Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 55.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:09:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Hoan chớp mắt: “Anh thì chuyện gì chứ? Chỉ là sang dạo chơi thôi. Thuận tiện nhắc nhở em một chút, hôm nay cảnh đầu tiên của chúng là cảnh giường chiếu. Anh sợ sáng em lửa giận công tâm quên mất cách diễn. Cảnh mà chỉ một hưởng thụ thì thật chẳng chút nhiệt huyết cảm xúc hình ảnh nào cả, thế thì với khán giả lắm, đúng ?”
Phạm Mễ nheo mắt phượng Trình Hoan qua gương, thấy bộ dạng tinh nghịch của , cô nhịn mà buồn : “Nhiệt huyết? Cảm xúc hình ảnh? Trình lão bản, chẳng luôn giỏi cả ‘công’ lẫn ‘thủ’ ? Tự diễn một chắc cũng thôi. tin khả năng của .”
Trình Hoan khẽ cốc đầu cô: “Lại còn đùa kiểu đó với nữa hả? Cứ lấy cái chuyện đó mà mãi.” Dứt lời, dậy, bĩu môi đầy vẻ ủy khuất: “Từ hồi quen em đến giờ, bao nhiêu năm ‘ăn mặn’ , để dành cho em cả đấy. Cảnh giường chiếu mà để lâu quá thực hành là dễ lạ lẫm lắm. Chị Phạn Phạn ơi, em còn nhờ chị chỉ bảo nhiều đấy.”
Phạm Mễ thấy ba chữ “chị Phạn Phạn” cuối cùng thì tức đến nghiến răng, lập tức xoay định mắng. Trình Hoan nhanh chân bước ngoài, còn quên vỗ vỗ m.ô.n.g một cái: “Bà xã, đoán thử xem là kiểu tốc độ kiểu sức mạnh nào?”
Nhìn cái dáng vẻ đắc ý của , Phạm Mễ nhịn mà bật thành tiếng. Cô gương, thấy cả khuôn mặt đỏ bừng vì hổ. Trong gương, đôi môi đỏ mọng, gương mặt nóng bừng.
Nghĩ đến cái lý thuyết tốc độ và sức mạnh của Trình Hoan, cộng với cái dáng điệu õng ẹo vỗ m.ô.n.g khi nãy, cô thấy buồn . Cô cũng chẳng để ý thấy mấy cuốn tạp chí bàn ban nãy cái tên “yêu nghiệt” thừa cơ cầm mất .
Trình Hoan cầm đống tạp chí khỏi phòng trang điểm, thẳng về phòng đưa chúng cho A Cường. Vẻ mặt trở nên lạnh lùng, toát tia khí lạnh: “Cậu tự gì chứ. Tìm hiểu kỹ xem những tòa soạn nào, đơn vị truyền thông nào, nguồn tin từ , ai bài, phóng viên nào... một danh sách chính xác. Sau đó, gửi thư luật sư cho tất cả bọn họ.”
A Cường gật đầu, nhanh ch.óng thu đống tạp chí túi định rời .
“Còn nữa,” Trình Hoan châm một điếu t.h.u.ố.c, phả một vòng khói khẽ nhíu mày. “Về phần An Bối Nhi, hãy với đạo diễn Phùng, nếu nhà tài trợ của bộ phim tiếp tục rót vốn, thì hãy ‘phế’ An Bối Nhi .”
A Cường khựng . Anh thầm suy nghĩ, trong từ điển tiếng Việt, từ “phế” nhiều nghĩa, rốt cuộc là theo nghĩa nào đây? Tuy nhiên đầu hỏi mà lặng lẽ bước .
Ông chủ lớn thực sự nổi giận .
Tốt nhất là nên tránh xa một chút.
Trình Hoan một chiếc váy ngủ bằng lụa, vuốt mái tóc dài, chớp chớp mắt trong gương với biểu cảm mơ màng. Ừm, , điểm mười cho chất lượng. Đủ quyến rũ, đủ mê hoặc.
Cảnh giường chiếu ? Quả nhiên thêm là một quyết định sáng suốt. Nghĩ đến đây, khóe môi Trình Hoan nhếch lên, sải bước nhẹ nhàng ngoài.
