Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 47.

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:07:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Nặc phục mặt chỗ khác. Cái gã bất nam bất nữ đúng là giống hệt con nít. Không thèm chấp . Hừ!

Hiệp thứ nhất, Trình Hoan thắng.

Phạm Nặc suy nghĩ một chút, đôi mắt đảo liên tục bỗng nở nụ tươi rói: “Mễ Mễ, em đói .”

Khóe môi Trình Hoan giật giật, mỉm đáp: “Anh mới gọi đồ ăn , chắc lát nữa giao tới thôi.”

Phạm Nặc trừng mắt : Anh chuẩn đầy đủ quá nhỉ.

Trình Hoan nhướng mày đáp trả: Đương nhiên, đối phó với hạng lính mới như thì vẫn chút cân lượng đấy.

Phạm Nặc cúi đầu khẽ, ngẩng lên với Phạm Mễ: “Chị ơi, đồ ăn bên ngoài sạch sẽ , em ăn sẽ dị ứng mất.”

Trình Hoan ngơ ngác Phạm Mễ. Không thể nào, em định tàn nhẫn thế chứ?

Phạm Mễ vỗ vỗ đầu : “ nhỉ. Em ăn dầu mỡ bên ngoài.” Cô sang Trình Hoan: “Ngại quá... em trai em sức khỏe .”

Trình Hoan tối sầm mặt , : “Hôm nay tay khỏe. Không nấu nướng gì hết.”

Sức khỏe cái nỗi gì? Rõ ràng mới sinh long hoạt hổ trừng mắt với suốt bấy lâu nay, thế mà giờ yếu đuối đến mức ? Lão t.ử hôm nay nhất quyết xuống bếp, để xem thế nào.

Đang nghĩ ngợi, Trình Hoan liền sải bước tiến về phía chiếc ghế sofa đôi ở giữa phòng khách.

Phạm Nặc thấy hành động của cũng vội vàng bước lên một bước.

Hai đầy cảnh giác cùng lúc nhào về phía ghế sofa, đó xếp hàng ngay ngắn. Họ đồng thanh gọi Phạm Mễ: “Mễ Mễ, !”

Cơ mặt Phạm Mễ tự chủ mà giật giật. Cuối cùng cô thở dài bất lực, cúi đầu : “Thôi , hôm nay để nấu cơm .” Nói đoạn, cô xắn tay áo bước bếp.

Hiệp thứ hai, hòa .

Trong phòng khách, Phạm Nặc và Trình Hoan mỗi thu chân xổm sofa, hai mắt dán c.h.ặ.t tivi rời nửa tấc. Thỉnh thoảng ánh mắt vô tình chạm , cả hai nhanh ch.óng ngoắt .

Nhìn gì? Xem tivi còn phong phú hơn mặt nhiều! Đây chính là lời độc thoại nội tâm chung của cả hai .

Phạm Mễ tủ lạnh đầy ắp nguyên liệu, cô c.ắ.n môi do dự một hồi... Hay là nấu mì nhỉ? Rồi cho thêm ba quả trứng gà ? Vừa dinh dưỡng đơn giản. Ừm, , nhất định .

Cô hạ quyết tâm, bắt đầu nổi lửa nấu cơm.

Trời sẩm tối.

Trời tối hẳn.

Trời tối đen như mực.

Bụng hai đàn ông ngoài bắt đầu kêu ùng ục liên hồi. Chân họ đều tê cứng nhưng vẫn nhất quyết chịu đổi tư thế.

Cuối cùng, Phạm Nặc nhịn , đồng hồ tường bỏ chân xuống đất, chuẩn dậy.

Ở bên , Trình Hoan cũng "Binh" một cái lăn xuống sofa, vội vàng chạy lao bếp: “Bà xã ơi, xong em? Anh đói sắp c.h.ế.t .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/47.html.]

Phạm Nặc cũng chịu thua kém, vội vã lao theo trong. Ngay khoảnh khắc cánh cửa bếp mở , một luồng khói đặc từ bên trong tràn ngoài.

Phạm Mễ giữa làn sương khói mờ ảo, ánh mắt dịu dàng, nụ thanh thoát như tiên t.ử: “Chờ chút nhé, sắp xong đây.” Càng những lúc như thế , sự bình tĩnh của Phạm Mễ càng khiến Trình Hoan sốt ruột đến mức dậm chân.

Anh vội kéo Phạm Mễ , nhíu mày hỏi: “Em đang cái gì thế? Nấu món gì mà lâu ? Sao thành thế ?”

