Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 50.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:08:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong, khóe môi nhếch lên một nụ đầy đắc ý và kiêu ngạo. Một Trình Hoan rực rỡ đến mức khiến nảy sinh lòng tự ti, Phạm Nặc , hồi lâu vẫn tìm thấy giọng của .
Những thứ cho , đều là thứ chị c.ầ.n s.ao?
Phạn Phạn, thứ chị cần rốt cuộc là gì?
"Này, ở công viên ngủ một là về nhà với ?" Trình Hoan lắc lắc chùm chìa khóa tạo những tiếng leng keng: " đợi nhé, thích thì theo thì thôi. Thêm nữa, đêm nay ngủ với chị , đừng mà phiền . Có quậy tung trời cũng ngủ với . Suốt ngày dùng trò nũng chơi để gây chú ý đòi hỏi tình thương, tưởng Phạm Mễ rảnh rỗi tìm ngược đãi chắc? Cô tìm đàn ông chứ tìm thêm đứa con trai ."
Dứt lời, chẳng buồn đầu mà thẳng.
Phạm Nặc ngẩn ngơ đó một lúc, cuối cùng khẽ khổ nhanh ch.óng đuổi theo.
Hai cùng nhà, đèn lớn trong phòng khách tắt, chỉ còn một chiếc đèn sàn tỏa ánh sáng ấm áp, dịu nhẹ mặt sàn như đang chờ đợi hai đứa trẻ dỗi hờn về nhà.
Trình Hoan lườm Phạm Nặc một cái, ý bảo: "Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt, cút cho khuất mắt ." Nói xong, nhanh ch.óng lẻn phòng của Phạm Mễ.
Phạm Nặc lặng lẽ trở về phòng khách, áp đầu tường ngóng một hồi, thấy động tĩnh gì mới khẽ thở phào một chút. Tuy nhiên, những lời của Trình Hoan vang lên trong đầu khiến tự chủ mà siết c.h.ặ.t nắm tay.
Có đòi hỏi ở Phạm Mễ quá nhiều? Có thể cho cô cảm giác an ?
Đêm nay, em trai nào đó chắc chắn sẽ trần trọc trần nhà... đầu óc miên man suy nghĩ, còn chia chút tâm trí để chú ý đến động tĩnh ở bên bức tường...
Haiz... em trai đúng là vất vả quá mà.
Trình Hoan nhẹ nhàng tiến gần giường của Phạm Mễ, tốc chăn lên nhanh ch.óng chui . Phạm Mễ cảm nhận sự khác lạ, vốn dĩ cô ngủ sâu nên định đầu xem. eo cô bàn tay lớn của Trình Hoan ôm c.h.ặ.t lấy: "Suỵt, là đây."
Ngay đó, tấm lưng cô áp l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của . Được bao quanh bởi ấm , Phạm Mễ dần cảm thấy an lòng, tâm trí thả lỏng và cô tự chủ mà nhắm mắt .
"Bà xã, nhớ em lắm. Em nhớ ?" Một lúc , Trình Hoan ôm lấy lưng Phạm Mễ, khẽ khàng hỏi. Đôi mắt chớp chớp đầy vẻ tội nghiệp, thực chất... mới chính là kẻ thực sự thích nũng và chơi nhất ở đây.
"Ừm."
Giọng Phạm Mễ khẽ, suýt chút nữa là thấy, nhưng Trình Hoan vẫn . Đôi mày lập tức dãn , vòng tay siết c.h.ặ.t hơn một chút, khẽ dụi đầu vai cô.
"Vậy là , ngủ thôi."
Tác giả lời : Ngày mai một "ải lớn" cần vượt qua, nên hôm nay nhanh ch.óng cập nhật xong ~~~~ để sớm ngủ đây.
Mọi hãy dành tặng bình luận, lời nhắn và hoa cho nhé ~~~
Mà , thấy lượt xem mỗi chương đều 20, bình luận vượt qua con đó nhỉ? Tại , tại ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/50.html.]
Mình thật nhiều bình luận ~~~~~~~!
Chương 26: Bạn cùng chơi mạt chược
Tác giả lời : Có vẻ chương sến súa một chút... Mình cố ý , thật sự xin , chỉ là kìm lòng . Chắc tại dạo tâm trạng mơ mộng quá. Lên sóng thôi nào!
