Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 73.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:12:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự thật chứng minh, đàn ông dù dịu dàng đến thì bản năng chinh phục vẫn luôn tồn tại.
Thứ đó gọi là, bản sắc đàn ông.
Chương 39: Bố chồng tiên phong đạo cốt
Có những chuyện khi xảy , quan hệ nam nữ sẽ bước tiến vọt về chất. Chuyện đó chính là... gặp mặt lớn. Ai đang nghĩ sai thì tự giác góc tường hát quốc ca nhé.
Trình Hoan vốn là kẻ mặt dày, việc gặp phụ đối với chỉ là chuyện lướt mắt một cái là xong. Phạm Mễ tuy da mặt cũng chẳng mỏng, nhưng ít vẫn thuộc độ dày của trái đất bình thường. Thế nên sáng sớm nay, khi chào hỏi chồng ngay giường bệnh, đặc biệt là trong tình cảnh cô và Trình Hoan đang rúc chung một ổ chăn nhỏ, cô cảm thấy đ.á.n.h mất tư cách để tỏ vẻ đoan trang đạo mạo.
Nói về đạo dâu hiền, buổi sáng chỉ ngủ nướng mà còn cùng đàn ông "lăn giường" ngay tại phòng bệnh, rõ ràng là chẳng hiền thục chút nào. Mặc dù chồng vẫn cứ hì hì, chẳng hề lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng chính sự bình tĩnh đầy dự đoán đó càng khiến mặt Phạm Mễ đỏ bừng, tai nóng ran vì hổ.
“Bà xã , tối qua em thoải mái quá mức ? Sao đến tận bây giờ mặt em vẫn còn đỏ thế?” Trình Hoan húp canh gà đen lên tiếng trêu chọc Phạm Mễ.
Phạm Mễ sa sầm mặt, thẳng tay giật lấy bát canh của : “Đàn ông con trai uống canh gà đen cái gì, hổ .”
Gương mặt Trình Hoan lập tức xị xuống đầy uất ức: “Anh cũng khí hư mà, cần tẩm bổ.”
Phạm Mễ đang uống canh suýt chút nữa thì phun ngoài, cô nhướng mày: “Sao cơ? Chỉ mới một đêm mà ‘hư’ ?”
Trình Hoan mặt dày sáp gần: “Ôi dào, tóm là bất kể thế nào thì tẩm bổ chắc chắn sai , nhờ mà thể hơn nữa thì .”
Phạm Mễ cái bộ dạng vô đó của , mặt càng nóng hơn. Cô đưa tay đỡ trán, cảm giác cả thế giới chỉ cô là ngượng ngùng ? Tại bọn họ ai nấy đều thể chuyện nhạy cảm một cách thản nhiên như thế?
Bất đắc dĩ, cô đành trả bát canh cho Trình Hoan lẳng lặng bên cửa sổ trầm tư.
“Bà xã, đột nhiên phát hiện em trông phong thái văn nghệ đấy.” Trình Hoan nhai xương gà rôm rốp bóng lưng Phạm Mễ mà phát lời cảm thán. Nhìn cái vóc nhỏ nhắn đó, cái góc độ ngửa cổ đầy ưu tư , đúng là toát lên vẻ lãng mạn phong tình của giới văn sĩ mà.
Ừm...
Trình Hoan càng càng thấy thích, bỏ lỡ cơ hội để nịnh nọt vợ một câu.
Phạm Mễ đầu , đôi mắt trừng lên đỏ hoe, cô vò rối mái tóc : “Em chẳng văn nghệ gì , em chỉ là ‘ngầm nổi loạn’ thôi.”
“Ngầm nổi loạn?”
“Bên ngoài thì im lìm nhưng bên trong là một trái tim đang nôn nóng, chờ để gặp ông bố giáo sư của đấy.” Nghĩ đến đây, Phạm Mễ mang vẻ sầu khổ. Tiến sĩ cơ đấy... sáng nay cô mới bố của Trình Hoan mà là giáo sư đại học. Một kẻ bằng cấp thấp như cô thật sự thấy khó mà đối diện, để gặp một vị bố chồng hào hoa phong nhã như thế đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/73.html.]
“Phụt!” Trình Hoan phun một ngụm canh ngoài, thậm chí nước canh còn rỉ từ lỗ mũi...
