Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 39.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:05:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồi lâu , cô cảm nhận nhiệt độ từ trán của nọ. Trình Hoan khẽ hôn lên trán cô thở dài: “Anh em nhát gan, mà cũng là kẻ nhát gan. Thôi thì cứ như thế , hai chúng cứ tiêu tốn thời gian cho như thế , yêu chẳng yêu, bỏ cũng chẳng bỏ. Anh tùy em tất, dù thì Phạm Mễ em cả đời cũng dây dưa với thôi, chạy thoát .”
Nói xong, như để khẳng định chắc chắn điều đó, siết c.h.ặ.t vòng tay hơn. Tứ chi quấn lấy Phạm Mễ hệt như một chú bạch tuộc.
Phạm Mễ cảm thấy nghẹt thở: “Trình Hoan... thực ... lẽ chỉ là do nhập vai quá sâu thôi... Chúng đóng phim nhiều quá nên mới...” Cô theo bản năng thốt những lời đó. Không còn cách nào khác, hiếm khi những lời tình cảm sướt mướt như khiến cô thấy khó xử.
Nào ngờ, phía lập tức siết tay c.h.ặ.t hơn: “Im miệng! Ngủ cho !”
“Em...” Phạm Mễ định thêm gì đó.
“Anh bảo em ngủ !” Trình Hoan gầm nhẹ.
“Anh ôm c.h.ặ.t quá, em thở nổi.” Phạm Mễ khó khăn lắm mới phát tiếng.
Trình Hoan hừ lạnh một tiếng buông lỏng cô , xoay chỗ khác, vẻ dỗi hờn thèm để ý đến cô nữa.
Một lúc lâu , khi cứ ngỡ ngủ say, Phạm Mễ khẽ mỉm . Trong cơn mơ màng, cô dường như mơ thấy Trình Hoan mặc áo blouse trắng đóng vai bác sĩ nha khoa. Anh vô cùng quyến rũ, vươn tay về phía cô: “Phạn Phạn, cứ giao hết cho . Đừng sợ.”
Sao cô thể sợ cho ? Đứng trong cái vòng xoáy , chỉ cần sai một bước là vết thương sẽ sâu đến mức nào, đau đớn hơn bình thường gấp bội. Cô chỉ là vết xe đổ đó thôi. Hai ở bên , chỉ cần sưởi ấm cho như thế là lắm , chẳng ? Anh còn gì hài lòng chứ? Có những chuyện rõ ràng đôi khi bền vững hơn là trắng , chẳng ?
Cô với thế nào đây, rằng cô chỉ một sự bình và dài lâu như thế thôi. Những thứ kiểu như sơn băng địa liệt thề non hẹn biển, lẽ chẳng ấm áp và động lòng bằng việc hai cùng ăn một bữa sáng đơn giản .
Trong giấc mơ, bác sĩ Trình Hoan đưa tay mãi mà dường như chút thất vọng. Anh dậm chân một cái: “Không cho thì thôi. Em cho thì cho, cho thì thôi. Hừ. tìm khác .”
Nói xong, lưng bước , bóng dáng ngày càng xa dần.
Lúc giường, Trình Hoan chống tay Phạm Mễ đang ngủ say, khẽ mỉm ghé sát hôn nhẹ lên môi cô.
Anh cũng chẳng liệu cứ tiếp tục thế thì tương lai . Tình yêu là thứ nên kỳ vọng và chờ đợi chứ nhỉ? Nếu là khác thì dám chắc, nhưng nếu đối tượng là Phạm Mễ... Nghĩ đến đây, mỉm .
Phạn Phạn , như thế , chắc chắn em sẽ nỡ bỏ đúng ? Chỉ cần kẻ thứ ba chen chân , chuyện đều thể thương lượng hết.
Dễ thương lượng thôi.
Tác giả lời : Chương coi như là chút yếu tố sắc nhẹ (ngụy H)... Hì hì ~~~ Được , cập nhật xong nhé... Trình Hoan leo nửa cái giường . Ừm... Mọi hãy tặng hoa và bình luận nhé!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/39.html.]
Chương 20: Tiểu Mai và A Cường
Buổi sáng thức dậy, Phạm Mễ theo bản năng rúc vật thể ấm áp mặt, cảm giác thoải mái dễ chịu vô cùng. Xúc cảm thực sự . Cô nhịn mà nhắm mắt sờ soạng một chút, nhưng chiếc "gối ôm" bỗng phản ứng cứng đờ dần đều.
