Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 70.

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:12:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt nhiếp ảnh gia sáng lên, lập tức bắt trọn khoảnh khắc , lớn tiếng reo hò: “Tốt lắm, cứ như ! Giữ nguyên nhé! Tuyệt vời quá!” Giọng tự chủ mà cao v.út lên.

Lúc mới bắt đầu thấy Phạm Mễ, cảm thấy gì đặc biệt, thậm chí còn nghĩ cô nàng hạng nhất thực cũng chẳng lắm. khi cô trang điểm xong và giữa đại thảo nguyên, Phạm Mễ thật sự kinh ngạc. Ngũ quan của cô một sự sắc sảo, góc cạnh giống như phụ nữ bình thường, vô cùng đậm nét, nhưng biểu cảm mang vẻ nhu hòa.

Mọi xung quanh cũng khỏi trầm trồ, vì khung cảnh mà vì phụ nữ quá đỗi chuyên nghiệp. Từ lúc bắt đầu chụp sáng nay đến tận bây giờ, cô hề tạm dừng một giây nào, kêu ca, than vãn, cứ thế miệt mài việc.

Phạm Mễ như thấy tiếng gọi của nhiếp ảnh gia, cô nheo đôi mắt ngập nước về phía , ánh mắt chất chứa một nỗi buồn khó tả, như thể một làn nước mắt sắp trào .

Ngay đó, đợi nhiếp ảnh gia kịp lên tiếng, một tiếng “Hắt xì” thật lớn vang lên, vô cùng dứt khoát và vang dội. Theo cơn gió thổi qua, nhiều cảm thấy một làn ẩm ướt tạt thẳng mặt.

Phạm Mễ ngượng ngùng xoa mũi, cô định gì đó: “Chị xin , chị...” Lời còn dứt, đổ rụp xuống.

Cả đám lập tức vây xung quanh.

“Chị Phạn Phạn! Chị Phạn Phạn!” Mọi lay mạnh cô, nhưng Phạm Mễ vẫn nhắm nghiền mắt, đôi môi bắt đầu chuyển sang màu tím tái.

“Không xong , hình như là thiếu oxy.” Một trong đám đông hét lên, Mặc Minh lập tức vọt , bế thốc Phạm Mễ lên chạy thẳng về phía : “Em mang chị bệnh viện. Có gì em sẽ liên lạc . Hôm nay cứ dừng ở đây !”

Thế là, trong tầm mắt của , cái nhóc vốn luôn e thẹn lưng , hở một chút là đỏ mặt, lúc đang bế Phạm Mễ chạy điên cuồng thảo nguyên với dáng vẻ vô cùng mạnh mẽ. Đi theo là mấy cô gái trẻ khác, bóng dáng họ chạy băng băng t.h.ả.m cỏ xanh mướt trông như những ngọn lửa nhỏ đang nhảy nhót.

là tuổi trẻ khác.” Nhiếp ảnh gia giơ máy ảnh lên chụp khoảnh khắc , đó khẽ cảm thán.

“Phải đấy.” Một lớn tuổi khác tiếp lời: “ sức khỏe thật, chạy nhanh như bay .”

Cuối cùng nhiếp ảnh gia nhịn nữa: “Mọi ai nhắc xe ? Cứ chạy bộ đến bệnh viện kiểu đó chắc đứt phổi khi tới nơi mất.”

Thế là mấy đàn ông trung niên hét lớn: “Mặc Minh, chúng xe mà!”

Cậu nhóc đang ôm phụ nữ thầm thương trộm nhớ chạy như điên phía lập tức vấp chân một cái, ngã nhào xuống đất. Phạm Mễ trong lòng cũng theo đó mà ngã xuống, Mặc Minh đè trúng một cái rõ đau.

Nhiếp ảnh gia lấy tay che mắt: “Tuổi trẻ bây giờ chẳng dùng não gì thế nhỉ?”

Mấy thanh niên khác trừng mắt cãi : “Cái đó gọi là nhiệt huyết!”

Ở một nơi khác, một đàn ông đang quấn khăn choàng lớn, đội mũ hoa, đeo khẩu trang kín mít, lưng còn đeo một chiếc túi du lịch to đùng, đang ở khoang hạng nhất chuyến bay Tây Tạng.

Cuối cùng, một bà bác bên cạnh nhịn nửa ngày cũng nhịn nữa, nhỏ với chồng : “Ông chú ý một chút, bên cạnh khi mắc bệnh truyền nhiễm đấy, tránh xa một tí.”

