Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 25.

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:02:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Mễ kìm mà rùng một cái, cô mặt để thoát khỏi : “Xin , vẫn chức năng đó.”

Trình Hoan buông cô , tỏ vẻ nghiêm túc và ngạc nhiên vô cùng: “Mễ Mễ, chẳng lẽ cô thế giới còn một thứ gọi là đạo cụ ? Được , nếu cô thích thì chúng cứ theo con đường bình thường .”

Mặt Phạm Mễ nóng bừng lên, cô đỏ mặt thoát khỏi vòng tay : “Hôm nay muộn , thích hợp để bàn luận những nội dung lành mạnh thế . Anh cứ tự mà tưởng tượng , nhà đây.” Nói xong, đợi Trình Hoan kịp phản ứng, cô nhanh ch.óng chạy nhà và đóng sầm cửa . Sau đó, cô ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng, dựa lưng cửa trượt dài xuống đất.

Cái gã biến thái đáng lẽ Cục Điện ảnh “phong sát” mới đúng, cách chuyện mà thiếu lành mạnh đến thế. Nghĩ đến những lời , chỉ cần tưởng tượng thôi là Phạm Mễ thấy rùng .

Mà ở ngoài cửa, cái gã yêu nghiệt gây họa vẫn đang cánh cửa mà ngây ngô. Nụ đó đầy ẩn ý và thâm sâu. Một lát , mới đắc ý xuống lầu, hát:

là một chiếc quẩy nhỏ, y nha y nha nha.

Em là một nắm cơm nhỏ, a nha a nha nha.

Cơm nắm bọc lấy quẩy, hằng ngày ăn no nê.

Chạy thoát nhé, xem em thế nào.

La la la la la la la la…”

Giọng hát , tiếng vang lảnh lót, chỉ điều là lạc tông. Tuy nhiên, điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến tâm trạng của hát. Trình Hoan mặt mày rạng rỡ, lái xe phóng mất hút.

Để một đôi cha con tại chỗ ngơ ngác theo.

“Bố ơi, lúc nãy cô hát ghê quá .” Cậu bé Vương Ngôn lộ vẻ mặt mếu máo .

Người cha bên cạnh với vẻ ngoài trông “thụ” đưa tay vỗ vỗ đầu con trai: “Đó là chú chứ con.” Vấn đề giới tính là cần dạy dỗ cho cẩn thận.

Đôi mắt Vương Ngôn sáng lên: “Oa… Cuối cùng con cũng tìm thấy một đàn ông trông giống phụ nữ hơn cả bố !”

Người cha bất lực thở dài: “Được , chúng về nhà thôi.” Nói xong, ông , dáng đó… trong gió… thật sự là uyển chuyển vô cùng, phong tình vạn chủng.

Vương Ngôn tiếp tục đầu về hướng gã chú quái dị lúc nãy rời : “ mà, chú quái dị đó hát bằng bố. Cho nên, bố vẫn thắng. Trong lòng con, bố vẫn là khí chất phụ nữ nhất.” Nói xong, bé nắm c.h.ặ.t t.a.y, đưa kết luận đầy chắc chắn.

Bố của Vương Ngôn khựng , ông bất lực thở dài cúi xuống thẳng mắt con trai: “Con ở ngoài thôi thì , về nhà tuyệt đối đừng với con đấy nhé.”

Vương Ngôn bĩu môi: “Tại ạ?”

Bố về phía xa, nhịn khổ: “Bố sợ con sẽ kìm chứng minh khí chất phụ nữ của một nữa đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/25.html.]

Cậu bé rùng một cái khi nhớ đến hình ảnh bà mặc Hán phục của . Sau đó, sức lắc đầu. Cậu sẽ gì cả, cũng chẳng thèm nghĩ đến nữa.

Buổi tối khi Phạm Mễ đang ngủ, điện thoại bỗng rung lên một cái. Mở xem, là tin nhắn của Trình Hoan: “Bà xã, ngủ ngon nhé.”

Giữa đêm hôm khuya khoắt, Phạm Mễ rùng một cái, ném văng điện thoại xa. Cô xoay chìm giấc ngủ. Trước khi , trong đầu cô bỗng lóe lên một ý nghĩ: “Kể từ đêm nay, phụ nữ gia đình .”…

Sáng sớm hôm , chuông cửa bỗng reo vang. Phạm Mễ chậm chạp rời giường, đ.á.n.h răng rửa mặt quần áo. Sau đó cô mới thong thả mở cửa.

Trình Hoan nhíu mày: “ ấn chuông đến suýt nát cả tay cô mới chịu mở cửa .” Nói đoạn, bước nhà, việc đầu tiên là đặt đồ xuống đất. Đó là một đôi dép trong nhà… còn là một đôi dép đầu thỏ đáng yêu nữa chứ.

Phạm Mễ cố nén cảm giác rùng : “Hôm nay mang đồ đến đầy đủ quá nhỉ. Đỡ công mua.”

Trình Hoan liếc cô một cái: “Trông chờ cô mua ? Chẳng đến tận năm nào tháng nào mới đồ mà nữa.”

Phạm Mễ đôi dép hình thù độc đáo , cũng đúng thôi, loại dép lê kiểu nam thì cô mua ở cơ chứ?

Trình Hoan đặt bát cháo tay xuống bàn, đó thẳng phòng tắm. Anh để một cái giỏ, bên trong là sữa tắm nam, sữa rửa mặt và cả… mặt nạ giấy. Ở trong góc giỏ còn chễm chệ một chiếc d.a.o cạo râu.

Phạm Mễ cầm chiếc d.a.o cạo râu lên xem xét, cái … chắc là dùng để trang trí thôi nhỉ? Anh mà cũng dùng đến thứ ?

Tiếp đó, Trình Hoan tới định mở tủ quần áo của Phạm Mễ. Cô lập tức bước tới chặn mặt : “Anh định gì đấy?”

Trình Hoan chỉ đống quần áo tay : “Cô thấy định cất đồ ? Nhiều quần áo thế , cô định bắt cứ cầm tay mãi ?”

“Anh mang quần áo qua đây gì?”

“Chẳng lẽ cô nghĩ tờ giấy chứng nhận ngày hôm qua chúng lấy chỉ là đạo cụ thôi ?” Trình Hoan nheo mắt , ánh đầy nguy hiểm.

Phạm Mễ đáp: “ là chúng kết hôn. mà… định ở nhà thật ?”

Trình Hoan : “Chẳng ngay từ đầu chúng thỏa thuận ? Chúng sẽ sống ly , chúng sẽ ở cùng .”

Phạm Mễ cảm thấy ch.óng mặt, Trình Hoan cố ý mà trong một câu dùng tới ba từ “chúng ”, cô cảm thấy thể thích nghi nổi. Từ bao giờ mà và cô dùng đến từ “chúng cơ chứ.

“Cái đó… Hình như vẫn thích nghi lắm, thể từ từ ?” Một lúc lâu , Phạm Mễ mới nặn một câu.

Trình Hoan nhướng mày, cô một lúc lâu hỏi: “Cô thấy thể ?”

Phạm Mễ mang theo chút hy vọng: “Có thể chứ?”

Loading...