Anh Luôn Ở Đây - Chương 363

Cập nhật lúc: 2025-03-12 21:23:43
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh nói ra những lời này rồi rời đi.

 

Hứa Tư Điềm nhìn bức tranh thêu Tứ Xuyên trước mặt này, nhịn không được đau lòng. Ba trăm vạn, Lục Minh Bạc thật sự có phá của quá không.

 

Hứa Tư Điềm chuẩn bị đi Pháp trao đổi chuyện này, không đặc biệt đề cập qua với Lục Minh Bạc. Đợi đến khi anh biết, cô đã đặt mua hành lý cần mang theo.

 

Lục Minh Bạc chỉ cảm thấy nghĩ mà sợ, may mà lúc anh quay về Kim Đường thăm Hứa Lương Dung, nghe hai vợ chồng ông nhắc tới, nếu không khi nào cô lặng lẽ bay đi khỏi mí mắt mình, anh cũng không có cách nào biết.

 

Lục Minh Bạc sớm gọi cho Trần Kỵ, trì hoãn công việc trong nửa năm tới, thậm chí là một năm, mang theo hành lý xách tay của Hứa Tư Điềm bay sang Pháp, đi theo cô.

 

Trường học sắp xếp chỗ ở cho sinh viên trao đổi, cô không cần tìm phòng khác, điểm này ngược lại làm cho Lục Minh Bạc đau đầu.

 

Ký túc xá trường học không cho thuê, anh muốn ở bên cạnh cô cũng không được, nếu là nhà ở thương mại bên ngoài thì dễ làm, có tiền là được.

 

Nhưng mà cách vài ngày, Hứa Tư Điềm vẫn nhìn thấy Lục Minh Bạc ở ký túc xá bên cạnh.

 

Cô kinh ngạc hỏi anh: “Sao anh cũng ở đây vậy?” 

 

“Anh cũng là sinh viên ở đây, ký túc xá sinh viên anh không thể ở à?” Chiêu này là Trần Kỵ dạy anh.

 

“Đi dạo rồi đi ngang qua, thuận tiện tốn chút tiền, chuẩn bị một số bài học.”

 

Hứa Tư Điềm: “…”

 

Một số trường đại học ở nước ngoài quả thật có tiền quyên góp là có thể kiếm được một suất đến trường, thậm chí có một số người quyên góp thành hội đồng quản trị.

 

Hứa Tư Điềm không biết số tiền nhỏ này của Lục Minh Bạc rốt cuộc là bao nhiêu, nhưng ngẫm lại cũng biết chắc chắn không ít. Cô bỗng nhiên nhớ tới bức tranh thêu Tứ Xuyên ba trăm vạn kia, nhịn không được buột miệng thốt ra: “Sao anh lại phá của như vậy chứ!”

 

Lục Minh Bạc há miệng, ra vẻ uất ức nhìn về phía cô: “Không ai quan tâm anh cả, em lại mặc kệ…”

 

Hứa Tư Điềm: “…”

 

Lục Minh Bạc cứ như vậy mạnh mẽ trở thành bạn học của cô, thậm chí mặt dày đi theo cô lên đủ loại khóa học lớn, không chỉ mạnh mẽ trở thành bạn học, còn mạnh mẽ trở thành bạn cùng bàn.

 

Trước đây hai người ngồi cùng bàn, đều là Hứa Tư Điềm chủ động nói chuyện, anh thỉnh thoảng tiếp lời.

 

Hôm nay đã khác, đổi lại là anh nói không ngừng, Hứa Tư Điềm không thèm để ý tới.

 

Nhưng anh cũng như cũ làm không biết mệt, giống như Hứa Tư Điềm đã từng.

 

Từng ngày trôi qua, vào thu bắt đầu đông lại gặp xuân, hai người cũng ở cách Kim Đường mười vạn tám ngàn dặm, làm bạn cùng bàn gần một năm.

 

Ngẫm lại còn rất kỳ diệu.

