Anh Diễn Nhu Mì, Em Giả Yếu Đuối, Đôi Ta Liên Thủ Oanh Tạc Giới Huyền Học - Chương 59: Đường Dữu: Hóa ra kẻ coi tiền như rác lại là chính tôi!

Cập nhật lúc: 2026-05-07 07:30:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Do quá kích động, bụng Phương Oánh Oánh cũng chuyển động kịch liệt. Cách lớp áo bệnh nhân mỏng manh, Đường Dữu cũng thể cảm nhận thứ bên trong đang nhảy múa điên cuồng.

 

Cô hít một lạnh. Còn Phương Oánh Oánh vì đau bụng mà sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa như tắm.

 

"Cứu , cầu xin cô, cứu với..."

 

liều mạng nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Dữu, dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Tần Cảnh An ở cửa tiến lên giúp đỡ nhưng dám mạo , chỉ thể lo lắng hỏi vọng : "Cô Đường, cô chứ?"

 

Đường Dữu dễ dàng gỡ tay Phương Oánh Oánh : "Cô bình tĩnh một chút, nếu thứ trong bụng cô sẽ xé nát cô đấy."

 

Phương Oánh Oánh bụng , mặt đầy vẻ kinh hoàng. Cô bắt đầu hít sâu, vài phút , nỗi sợ hãi trong đáy mắt vẫn tan nhưng cảm xúc định hơn nhiều.

 

Đường Dữu: "Nói thật , ngoài tóc của Tần Cảnh An, bản dâng hiến thứ gì?"

 

Phương Oánh Oánh ngơ ngác trong giây lát: "Không , chỉ nhớ là mua tượng Cửu Vĩ Hồ của họ về thờ, đốt tóc Tần Cảnh An bàn thờ, đó yêu thôi."

 

Đường Dữu trầm ngâm một lát, cuối cùng nhíu mày lắc đầu: "Không thể nào. Cửu Vĩ Hồ nếu thực sự lợi hại như thì sớm liệt hàng tiên ban , cần mấy chuyện trộm cắp . Chắc chắn là cô quên mất điều gì đó." Nói đến đây, cô đoán Phương Oánh Oánh là thường chắc cũng chẳng nhớ nổi, bèn hỏi: "Cô còn giữ liên lạc của cửa hàng đó ?"

 

Phương Oánh Oánh: "Có! Lịch sử mua hàng trong điện thoại !"

 

nhanh ch.óng lấy điện thoại , mở ứng dụng Taobao, nhanh tìm cửa hàng đó.

 

Đường Dữu tìm kiếm theo tên cửa hàng, vốn định bắt chước cách của Phương Oánh Oánh thỉnh một bức tượng về, nhưng dù tìm kiếm thế nào cũng thấy bất kỳ thông tin gì về chủ shop.

 

Phương Oánh Oánh ngẩn , cảm xúc suýt nữa mất kiểm soát: "Bên ! còn thể nhắn tin cho chăm sóc khách hàng của họ!"

 

Mắt Đường Dữu sáng lên, giật lấy điện thoại của cô , đó gõ vài chữ gửi .

 

"Xin chào, cho hỏi thể thỉnh thêm một bức tượng nữa ?"

 

Rất nhanh, bên chăm sóc khách hàng trả lời cô.

 

"Chào bạn yêu, thông thường mỗi chỉ thỉnh một bức tượng thôi nhé, thỉnh nhiều Hồ Tiên tiên t.ử sẽ giận đấy ạ."

 

Đường Dữu: " yêu đột nhiên yêu nữa, còn bảo phụ nữ độc ác. Giờ nghi ngờ bức tượng Hồ Tiên nhà hỏng ." Nói xong, sợ bên lải nhải triết lý với , cô tung đòn sát thủ: " thể thêm tiền, nhưng giờ đổi khác bạn trai."

 

Quả nhiên, ai thể từ chối sự cám dỗ của đồng tiền.

 

Có câu , thái độ bên chăm sóc khách hàng nhiệt tình hơn hẳn.

 

"Thân yêu , thông thường chúng cho phép một thỉnh nhiều , nhưng ai bảo bạn là khách hàng VIP tôn quý của chúng chứ. quyết định sẽ thỉnh cho bạn một bức tượng Hồ Tiên lợi hại hơn, mời bạn thanh toán ở đây nhé."

 

Đường Dữu bấm đường link bên gửi, những con 0 giá sản phẩm, nhịn đếm ngay tại chỗ.

 

Khá lắm, cả triệu tệ (hơn 3 tỷ VNĐ)!

 

"Phương Oánh Oánh, cô bỏ 500 nghìn tệ ( 1,7 tỷ VNĐ) để thỉnh tượng ?"

 

Bỏ 500 nghìn tệ để thỉnh cái thứ quỷ quái , cô thực sự kiến nghị cô nên khám não.

 

Kết quả Phương Oánh Oánh : " lấy nhiều tiền thế, lúc đó chỉ là trợ lý nhỏ, bỏ 10 nghìn tệ ( 35 triệu VNĐ) thôi, còn trả góp nữa."

 

Đường Dữu: "..."

 

Đệch!

 

Hóa kẻ coi tiền như rác là chính !

 

Tiền thì thể tự bỏ , cô đành với Tần Cảnh An: " bảo họ gửi thêm một bức tượng đến, nhưng họ đòi giá 1 triệu tệ."