Phạm Mễ thản nhiên đáp: “Nấu mì thôi mà. Đều ở trong nồi cả đấy. Em thử nhiều , nồi chắc chắn là ăn .” Nói xong, cô múc một bát mì lớn.

Bát mì đen thui, lốm đốm màu xanh mướt.

Cái thứ đen thui ... là gì ?

Còn cái xanh mướt ... là rau ?

Phạm Mễ bỗng cảm thấy lúng túng. Cô cầm muỗng ngẩn ...

“Tiến bộ hơn nhiều . Đã lâu ăn mì chị nấu, em nhớ lắm. Ở nhà em bảo nấu mà cũng chẳng chịu.” Một bàn tay vươn tới đón lấy bát mì lớn .

Phạm Mễ mỉm rạng rỡ: “Cậu bảo nấu . Bà chỉ hận thể đốt luôn cái bếp thôi.”

Nói , hai cùng bàn ăn.

Phạm Nặc cúi đầu gắp một miếng mì lớn đưa miệng, ngẩng lên tươi. Nụ thật thuần khiết như một đứa trẻ: “Ngon lắm ạ~~.”

Phạm Mễ cũng nếm thử một miếng, đôi mày cô khẽ nhíu . Không do quen ăn đồ Trình Hoan nấu mà giờ ăn cái thứ ... quả thực là...

“Tra tấn... ngược đãi tâm hồn.” Trình Hoan gắp một miếng mì lên , nhíu mày với vẻ mặt vô cùng đau khổ.

Vẻ mặt mếu máo trông như cái bánh bao, tội nghiệp Phạm Mễ: “Bà xã ơi, mua đồ ăn ngoài . Chúng ăn cơm hộp ?”

Phạm Mễ sang Phạm Nặc, em một lời nào, thần sắc thản nhiên ăn bát mì mặt cứ như thể đó là món ngon nhất trần gian . Sống mũi cô bỗng thấy cay cay.

“Không ngon thì đừng ăn nữa. Chị là dở mà.” Phạm Mễ với Phạm Nặc.

Cậu ngẩng đầu lên như sực nhớ điều gì: “Lần đầu tiên em về nhà, lúc đó chị nấu cho em cũng chính là món mì , chị còn nhớ ?”

Phạm Mễ ngẩn một chút, cô nhớ đầu gặp Phạm Nặc. Khi đó mang họ Phạm mà mang họ Giang, là bé mà cô nhặt ở bên ngoài về.

Lúc hì hì bảo: “Con ăn cơm nhà thì từ nay về nhà , mang họ Phạm. Biết ?” Nói bà vỗ vỗ lên đầu .

Năm đó Phạm Nặc 7 tuổi, dáng gầy gò nhỏ bé, trông xanh xao vàng vọt chẳng chút nào. ... đôi mắt khiến vô cùng ấn tượng.

Ánh mắt quật cường, đôi đồng t.ử đen sâu thẳm cứ thế lẳng lặng cô với vẻ đầy châm chọc. Ý tứ rõ ràng: thà ăn cơm nhà bà còn hơn, cứ mang họ của đấy, liên quan gì đến bà.

Mẹ cô phát hỏa, bà bật dậy: “Hả? Con chê nhà nghèo ? Không thể nào! Nhà nghèo thì tiền nuôi con ăn cơm vẫn đấy nhé. Xem kìa~ cái thằng bé ăn xin , ăn ở ngoài cũng là ăn, ăn ở đây cũng là ăn, con đừng ghét bỏ chúng , cứ mang họ của ?” Nói đoạn, bà đưa bát cơm phía . Những món ăn đó dù trông chẳng mắt, cũng chẳng ngon lành gì, nhưng với một đứa trẻ nhịn đói mấy ngày như thì quả thực hấp dẫn.

Phạm Mễ thấy rõ Phạm Nặc nuốt nước bọt một cái, nhưng đầu vẫn nhất quyết ngoảnh chỗ khác.

Mẹ cô chút lúng túng cô: “Cái thằng bé ... con xem nó cứng đầu kìa.”

Phạm Mễ mỉm , năm đó cô mới 12 tuổi. Cô cũng vẻ lớn xắn tay áo lên, bắt đầu nổi lửa nấu bếp. Lần đó, cô chỉ nấu một bát mì.

Chính xác mà , cô tốn nhiều công sức và lãng phí ít nguyên liệu mới nấu bát mì .

Loading...