"Em trêu chọc thì thỏa mãn đấy nhé. Sáng sớm tinh mơ thế , em thử xem ?" Một giọng khàn khàn vang lên ngay đỉnh đầu cô.
Thần hồn Phạm Mễ ngay lập tức về thực tại. Cô hổ trừ, vội buông tay bật dậy: "Em... em chỉ là kịp phản ứng thôi. Cái đó... dậy thôi, ."
Hồi lâu , bên cạnh vẫn phản ứng gì. Phạm Mễ : "Sao vẫn bất động thế?"
Trình Hoan giận dỗi lườm cô một cái, ánh mắt hướng về phía "chỗ đó" mới chào bình minh của : "Thằng em của em triệu hồi đây , em chào hỏi nó một tiếng ?" Nói đoạn, kéo chăn trùm kín đầu lăn lộn tại chỗ.
Phạm Mễ đỏ mặt bên cạnh, đấu tranh tư tưởng một hồi cuối cùng vẫn mở miệng: "Cái đó... đừng chuyện giường em nhé... em giặt ."
Trình Hoan ngoắt mặt gầm lên: "Anh cái gì !" Hơn nữa, chăn màn của cô chẳng đều do một tay giặt giũ, gấp gáp ? Việc gì cứ tỏ là ưa sạch sẽ thế hả?
Phạm Mễ thè lưỡi trêu chọc. "Yêu nghiệt" mà phát hỏa thì đúng là cũng uy lực thật.
Cô mở tủ lạnh , bên trong đầy ắp đồ ăn. Trà hoa hồng chia thành từng phần nhỏ pha sẵn mật ong đựng trong ly, bánh mì gối và sữa tươi đặt ở vị trí dễ thấy nhất, chỉ cần đưa tay là với tới. Phạm Mễ thuận tay lấy , cho lò vi sóng hâm nóng một chút bắt đầu thưởng thức. Sự thoải mái khiến đôi mắt cô nheo vì hạnh phúc.
Cô tùy tiện mở máy tính xách tay và đăng nhập blog. Đập mắt cô ngay từ cái đầu tiên là một tin tức cực kỳ gây sốc: "Phạn Phạn tội nghiệp, vì tổn thương tình cảm mà cam lòng chung sống cùng một kẻ biến thái. Nỗi cô đơn nơi khuê phòng ai thấu?" Bên cạnh đó còn một bức ảnh chẳng phóng viên chụp lén từ bao giờ, trong ảnh cô mặc bộ đồ đen xách túi nilon lớn từ siêu thị. Ừm... Phạm Mễ nỗ lực đ.á.n.h giá bức ảnh... Độ phân giải khá cao, đến mức ngay cả cái rỉ mắt của cô ngày hôm đó cũng thấy rõ mồn một.
Khoảng cách gần như thế... cô phát hiện nhỉ?
Kéo xuống phía là dòng Weibo mà An Bối Nhi mới đăng tối qua: "Dù chị tìm cách để chỉnh , nhưng thực sự thấy thương hại chị . Người đàn bà cô đơn thường dễ trở nên biến thái."
Phạm Mễ chằm chằm hai chữ "biến thái" suốt ba giây, ngón tay vô thức mân mê con chuột máy tính. Sau đó, cô lẳng lặng dậy, bê chiếc máy tính xách tay lên, xoay nhắm thẳng bức tường "Binh" một tiếng—chiếc máy tính ném thật mạnh, phát một tiếng động ch.ói tai. Nó rơi tự do xuống đất, vỡ tan tành từng mảnh.
Tiếng động khiến Trình Hoan từ trong nhà vệ sinh vội vàng thò đầu : "Có chuyện gì thế? Có chuyện gì thế? Động đất ?" Anh chạy xem, ngẩn ngơ đống tàn tích của chiếc máy tính một lúc, Phạm Mễ đang bàn với biểu cảm hết sức bình thường và tĩnh lặng. Cô thong thả bưng ly sữa, nhâm nhi miếng bánh mì, thấy Trình Hoan lao thì thản nhiên bảo: "Xong ? Xong thì ăn sáng ."
Trình Hoan chớp mắt hỏi: "Em đổi máy tính mới ?"
Phạm Mễ gật đầu: "Ừm, cái máy tính dùng thoải mái."
"Không thoải mái ở chỗ nào?"
"Màu sắc của nó em thoải mái."