đốt à?" Cố Ngụy liếc nhìn cậu ta, khó có được lúc tốt bụng, "Cần lấy thuốc mỡ cho cậu không?"

 

Dư Thư Bạch đáp: "... Không cần."

 

Cậu kéo kéo cổ áo, che đi vết đỏ nhỏ xíu ấy, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại.

 

Cố Ngụy ồ một tiếng, đi tới đi lui trong phòng nghỉ hậu trường, miệng lẩm bẩm gì đó không rõ.

 

Tiếp theo là tiết mục của cậu.

 

Sao lại bắt cậu tham gia cái trò ngâm thơ vớ vẩn này chứ?

 

Một đoạn dài như thế, làm sao mà nhớ nổi.

 

Loading...