 

Cuối tuần này Lý Lương Tu gọi điện thoại tới, nói là muốn nhờ cô giúp một việc, giúp thử váy cưới.

 

Hứa Tư Điềm thế mới biết được hôn lễ của em gái Lý Lương Tu bởi vì một ít nguyên nhân mà kéo dài thời gian, hiện tại người lại không ở Pháp, chỉ có thể để cho người làm anh trai như anh ấy lo lắng nhiều một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/anh-luon-o-day/chuong-363.html.]

 

Cái khác còn có cách, chuyện sửa chữa váy cưới này thật đúng là rất khó làm.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, anh ấy nhớ tới thân hình của Hứa Tư Điềm và em gái nhà mình chắc là không kém nhiều lắm, liền tìm đến xin giúp đỡ.

 

Lúc trước anh ấy bận trước bận sau vì chuyện cha cô nằm viện, không nói nhiều lời dứt khoát tận tâm.

 

Chút chuyện nhỏ này, Hứa Tư Điềm đương nhiên không có lý do từ chối.

 

Hai người nhanh chóng quyết định thời gian.

 

Hôm nay lúc ra ngoài, vừa vặn gặp được Lục Minh Bạc mỗi ngày đều có thể “trùng hợp” gặp được.

 

“Ăn cơm không bạn cùng bàn? Anh mời em.” Một năm nay, anh rất thích gọi cô như vậy.

 

Hứa Tư Điềm ban đầu nghe cảm thấy không được tự nhiên, sau đó dần dần cũng thành thói quen: “Không ăn, em muốn đi thử váy cưới, ăn vào sợ mặc không vừa.”

 

Sắc mặt Lục Minh Bạc lúc này cứng đờ: “Thử, váy cưới? Em đi thử váy cưới với ai thế?”

 

“Lý Lương Tu.” Hứa Tư Điềm đáp không chút do dự.

 

Hốc mắt Lục Minh Bạc cay xè, giọng nói khàn đi một chút, trong giọng nói như mang theo chút cầu xin: “Đừng đi, Hứa Tư Điềm.”

 

“Em đã đồng ý với anh ấy rồi.”

 

“Em, đồng ý với anh ta khi nào… mỗi ngày anh đều đi theo em, sao anh không biết chứ?”

 

“Ngày hôm qua nói trong điện thoại mà.”

 

“Nói trong điện thoại? Chuyện quan trọng như vậy mà nói trong điện thoại sao? Anh ta không coi em ra gì cả, em đừng đi, Hứa Tư Điềm.”

 

Vẻ mặt Hứa Tư Điềm mơ hồ nhíu mày, không biết anh đang nói cái gì.

 

Cuối cùng vẫn bỏ qua anh, gọi xe đến điểm hẹn.

 

Lục Minh Bạc lái xe theo sát phía sau. Khi hai người chân trước chân sau tới tiệm váy cưới, Lý Lương Tu đã mặc âu phục giày da đứng ở trước cửa tiệm chờ đợi.

 

Lý Lương Tu thoạt nhìn quả thật tốt hơn anh không ít.

 

Trí thức và nho nhã, của cải cũng không ít, đối với Hứa Tư Điềm lại không tệ, tốt hơn bao nhiêu so với một tên khốn như anh không có gì ngoài tiền.

 

Nếu anh thật sự thích cô, thì không nên làm chậm trễ chuyện của cô.

 

Lục Minh Bạc trơ mắt nhìn Hứa Tư Điềm đi theo bên cạnh anh ta vào trong cửa hàng, hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, chậm chạp không xuống xe.

 

Hơn hai mươi phút sau, anh nhìn xuyên qua cửa sổ xe, thấy Hứa Tư Điềm mặc váy cưới chậm rãi đi ra.

 

Ánh mắt Lục Minh Bạc bình tĩnh liếc nhìn, chỉ cảm thấy hít một hơi, trái tim đều đau.

Loading...