Anh Luôn Ở Đây - Chương 287

Cập nhật lúc: 2025-03-03 20:28:59
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“…”

 

Chu Phù bị cô ấy gọi đến mức không nhịn được xấu hổ.

 

Phương Hân ngước mắt, đưa tay kéo Đơn Đình Đình phấn khởi về chỗ ngồi, cũng không nhịn được cười: “Em chú ý lời nói một chút, cẩn thận tiền thưởng cuối năm.”

 

Chu Phù cười trừng mắt nhìn các cô.

 

Đơn Đình Đình khoe khoang giả bộ uất ức: “Bà chủ trừng em, bà chủ thật hung dữ.”

 

“…”

 

Chu Phù dứt khoát phối hợp với cô ấy, học theo dáng vẻ của Trần Kỵ, nhướng mày, giả bộ ngạo mạn nói: “Đơn Đình Đình, tiền thưởng cuối năm năm nay bị hủy bỏ.”

 

Một đám người trong phòng làm việc cười thành một đoàn.

 

Náo loạn xong, Chu Phù đi tới chỗ ngồi của mình tiện tay đặt túi xuống, cũng hóng chuyện đi theo, đứng ở phía sau Phương Hân xem ảnh chụp.

 

Lý Thuận thấy Trần Kỵ không có ở đây, lá gan cũng lớn, vội vàng mách lẻo với Chu Phù: “Hôm đó sếp khóc, cô có chú ý không?”

 

Chu Phù mở to mắt, vẻ mặt hơi giật mình: “?”

 

Trong ấn tượng của cô, Trần Kỵ và chữ “khóc” tuyệt đối không liên quan đến đề tài này.

 

Cô nhịn không được hỏi: “Khi nào vậy?”

 

Không phải là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô mặc váy cưới. Lúc ấy cô chú ý qua, anh sững sờ tại chỗ nhìn đến choáng váng, một lúc lâu mới hoàn hồn, nhưng cũng không đến mức khóc.

 

Lý Thuận vội nói: “Lúc Cô Lỗ dẫn sếp tìm được giày cưới, có thể kết thúc ải cuối cùng, rốt cuộc cũng có thể đường đường chính chính cưới cô về nhà, lúc ấy sếp cầm giày cưới xoay người, tôi nhìn thấy hốc mắt sếp rõ ràng đỏ lên.”

 

Giọng nói Lý Thuận từ phấn khởi chuyển sang yếu ớt: “Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ đó của sếp, cái cảm giác này giống như là sếp chờ ngày này rất lâu rồi, vẻ mặt cuối cùng cũng đợi được, nhưng không phải hai người mới quen nhau hơn nửa năm sao? Hiệu suất này có thể coi là cực kì nhanh không?”

 

Vẻ mặt Chu Phù nhất thời bình tĩnh, chưa kịp trả lời anh ấy.

 

Phương Hân sửa sang lại ảnh chụp và video hôn lễ, sau khi nén xong thuận miệng hỏi Chu Phù có muốn không.

 

Chu Phù gật đầu: “Chị gửi cho Trần Kỵ đi.”

 

Phương Hân “Ừm” một tiếng, học theo lời cô thì thầm: “Gửi cho Trần Kỵ… Trời ơi, chị bỗng nhiên nhớ tới, hình như chưa từng nghe em gọi anh ấy là sếp.”

 

Chu Phù mím môi nở nụ cười: “Vâng, em không quen lắm nên chưa từng gọi.”

 

“Sao chúng ta không phát hiện sớm nhỉ!” Đơn Đình Đình hối hận nói.

 

Phương Hân thuận tay mở hộp thoại Wechat của Trần Kỵ, đang muốn kéo ảnh nén vào hộp thoại, con chuột dừng lại trên avatar của Trần Kỵ vài giây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/anh-luon-o-day/chuong-287.html.]

 

Lông mày Phương Hân hơi nhíu lại, làm như đang nhớ lại điều gì đó, một lát sau, cô ấy bỗng nhiên mở miệng: “Mẹ kiếp!”

 

Đơn Đình Đình ngửi được hơi thở chuyện phiếm: “Làm sao vậy làm sao vậy?”

 

Phương Hân nói: “Chị nhớ avatar của sếp không phải sau khi Chúc Chúc vào công ty mới đổi chứ?”

 

Lão Dư gật đầu khẳng định: “Mấy năm trước chính là cái này, vẫn chưa đổi.”

 

Phương Hân nói: “Vậy mọi người còn nhớ rõ đêm tiệc đón người mới lúc trước, lúc chúng ta uống rượu chơi game, từng hỏi qua sếp là ảnh chân dung này có ý gì, sếp nói là ảnh gia đình không.”

 

Đơn Đình Đình không hiểu: “Ảnh gia đình thì làm sao vậy ạ?”

 

Phương Hân giải thích: “Mọi người cho rằng ảnh gia đình chỉ có sếp và Cô Lỗ sao?”

 

Vẻ mặt Lý Thuận nghi hoặc: “Chẳng lẽ không phải sao?”

 

Phương Hân phóng to avatar của Trần Kỵ lên, con chuột vòng qua miếng đậu hũ: “Còn có đậu hũ nhỏ.”

 

Chu Phù: “…”

 

Tim cô đập có chút nhanh, rõ ràng hai người đã công khai quan hệ vợ chồng, nhưng vẫn có kiểu ảo giác yêu đương vụng trộm bị bắt được.

 

Đơn Đình Đình ngạc nhiên nói: “Thật sao ạ!”

 

Lý Thuận bắt đầu nhớ lại: “Em nhớ lúc đó hình như chúng ta đã hỏi sếp rằng tại sao có miếng đậu hũ, chẳng lẽ là mèo thích ăn đậu hũ sao?”

 

Đơn Đình Đình lập tức tiếp lời: “Sau đó sếp nói anh ấy thích ăn đậu hũ! A a a! Phá án rồi!”

 

Chu Phù: “…”

 

Lão Dư luôn luôn bình tĩnh cũng sợ hãi, mở to mắt nhìn Chu Phù: “Cho nên trước khi vào công ty, em đã quen biết sếp rồi sao?”

 

Chu Phù gật đầu: “Cái áo len màu đen trên avatar anh ấy là do em đan.”

 

Đơn Đình Đình nhịn không được cười: “Ồ, khó trách thoạt nhìn chất lượng không tốt lắm.”

 

Chu Phù: “…?”

 

Lão Dư hít mạnh một hơi, suy nghĩ còn nói: “Vậy anh có thể cả gan hỏi thêm một vấn đề không?”

 

Chu Phù “Ừm” một tiếng.

 

Lão Dư: “Tấm ảnh em gái cấp hai trong ví tiền của sếp…”

 

Chu Phù l.i.ế.m môi, có chút xấu hổ, nhưng vẫn thừa nhận: “Là em…”

Loading...