Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 38.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:05:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ cảm nhận ánh chằm chằm của Trình Hoan, Phạm Mễ mở bừng mắt: “Sao tiếp tục?”
Trình Hoan gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Giây tiếp theo, thực hiện một hành động mà Phạm Mễ tuyệt đối ngờ tới. Anh mạnh bạo kéo lệch cổ áo cô để lộ bờ vai, đó nhằm thẳng vùng da mịn màng đó mà hôn mạnh một cái, chính xác hơn là c.ắ.n mút theo kiểu bạo lực một chút. Cảm giác đau đớn khiến Phạm Mễ nhịn mà vùng vẫy, nhưng vì Trình Hoan khống chế quá c.h.ặ.t nên cô căn bản thể thoát . Cô chỉ thể trơ mắt vùng da đó khi rời lưu một vết hằn đỏ vô cùng ám ... kèm theo cả dấu răng.
Phạm Mễ nhịn mà đẩy một cái: “Anh phát điên cái gì thế?”
Trình Hoan dựa lưng tường, mặt cô, híp mắt nhưng ánh mắt lạnh lẽo vô cùng: “Anh chỉ hỏi em nguyện ý yêu , chứ hề ép buộc em. Nếu em thì cứ thẳng , cần thiết dùng cách để đ.á.n.h trống lảng. Sao hả? Muốn đền bù cho ? Anh trông đáng thương đến thế ?”
Phạm Mễ nhịn mà khẽ lè lưỡi. Cô quả thực nghĩ như . Đối với cô, Trình Hoan là một sự tồn tại mà cô thể diễn tả rõ ràng. Anh cô thử yêu , cô , nhưng cô cam tâm từ bỏ . Cho nên... chuyện nam nữ ái ân, chẳng cũng là lẽ thường tình ?
“Cả hai chúng đều nhu cầu, khí đang vặn như thế . Có gì mà thể chứ?” Phạm Mễ chỉnh đốn y phục, lặng lẽ .
Trình Hoan nghẹn lời. , gì mà thể? Chẳng tiến thêm một bước từ lâu ? Hai giấy đăng ký kết hôn, chuyện là pháp luật bảo hộ, gì mà thể? Đến cô còn thấy , tại ?
Thế nhưng ngay lúc nãy, vẫn còn nhớ rõ trong tình cảnh , khi mở mắt cô, thấy ánh mắt cô trống rỗng. Cô chỉ đang thuận theo phản ứng sinh lý, đôi mắt đó hề lấy một chút cảm xúc, trống rỗng và chẳng lấy một tia vui sướng. Lập tức, mất sạch hứng thú. Cảm giác ... chẳng khác nào đang chơi đùa với một con b.úp bê t.ì.n.h d.ụ.c cả. Tuy con b.úp bê cử động, nhiệt độ, nhưng... nó khiến cảm thấy vô cùng khó chịu.
Trình Hoan nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đôi mày nhíu c.h.ặ.t hồi lâu. Phạm Mễ một bên lặng lẽ chờ đợi hành động tiếp theo của . Cuối cùng, Trình Hoan cũng cử động. Anh tựa lưng tường, khẽ vén lọn tóc tai: “Lão t.ử thấy khỏe, tiếp tục nữa, ?” Nói xong, phớt lờ Phạm Mễ đang ngơ ngác một bên, cởi bỏ quần áo thẳng phòng tắm vòi sen. Trước khi đóng cửa, còn ngoái đầu cô một cái: “Nhìn cái gì mà ? Chưa thấy mỹ nam tắm bao giờ ?”
Sau đó, một tiếng “Rầm” vang lên, cánh cửa khép .
Phạm Mễ ngơ ngác cánh cửa đóng c.h.ặ.t, những vết xanh tím , cô bực buồn . Hôm nay đàn ông “tới tháng” mà tính khí thất thường, đổi xoành xoạch như thế .
Đến khi tới lượt phòng tắm, cô bỗng thấy mặt đỏ tai hồng. Bên trong phảng phất một mùi hương khó tả. Mũi cô thính, cô nhận ngay đây là mùi hương tỏa khi nào đó mới “tự giải quyết” xong. Phạm Mễ cảm thấy vô cùng bối rối và cạn lời.