Khi thấy Trình Hoan bước , ai nấy đều khỏi nín thở. Người đàn ông mắt diện một chiếc váy ngủ lụa viền ren, vốn là một trang phục nữ tính nhưng mặc lên vô cùng hài hòa, toát lên vẻ phi giới tính đầy mê hoặc. Mái tóc xoăn dài xõa tung ngẫu hứng, càng tôn lên làn da trắng ngần như ngọc. Đôi mắt màu hổ phách ẩn làn mi dài mang vẻ mơ màng, gợi cảm như một loài yêu quái, tà mị tả xiết.
Phó đạo diễn nuốt nước miếng, sang hỏi Vương đạo: “Vương đạo... cứ thấy lâu ngày gặp Trình Hoan càng giống yêu nghiệt hơn thế nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/55.html.]
Vương đạo nhấp một ngụm nước, ngước mắt đáp: “Chắc là... nhờ tình yêu nuôi dưỡng đấy.”
Phó đạo diễn gật gù, chợt thấy Phạm Mễ cũng bước . Tạo hình của cô khá đơn giản và gọn gàng, nhưng chỉ cần một cử chỉ nhỏ thôi cũng đủ khiến các nhân viên nữ trong đoàn trầm trồ kinh ngạc.
“Chị Phạn Phạn... gợi cảm quá mất.”
“ , soái quyến rũ.”
Phó đạo diễn lấy lạ, so với Trình Hoan đang khoe đôi chân dài ẩn hiện thì Phạm Mễ ăn mặc kín đáo mà. Gợi cảm chỗ nào chứ? Phạm Mễ với mái tóc ngắn mặc một bộ áo choàng tắm kiểu nam đồng màu với Trình Hoan, tông màu trầm nổi bật xương quai xanh thấp thoáng cổ áo. Mái tóc ngắn rối và vẫn còn ẩm ướt theo đúng yêu cầu của đạo diễn.
Đôi môi cô hồng nhuận, khẽ cong lên một cách tự nhiên, đôi mắt to tròn như một chú nai con. Nhìn kiểu gì cũng thấy cô soái và sạch sẽ.
Phó đạo diễn nhịn ghé hỏi mấy cô gái bên cạnh: “Gợi cảm chỗ nào ? thấy cô hở hang gì ?”
Cô gái bên cạnh ông với vẻ khinh bỉ: “Ông thì hiểu cái quái gì chứ, gợi cảm nhất thiết hở. Ông thấy ánh mắt của chị ? Cái biểu cảm như thể đang chờ đến ‘bắt nạt’ . là một tổng thụ chính hiệu!”
Phó đạo diễn rùng một cái. Họ đang cái gì cà? Ông lủi thủi góc tường tự lẩm bẩm, hiểu giới trẻ ngày nay đang nghĩ cái gì trong đầu nữa.
Theo kịch bản, cảnh diễn tại một quán trọ. Phạm Mễ khoác tay lên lan can ban công, ngắm phong cảnh bên ngoài với dáng vẻ đăm chiêu.
Trình Hoan từ phía chậm rãi ôm lấy cô: “Này bà xã, trông em gợi cảm lắm đấy.” Giọng nhẹ bẫng, kèm theo một luồng ấm lướt qua vành tai cô.
Phạm Mễ bất giác rùng : “Đừng quậy, sắp bắt đầu .”
Trình Hoan chút nghịch ngợm, mở to đôi mắt vô tội: “Anh là sắp mà, nên mới đang ‘khởi động’ đây.” Nói đoạn, khẽ tựa đầu lên vai cô, nghiêng sang một bên để che chắn tầm mắt của . Sau đó, lẩn lớp áo ngủ rộng rãi, bàn tay luồn trong cổ áo choàng tắm của cô, chạm vùng da thịt mềm mại .
Người Phạm Mễ cứng đờ, gương mặt lộ rõ vẻ mất tự nhiên. Cô gì, chỉ hít một thật sâu trừng mắt : “Trình Hoan! Anh đừng quá đáng đấy nhé.”
Trình Hoan mỉm , bàn tay khẽ cử động khiến Phạm Mễ khẽ run lên, đó mới rút tay , đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô: “Giúp em lấy cảm xúc thôi mà... Được , đùa nữa.” Nói xong, thực sự lùi một chút.
Chỉ còn Phạm Mễ tựa lan can với khuôn mặt ửng hồng, ánh mắt giận oán trừng , đôi mắt long lanh ngấn nước.
Cảnh khiến ngay cả phó đạo diễn cũng kìm mà nuốt nước miếng: “Mễ Mễ... cái biểu cảm ... đỉnh thật đấy...”