Phạm Mễ nhịn mà chau mày, đưa cho một tờ khăn giấy: “Anh đúng là thô lỗ quá , húp canh thôi mà cũng húp tận trong mũi .”
Trình Hoan lau mũi hố hố: “Thấy ? Con trai giáo sư cũng thô lỗ thế , thì giáo sư cũng chẳng cao siêu thâm thúy đến mức nào . Yên tâm , với khí chất văn nghệ ngời ngời bà xã , chắc chắn sẽ hạ gục ông già nhà thôi.”
Cô trầm mặc một lúc, bỗng nhớ tới một câu hỏi kinh điển trong tiểu thuyết và phim truyền hình mà phụ nữ thường hỏi. Với nụ nhẹ, Phạm Mễ ngẩng mặt hỏi : “Nếu ông cụ ưng em, bắt bỏ em thì ?”
Ánh mắt Trình Hoan lập tức rạng rỡ hẳn lên, bật : “Ông dám! Nếu ông bỏ em, sẽ dẫn em bỏ trốn luôn.” Nói xong, ôm lấy Phạm Mễ, đặt một nụ hôn lên giữa lông mày cô: “Trời cao đất dày, bà xã vẫn là nhất. Ông tìm đỏ mắt cũng chẳng tìm vợ nào như vợ , lấy tư cách gì mà ưng?”
Phạm Mễ nhịn mà bật rạng rỡ, một luồng cảm xúc ấm áp len lỏi quấn lấy trái tim cô. Cô nhịn mà khẽ véo mũi một cái: “Tịch Lụa , thật , bao nhiêu cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà cái miệng ngọt như bôi mật thế hả?”
Trình Hoan ngoắt đầu : “Hừ! Miệng ngọt là còn tùy , em xem đối xử với yêu tinh già kìa, bao nhiêu truyện Quỳnh Dao nữa cũng chẳng nổi một câu t.ử tế .”
“Ngay cả khi thì cũng sẽ thấy lạnh sống lưng, chỉ treo lên đ.á.n.h cho một trận thôi.” Một giọng nữ lạnh lùng vang lên bên cạnh. Không cần , chồng đại nhân giá lâm.
Trình Hoan hừ lạnh: “Đã bảo là yêu tinh già mà, mỗi xuất hiện cứ như linh hồn hiện về lưng , chẳng phát tiếng động gì cả.”
Hoàng Tố Tâm thẳng tay nhéo lấy tai Trình Hoan: “Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt , dù cũng là , suốt ngày yêu tinh già yêu tinh già nọ, mà là yêu tinh già thì cũng là tiểu yêu quái thôi!”
Trình Hoan ôm lấy tai rên rỉ: “Mẹ thể đừng nào cũng dùng chiêu , còn nhéo nữa, nhéo nữa là con biến thành Avatar luôn đấy.”
Phạm Mễ bên cạnh nhịn mà “phụt” một tiếng bật . Avatar ? Một Avatar trăm phương ngàn kế quyến rũ như ?
Hoàng Tố Tâm chắc là nể mặt con dâu mặt ở đây nên giữ chút thể diện cho con trai, bà phủi tay: “Avatar á? Có cái loại Avatar nào mà trông ẻo lả như phụ nữ thế ?”
Trình Hoan xị mặt, xoa xoa cái tai đỏ rực, bực bội : “Trông ẻo lả cũng là của , lúc tìm đàn ông nào nam tính mà ngủ.”
Hoàng Tố Tâm thấy câu thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, bà chống nạnh, phong thái trí thức tan biến: “Thằng ranh ăn đòn đúng !” Nói , bà giơ cao tay định tát.
Phạm Mễ thấy tư thế đó thì là bà định đ.á.n.h thật, cô nhịn mà nheo mắt .
“Tố Tố.” Một giọng ôn nhu vang lên ở cửa, “Đừng tùy tiện đ.á.n.h . Phải dùng đạo lý để thuyết phục.”
Âm điệu ôn nhu , cùng với ngữ khí mang phong thái của Đường Tăng khiến Phạm Mễ lập tức về phía cửa. Chỉ thấy ở đó một vị tiên nhân thanh tú thoát tục?
Vị chú trung niên mã ở cửa gương mặt lộ vẻ từ bi, dù khóe mắt vài nếp nhăn nhưng làn da mặt thôi cũng thấy vô cùng mịn màng.