Ảnh Đế Yêu Nghiệt Theo Đuổi Nữ Thần Tóc Ngắn - 23.

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:02:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trình Hoan nhún vai: “ thì cũng , nhưng cứ cảm giác thẩm vấn là cô mới đúng nhỉ?”

Phạm Mễ khẽ nở một nụ nhạt: “Về đến nơi sẽ ngay thôi.”

Một giờ , Trình Hoan ngẩn bức tranh môn thần cửa lớn nhà họ Phạm. Giờ thì hiểu ẩn ý trong câu của cô lúc nãy. Trước mắt lúc , ngoài Phạm đang hừng hực khí thế đ.á.n.h giá , còn một dàn các bà dì, bà cô mà chẳng xưng hô thế nào cho đúng. Cả một dàn các bà lão đều vây quanh , dùng ánh mắt lấp lánh vẻ hóng hớt cực độ để soi xét.

Không ai lên tiếng, chỉ những ánh mắt giao . Một sự im lặng đến đáng sợ.

Cuối cùng, Phạm là đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng đó. Bà vỗ mạnh một cái lên Trình Hoan, nhanh dứt khoát: “Hóa là cái ‘nhân yêu’ . Lần gọi điện bảo con dẫn về, con còn c.h.ế.t sống chịu thừa nhận cơ đấy.” Nói đoạn, bà nhướng mày Phạm Mễ: “Con mà cũng thẹn thùng ? Lạ thật đấy.”

Phạm Mễ bốc một nắm hạt dưa, lặng lẽ lột: “Dù thì cũng cho xem thôi, sớm muộn chẳng giống .”

Mẹ Phạm hừ một tiếng: “Lúc nào cũng cái điệu bộ âm dương đó, y hệt cái lão già nhà con.” Nói sang Trình Hoan đang các bà cô bao vây: “Này nhân yêu, tài lẻ gì ?”

Trình Hoan ngớ . Tài lẻ ? Con rể về mắt nhạc mẫu mà còn biểu diễn tài lẻ nữa ? Đây là cái quy tắc gì thế , là cuộc thi tuyển chọn nam vương ? Dù , vẫn đáp: “Cháu diễn xuất và khiêu vũ ạ.”

Câu trả lời dứt, các bà cô xung quanh đều bật : “Bà Mễ , con rể của bà thú vị đấy.”, “ thế, còn cả khiêu vũ diễn xuất nữa.”

Một bà lão với gương mặt đầy những nếp nhăn tiến đến mặt Trình Hoan, nắm lấy tay , nheo mắt cứ thế sờ tới sờ lui. Trình Hoan cảm thấy nổi hết cả da gà, nhưng vẫn cố nhịn cảm giác khó chịu đó, im như phỗng với vẻ mặt khí chất để mặc bà cụ “khám xét”.

Sau khi sờ xong, đôi mắt bà lão sáng rực lên, bà sang hét lớn với Phạm: “Ái chà, phen Mễ Mễ tìm quý nhân ! Cậu thanh niên tướng quý lắm nhé. Cái bộ xương quý giá thế , từng thấy qua . là một đứa trẻ , lắm!” Nói , bà Trình Hoan bằng ánh mắt đắm đuối... nóng bỏng vô cùng.

“Trăm nhẫn thành thép, nhẫn nại...” Trình Hoan thầm nhủ trong lòng, nước mắt như chảy ngược trong.

Nghe lời bà cụ , ánh mắt của những bà cô đang nghiêng ngả lúc nãy bỗng chốc trở nên thiện hơn hẳn. Mẹ Phạm cũng gật gù: “Ừm, nếu dì Lưu sờ qua thì chắc là sai .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-de-yeu-nghiet-theo-duoi-nu-than-toc-ngan/23.html.]

Trình Hoan xong mà lòng đau như cắt. Hóa nhân phẩm của quyết định bởi cái bộ xương . Anh đưa ánh mắt đáng thương về phía Phạm Mễ, nhưng phụ nữ đó vẫn thản nhiên lột hạt dưa, thỉnh thoảng mới liếc sang một cái như thể chuyện chẳng liên quan gì đến . Anh thấy ngứa răng nữa .

