Ứng Uyển Dung cúi đầu suy nghĩ một lát : “Là ông Khổng thấy ? Biết Cao Lãng là chồng em, còn quen ngài, đếm đếm thì phạm vi hẹp lắm.”
Nhạc Tu Minh lộ vẻ lúng túng, cảm thấy biến Khổng Phồn Thịnh thành kẻ đưa chuyện, vô cùng ngại ngùng, nhưng nếu phủ nhận… thì chút “lạy ông ở bụi ”.
“Khụ khụ, cái đó quan trọng.” Nhạc Tu Minh ngượng ngùng gạt .
Ứng Uyển Dung “ồ” một tiếng, biểu cảm chẳng hề đổi. Nhạc Tu Minh tò mò cực kỳ: “Cô gì ? Cao Lãng khi đang lừa cô đấy.”
Ứng Uyển Dung Nhạc Tu Minh với ánh mắt “ngài thật nhàm chán”, cô xuống ghế, áp sát tấm sưởi chuyên dụng của đạo diễn, thong thả : “Ngài quên tính chất công việc đặc thù của … Tuy giấu em khiến em vui, nhưng thể bình an mặt em, lúc đó em mới tâm trạng để tính toán.”
Nói cách khác, giờ cũng chẳng tìm thấy, giận cho ai xem? Tự biến thành mụ đàn bà đanh đá thì ích gì?
Nhạc Tu Minh cứng họng, tư duy phụ nữ đúng là tài nào đoán nổi.
“Mà Nhạc đạo , ngài bảo sắp Tết , nghỉ ạ?” Ứng Uyển Dung híp mắt. Vốn định dịp Tết sẽ đưa phụ hai nhà du lịch một chuyến, giờ nghĩ , về quê bầu bạn với họ vẫn hơn.
Nhạc Tu Minh lúc mới nhận “gậy ông đập lưng ông”. Nghỉ lễ? Nghỉ gì mà nghỉ? Không ông mới mượn của Khang Đức ba tháng thôi ?
Dù Ứng Uyển Dung diễn xuất xuất thần, chụp thuận lợi, tiết kiệm khối thời gian mài hợp, nhưng nghỉ lễ là cái gì? Đó là tiền cả đấy!
“Không , , Tết cô định nghỉ mấy ngày hả? Cô nhớ kỹ, cô là diễn viên! Đóng phim cho mới là quan trọng nhất.” Nhạc Tu Minh tận tình khuyên bảo.
“Anh Ngô Tết cũng đóng phim ạ?” Ứng Uyển Dung nhướng mày hỏi. Với cái mức lương thấp lè tè mà ngài còn định bắt tăng ca xuyên Tết ? Ngài hổ ?
Nhạc Tu Minh dường như cũng nghĩ đến chuyện , ông sờ mũi, đấu tranh tư tưởng một hồi mới miễn cưỡng : “Nhiều nhất là một tuần, mà mấy ngày các cũng tăng ca đuổi tiến độ cho .”
Xoay đầu , ông lẩm bẩm: “Tết với chả nhất, còn chẳng nghĩ đến Tết, các cứ đòi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-hau-lam-quan-tau/chuong-43-linh-khi-xuat-than-khien-ly-dao-tram-tro.html.]
Ứng Uyển Dung mới nhớ đến mấy lời đồn về Nhạc đạo trong đoàn phim, ai nấy đều bảo Nhạc đạo đuổi khỏi nhà, nơi nương tựa. Dù tính xác thực của việc một ở tuổi Nhạc đạo còn đuổi khỏi nhà cần xem , nhưng việc ông cô đơn lẻ bóng ở trong nước là sự thật.
“Nhạc đạo, là Tết về nhà em chơi ? Gạo trắng rau sạch, nguyên chất ô nhiễm, bảo đảm ngài ăn xong hối hận chuyến .”
Nhạc Tu Minh thực sự định Tết sẽ ngủ nướng một tuần ở nhà khách, hoặc tìm bạn leo núi cho qua tuần, giờ Ứng Uyển Dung , ông thấy xao lòng.
“Chuyện … tiện lắm nhỉ? Cao Lãng nhà, chạy tới quấy rầy ?”
Ứng Uyển Dung : “Không , nhà em còn phòng trống mà. Hơn nữa, ngài cũng bảo Cao Lãng về, em đường xa mà bảo vệ, ngài lo cho an của em ?”
Nhạc Tu Minh giả vờ suy nghĩ một lát : “Vậy… !”
Sau đó, trong đoàn phim đều tin vui nghỉ Tết một tuần, ai nấy đều mừng rỡ khôn xiết, như tiêm m.á.u gà, dốc hết sức đóng phim.
Biết Nhạc đạo định về quê Ứng Uyển Dung chơi, Ngô Minh cũng giơ tay đòi cùng. Theo lời thì: “Gia đình đều ở nước ngoài, Tết định về, dù cũng rảnh, là cùng dạo một chuyến xem .”
Vạn Dạng Dạng cũng góp vui: “Em cũng quê Uyển Dung ở , chắc chắn là nơi lắm mới nuôi dưỡng mỹ nhân xinh như Uyển Dung.”
Ứng Uyển Dung khẽ mỉm : “Chỉ là một vùng nông thôn thôi, thực sự nơi đẽ gì ạ.”
Dù cô từ chối nhưng vẫn quyết tâm cùng, những khác thì về đón Tết với gia đình, nên chỉ mấy họ cùng Ứng Uyển Dung về quê.
Tính , tàu hỏa mất hai ngày rưỡi, về mất đứt sáu ngày, chỉ còn dư đúng một ngày ăn bữa cơm tất niên, chạy chạy thực sự bõ.
Lúc mới thấy độ “đại gia” của Nhạc Tu Minh, ông hào phóng mua luôn bốn vé máy bay khứ hồi, tiết kiệm khối thời gian di chuyển.
Khi nhà họ Ứng và nhà họ Cao tin đạo diễn và diễn viên chính của đoàn phim cùng về ăn Tết, cả hai nhà lập tức cuống cuồng chuẩn .