Đáp án công bố, ca khúc chủ đề là bài “Dũng” do Dương Thiên Hoa hát. Ai thích thì cứ nhấn tạm dừng nhé. À mà đừng quên để lời nhắn và đ.á.n.h giá cho nha!
Sáng sớm khi thức dậy, Phạm Mễ cảm thấy vô cùng bình yên. Cô bàn tay đang đặt eo , sang chủ nhân của bàn tay đó. Anh đang nhắm mắt ngủ say, khóe môi khẽ cong lên. Ánh nắng ban mai dịu dàng phủ xuống, khiến cả toát lên vẻ tả xiết.
“Đẹp ? Rung động ? Có hận thể lao chiếm hữu ngay lập tức ?” Trình Hoan hé mắt đầy đắc ý, khuôn miệng đột nhiên mở lời trêu chọc.
Phạm Mễ buồn vỗ nhẹ đầu một cái: “Anh đúng là đồ hổ.” Nói đoạn, cô khoác thêm áo ngoài đ.á.n.h răng.
Trình Hoan quấn chăn, chống tay lên đầu, nhướng mày ngắm Phạm Mễ mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình , đôi chân trắng ngần cứ lắc lư mặt. Anh kìm cảm giác ngứa ngáy trong lòng, thừa dịp cô phòng liền nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy, vùi đầu cổ cô hít một thật sâu nũng: “Bà xã, sáng sớm em quyến rũ . Hay là miễn cưỡng chiều em một chút nhé?”
Người Phạm Mễ cứng đờ, cô khẽ đẩy : “ hứng thú.”
Trình Hoan vẻ tổn thương lùi giường, hai tay ôm lấy chân, mắt chớp chớp hỏi: “Tại chứ?”
Phạm Mễ đang gương trang điểm, cô đầu mỉm : “Phụ nữ mỗi tháng luôn mấy ngày như thế, tin là cũng chẳng thích cảm giác m.á.u nhuộm đỏ thanh thương .”
Trình Hoan ngẩn , mặt tái mét như tàu lá chuối. Anh ngoan ngoãn chui chăn lăn lộn từ trái sang , rên rỉ: “Bà xã bạo lực đẫm m.á.u, chịu nổi !” Cái bộ dạng đó, đúng là bao nhiêu khoa trương bấy nhiêu khoa trương.
Phạm Mễ bật thành tiếng. Cô khuôn mặt ửng hồng của chính trong gương tiếp tục dặm phấn.
Đến khi trang điểm xong và khỏi phòng, Trình Hoan cũng lập tức bám theo. Anh cô giống hệt một tiểu thái giám, tay đưa đỡ: “Vợ ơi, hôm nay em mất m.á.u, chú ý giữ gìn sức khỏe, để tiểu nhân nâng đỡ em.”
Phạm Mễ buồn đáp: “Đây là kỳ kinh nguyệt bình thường, chứ thương đến mức nổi. Mỗi tháng đều một , chẳng lẽ nào cũng định hầu hạ như thế ?”
Trình Hoan vuốt mái tóc dài, vô cùng kiên định : “Đương nhiên , bà xã của mà rụng một sợi tóc còn đau lòng nửa ngày, huống chi là lúc . Chỉ cần ở đây, việc hầu hạ em là nhiệm vụ tất yếu.”
Nói xong, ghé sát tai cô, thở ấm áp lướt qua gò má: “Thế nào? Đủ dịu dàng ? Có thấy đầy nam tính ? Có rung động ? Có lấy báo đáp ?”
Phạm Mễ lườm một cái: “ là chồn cáo... chẳng ý gì cả.” Nói cô thẳng hướng về phòng khách.
Trình Hoan toe toét, nhướng mày vọng theo: “Này, sáng sớm bảo em là gà , em đừng đ.á.n.h khai thế chứ.”
Phạm Mễ bước hụt một cái, cô trừng mắt . Người đàn ông hôm nay phấn khích thế ? Trước trơn tuồn tuột như bánh quẩy, hôm nay biến thành một lão bánh quẩy già dai, trình độ mặt dày đúng là nâng lên một tầm cao mới.