Phạm Mễ thực hề ngoài cuộc, dù thì chuyện kết hôn cũng là định mệnh . Nhân dịp cô cũng xem khả năng chịu áp lực của Trình Hoan đến , vì nếu cưới , chắc chắn thường xuyên tiếp xúc với họ. Nếu chịu nổi thì chuyện ly hôn cũng chỉ là sớm muộn, cô cũng nên tính toán cho xong.

mà... cô nhướng mày, cái gã nhân yêu sức chịu đựng đến ngờ.

Mẹ Phạm : “Tiểu Trình , những như các con hằng ngày đều bận rộn đóng phim, đến bản còn chẳng cách chăm sóc. Mẹ rõ lắm, con cũng giống cái đứa nhà thôi, cả ngày chẳng lo cho gì cả. Hai đứa ở bên lo lắm, chẳng ai sẽ chăm sóc ai đây?” nghĩ đến việc chịu rước con gái là bà thấy ơn lắm , ánh mắt Trình Hoan vì thế càng thêm hiền từ.

Trình Hoan mỉm , vén lọn tóc rủ trán tai: “Chuyện ... cháu sẽ chăm sóc cho Mễ Mễ ạ.” Nói , đúng lúc sang Phạm Mễ, ánh mắt dịu dàng như chảy thành nước. Ánh nắng từ phía chiếu Trình Hoan, trông đến mức giống thường, khiến mấy bà cô đều dụi mắt. Trời đất ơi, nhà họ Phạm sắp đón một con rể như thiên thần thế . Nhìn cái vóc dáng , cứ như thần tiên hạ phàm , cái con bé nhà họ Phạm đúng là phúc lớn.

Phạm Mễ tự chủ về phía Trình Hoan sững . Ánh mắt của nhu hòa đến mức thể vắt nước, những lọn tóc dài xoăn khẽ bay trong gió, trông thực sự giàu tính thẩm mỹ. Cô trao cho một ánh mắt cổ vũ: “Khá lắm, cứ tiếp tục chiến đấu , thắng lợi sắp đến gần .”

Dường như nhận sự khích lệ từ ánh mắt đó, Trình Hoan càng tươi hơn: “Mẹ ơi... cháu nấu ăn ạ.” Dứt lời, đúng lúc cúi đầu, lộ vẻ ngượng ngùng.

Mẹ Phạm chấn động cả tâm can. Cái thằng nhóc , đến mức thót tim, thương cũng khó. Nhìn cái bộ dạng thẹn thùng xem, đây chẳng là cái “nữ tính” mà bà tìm kiếm ở Phạm Mễ suốt hơn 20 năm qua ? Bà kìm mà lệ nóng doanh tròng: “Đứa trẻ ngoan, câu của con thì dù con nấu ngon cũng thấy mãn nguyện .”

Trình Hoan ngẩng đầu nhưng đáp lời, chỉ ngoan ngoãn rời , tiến thẳng bếp và bắt đầu dọn dẹp.

Cả một đội quân, chính xác là một đội các bà lão, cũng nối đuôi di chuyển “chiến trường”. Họ chứng kiến một Trình Hoan hào quang tỏa sáng đang thành thục rửa rau, thái thịt, xuống chảo. Chẳng mấy chốc, ba món mặn và một món canh nấu xong một cách nhanh ch.óng và dứt khoát.

Một bà lão bên cạnh nhịn mà hít hà: “Thơm quá!” Người đàn ông của Mễ Mễ thật đấy, đúng là tấm gương điển hình của “tam tòng tứ đức” mà.

Mẹ Phạm xuống, nếm thử một ngụm canh. Quả thực là xuất sắc, ngon đến mức nuốt luôn cả lưỡi. Bà Trình Hoan với thần sắc phức tạp. Còn Trình Hoan vẫn cứ lặng lẽ bên cạnh, lời nào. Anh thật yên tĩnh... thật... đảm đang!

, cái thằng nhóc thật sự là đảm đang quá mà!

 

Loading...