Buổi tối, khi tắt đèn.
Phạm Mễ thấy nào đó ở đất vẫn tiếp tục trằn trọc. Anh hết xoay bên trở bên , rõ ràng là ngủ yên giấc. Cô nhịn mà lên tiếng: “Anh ngủ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/38.html.]
“Ngủ .” Giọng Trình Hoan từ sàn vọng lên, rõ là đang dỗi hờn.
Phạm Mễ nhịn mà bật : “Ngủ mà còn chuyện .” Nói xong, cô dậy, nhích gần mép giường cúi đầu xuống . Đôi mắt cũng đang mở to, đôi đồng t.ử màu hổ phách lấp lánh trong đêm tối, cứ thế thẳng mắt cô.
Bốn mắt , gian chìm tĩnh lặng.
Một lúc lâu , Phạm Mễ mới mở lời: “Chuyện đó... cho em xin .”
“Tại xin ?” Giọng Trình Hoan trầm buồn.
“Chuyện , hiện tại em vẫn thể cân nhắc , và em cũng tạm thời nghĩ tới. Cho nên, xin .” Phạm Mễ bò lên mép giường. Vì ánh sáng từ cửa sổ chiếu lưng cô nên do ngược sáng, Trình Hoan rõ biểu cảm mặt cô. Anh chỉ cảm thấy một Phạm Mễ yên tĩnh và ngoan ngoãn như thế khiến thấy thật quen thuộc. Anh nhớ lúc cô sân khấu bao nhiêu vây quanh, cô cũng mang vẻ mặt bình thản và ngoan ngoãn . Đương nhiên... đó cũng là một kiểu tự phòng của cô.
Trình Hoan lập tức dậy, gương mặt tiến gần Phạm Mễ, thẳng mắt cô: “Em câu nổi tiếng của nhân vật Đạo Minh Tự ? Nếu xin mà tác dụng thì cần gì đến cảnh sát nữa? Tuy Đạo Minh Tự, nhưng nếu em cứ mãi như thế , dễ biến thành hòa thượng mất.”
Mặt Phạm Mễ bỗng chốc nóng bừng, cô mặt chỗ khác: “Chẳng lúc nãy tự giải quyết ? Anh với hòa thượng khác nhiều lắm, hòa thượng sẽ tự chơi với chính .”
Lần đến lượt mặt Trình Hoan đỏ bừng, nghẹn họng một lúc: “Đó là vì còn cách nào khác.”
“Em cấm chạm .” Hơn nữa cô còn phối hợp, là do điều còn c.ắ.n cô một cái đấy chứ. Cô còn thèm tính sổ với chuyện đó .
Trình Hoan cô bỗng bật dậy. Bóng hình bao trùm lên Phạm Mễ khiến cô chút khẩn trương. Anh trèo lên giường đè cô xuống bằng một động tác nhanh dứt khoát, cứ như đang phát tiết cơn giận : “ là em cấm, nhưng em cũng chẳng thèm để tâm chút nào. Em nghĩ đàn ông nào thích chơi trò chơi với một con b.úp bê t.ì.n.h d.ụ.c ?”
Nói xong, Trình Hoan thở dài. Một tay ôm lấy Phạm Mễ, tay kéo chăn đắp lên cho cả hai: “Anh hưởng thụ những phúc lợi mà xứng đáng . Đêm nay dù em gì cũng xuống sàn . Em mà dám đá xuống một , sẽ lột một món đồ em. Đến khi lột sạch sẽ ném em xuống đó luôn. Anh là .” Giọng như đang dỗi trẻ con, dùng cả hai tay ôm c.h.ặ.t lấy Phạm Mễ mà ngủ.
Phạm Mễ ngẩn để mặc ôm, cô gì. Đôi mắt mở to vì vẫn thể thích ứng , cô thực sự dọa bởi hành động trẻ con cùng lời tuyên bố đầy “hào hùng” đó của .
Không vì sợ lột sạch đồ ném xuống đất mà Phạm Mễ căng thẳng. Cả cô cứng đờ, dám cử động vì sợ sẽ kìm mà vung chân đá xuống giường.