Ông chồng gật đầu lia lịa, nhích sang một bên. Kiểu ăn mặc thế , bệnh truyền nhiễm thì chắc chắn là bệnh tâm thần, tóm đều là đối tượng nguy hiểm, là kẻ cướp máy bay chừng, nhất định dè chừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/70.html.]

Trong khi đó, Trình Hoan – đang nỗ lực cách ly – thì đang bực bội chằm chằm ngoài cửa sổ: “Cái đồ cơm nắm c.h.ế.t tiệt, nếu hỏi, em định bay thẳng lên mặt trăng luôn ?”

Nghĩ đến đây, mặt nhăn nhó như bánh bao hỏng. Bà xã ơi, dạo sức khỏe em lắm mà, em chẳng thèm chạm cái nào bỏ công tác ? Lại còn đến cái nơi Tây Tạng xa xôi nữa? Được thôi, em đến thì chủ động hiến . Có hả?

Trên bầu trời cao tít của Lhasa, trời xanh mây trắng, còn một “oán nam” đang nung nấu ý định lao thẳng tới chỗ vợ , trong khi mục tiêu của hiện đang bẹp giường bệnh.

Hai mắt cô nhắm nghiền, gương mặt bầm tím, nhan sắc tuấn tú giờ đây trông thật t.h.ả.m hại.

Bên cạnh giường, một cô gái gương mặt của đại minh tinh mà khỏi hoảng hốt: “Xong , chị Phạn Phạn khi nào hủy dung ?”

Một cô gái khác nước mắt ngắn nước mắt dài: “Chị Phạn Phạn khi nào cứ thế ngủ luôn tỉnh nữa ?” Nói xong, cô che miệng, nước mắt chảy tràn qua kẽ ng tay: “Em... em còn xem đủ phim chị đóng mà, chị đừng nhé. Em... em còn bao nhiêu ảnh chị ký tên .”

Cả đám vây quanh Phạm Mễ, bầu khí tĩnh lặng như tờ.

Mặc Minh dựa mép giường, nắm lấy tay Phạm Mễ. Lúc tay cô lạnh, mềm yếu vô lực. Cuối cùng cũng chẳng màng đến ánh mắt của khác nữa, nhịn mà cất tiếng gọi nghẹn ngào: “Chị Phạn Phạn, chị tỉnh , em một cái ? Chúng còn nhiều nơi mà? Em... em còn nhiều lời với chị...”

Mọi xung quanh đều chút kinh ngạc, nhưng ngay lập tức im lặng đầy cảm thông. Có những tình yêu phân biệt tuổi tác, màng đến địa vị, bầu trời trong lành và thuần khiết nhất , nếu phát sinh một đoạn tình cảm thì ?

Mọi bằng ánh mắt đồng cảm: Tội nghiệp đứa trẻ, còn kịp sắp mất .

Trong đám đông, rơi lệ, đau buồn, còn thì đang bực dọc.

Chú nhiếp ảnh gia rốt cuộc nhịn bước tới: “Mọi đang cái gì ? Cứ tụ tập ở đây thì nghỉ ngơi? Đây là bệnh viện chứ nhà tang lễ!”

Mấy cô gái trẻ sụt sịt : “Chú ơi, chú chẳng chút lòng trắc ẩn nào thế, chị Phạn Phạn thành thế , chú còn lừa chúng cháu ?”

...

Cuối cùng, chú nhiếp ảnh gia nổi hết gân xanh, cơ mặt giật giật nửa ngày: “Phạm Mễ ? Lúc nãy bác sĩ chỉ cảm lạnh và phản ứng cao nguyên nhẹ thôi!”

Mấy đó ngẩn tò te, nước mũi còn đang vắt vẻo bên lỗ mũi.

Nhiếp ảnh gia thấy cảnh đó thì nhíu mày, đúng là dân trong nghề nghệ thuật, dù là nhân viên hậu trường thì cảm xúc cũng phong phú đến mức đáng sợ.

Mặc Minh là đầu tiên phản ứng : “Thế tại chị ... vẫn tỉnh?”

thế, chúng ầm lên như mà chị vẫn tỉnh?” Một cô gái phụ họa theo.

Bên cạnh một đàn ông lớn tuổi thật sự nhịn day day thái dương. Ông với đám trẻ nhiệt huyết và tình cảm dư thừa đến mức dọa nữa.

Loading...