 

Tần Cảnh An dù cũng là Ảnh đế, bao năm qua tích cóp ít, 1 triệu tệ thể chấp nhận: "Cô Đường cứ tự nhiên, ghi tài khoản của ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-dien-nhu-mi-em-gia-yeu-duoi-doi-ta-lien-thu-oanh-tac-gioi-huyen-hoc/chuong-59-duong-duu-hoa-ra-ke-coi-tien-nhu-rac-lai-la-chinh-toi.html.]

Lúc Đường Dữu mới thấy thoải mái hơn chút, gửi địa chỉ bệnh viện qua đó.

 

Đối mặt với khách hàng lớn chi 1 triệu tệ, bên chăm sóc khách hàng còn chu đáo hỏi thăm sức khỏe cô.

 

"Thân yêu, bạn đang ở bệnh viện ?"

 

Đường Dữu: " là ở bệnh viện! Cái gã đàn ông tồi tệ đột nhiên yêu nữa, còn đ.á.n.h !"

 

Bưởi Nhỏ diễn sâu nhập vai trong nháy mắt, giọng điệu đầy căm phẫn khiến bên nghi ngờ gì nữa.

 

Phương Oánh Oánh dù ngốc đến cũng Đường Dữu là bản lĩnh, lập tức rưng rưng nước mắt cô đáng thương: "Cô... cô Đường, mắt như mù, cô xem còn cứu ?"

 

Đường Dữu: "Được."

 

Phương Oánh Oánh: "Đại sư Đường, cô mau cứu ngay bây giờ !"

 

Vừa kích động, bản chất Phương Oánh Oánh lộ . Giọng điệu gần như lệnh của cô khiến Đường Dữu nhíu mày.

 

"Muốn cứu cô cũng , nhưng mấy lão hòa thượng bên Phật giáo, từ thiện ."

 

Trong đầu Phương Oánh Oánh lúc chỉ ý nghĩ mau ch.óng giải quyết cái bụng to, hiểu ý cô: "Ý đại sư là ?"

 

Đường Dữu: "Đương nhiên là trả tiền ."

 

Cô chỉ Ảnh đế ở cửa: "Anh Tần tìm , một đơn 5 triệu, nhưng đó là yêu cầu của Tần, bao gồm việc cứu cô."

 

Phương Oánh Oánh còn nhu nhược đáng thương, giờ đầy mặt uất ức: "Tần Cảnh An, chúng yêu một thời gian, thế mà thấy c.h.ế.t cứu!"

 

Sắc mặt Tần Cảnh An cũng khó coi. Vốn dĩ cứu cô cũng chỉ là tiện tay, nhưng ai cho cô cái mặt mũi đó, coi như chuyện đương nhiên .

 

"Yêu một thời gian? Phương Oánh Oánh, cô xem chính đang cái gì ? Cô chắc chắn cô và là yêu ? Chứ do cô tính kế !"

 

Sắc mặt Phương Oánh Oánh trắng bệch. Không bùa yêu của Hồ Tiên, bản đối với Tần Cảnh An chẳng chút sức hấp dẫn nào.

 

" mà... nhưng mà..."

 

Đường Dữu ngắt lời: "Đừng nhưng mà nữa. Cô giàu như Tần nên cũng đòi cô 5 triệu . Lấy..." Cô tướng mạo cô , giơ năm ngón tay lên, "500 nghìn tệ ."

 

Sắc mặt Phương Oánh Oánh âm trầm.

 

Đường Dữu: "Đừng tiền, tiền đấy."

 

Phương Oánh Oánh khi mới trợ lý đúng là tiền, vì bản xuất gia đình bình thường, lương tháng vài nghìn tệ. từ khi quen Tần Cảnh An, chỉ trong hai tháng ngắn ngủi kiếm từ tay cả triệu tệ tiền lì xì, đó là kể quần áo trang sức các thứ. 500 nghìn tệ tiền cô còn dư.

 

Sắc mặt Phương Oánh Oánh vặn vẹo, nhưng cuối cùng cái bụng phình to của , cô c.ắ.n răng : "Được, chuyển tiền cho cô."

 

Đường Dữu nhếch môi: "Thành giao. về chuẩn chút đồ, ngày mai sẽ giúp cô trị liệu. , nếu chuyển phát nhanh đến thì cô đừng tự mở, cứ để đó, để mở cho."

 

Đường Dữu , Tần Cảnh An dám ở .

 

Anh lập tức đuổi theo, giọng còn pha chút sợ hãi: "Cô Đường, đợi với!"

 

Phương Oánh Oánh thể cử động, chỉ thể dùng ánh mắt oán độc chằm chằm theo hướng họ rời .

 

Bên ngoài phòng bệnh, Tần Cảnh An mặt mày xui xẻo : "Cô Đường, qua nhà xem bức tượng ? Dạo Phương Oánh Oánh đặt bức tượng hồ ly đó ở nhà ."

 

Đường Dữu đương nhiên phản đối. Sau khi đến nhà Tần Cảnh An, cô tiện thể xem phong thủy cho luôn.

 

"Sao đặt cây xương rồng to thế trong nhà?"

 

Tần Cảnh An khựng : "Đặt xương rồng vấn đề gì ?"

 

Đường Dữu: "Xương rồng đặt ở ban công hoặc bên cửa sổ. Anh đặt cây to thế ở phòng khách, phạm 'Tiêm Giác Sát' (Sát khí góc nhọn) đấy."

 

Tần Cảnh An tuy hiểu sát sát nọ nhưng tên là cực kỳ may mắn. Sắc mặt trầm xuống: "Là bạn trong giới của tặng. Lần đến nhà chơi, bảo phòng khách nhà trống trải nên tặng một cây xương rồng, còn bảo xương rồng dễ nuôi, hợp với thường xuyên vắng nhà như ."

 

 

Loading...