ANH ẤY NỒNG NHIỆT HƠN CHỒNG CŨ - Chương 473: Một bất ngờ lớn

Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:40:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Vãn Khê ước ba điều.

Một là Tiểu Ngư Nhi khỏe mạnh lớn lên.

Hai là cùng Hoắc Yếm bạc đầu giai lão.

Ba là mất tìm thấy.

Sống đời, ngoài sinh t.ử, điều quan trọng nhất là gia đình đoàn tụ, bình an vô sự.

Cô thổi nến, lâu mới một sinh nhật náo nhiệt, gia đình và yêu đều ở bên.

Hoắc Yếm bế đứa bé, Mạnh Vãn Khê bắt đầu cắt bánh, miếng đầu tiên cô đưa cho vợ chồng Hoắc Đình Sâm, đó là Lục Nghiên Hoài.

Lục Nghiên Hoài suốt buổi đều thất thần, khi nhận bánh, mơ hồ thấy vợ .

"...Cảm ơn."

Bây giờ lòng chút rối bời.

Một ý nghĩ nên xuất hiện trong đầu chợt lóe lên, thể kìm nén .

Hoắc Tiêu Tiêu tối nay phấn khởi, chủ động nâng ly, "Ly kính chị dâu và , chúng nhất định tề tựu đông đủ, ai thiếu."

Dưới ánh đèn, vẻ mặt Mục Minh Trạch trầm buồn, đang nghĩ gì.

Hoắc Tiêu Tiêu như đoán suy nghĩ của , ánh mắt rơi khuôn mặt , như tiếp thêm sức mạnh cho .

Hoắc Yếm Phó Cẩn Tu, sợ vẫn còn chút oán hận, Phó Cẩn Tu cũng nâng ly.

"Được, ai thiếu."

Đời thể đứa con của và Mạnh Vãn Khê, đó là hạnh phúc lớn nhất của .

Cuộc đời thể tiếc nuối?

Đinh Hương Quân thấy khóe miệng con gái nở nụ , cô cũng thở phào nhẹ nhõm, "Được , kính , kính tương lai của chúng ."

Hoắc Đình Sâm cầm ly rượu Lục Nghiên Hoài, "Lục , mời."

"Đinh——"

Ly rượu chạm , như kết thành một loại khế ước.

Mạnh Vãn Khê ăn miếng bánh mềm mại, ngọt đến tận tim.

Hoắc Tiêu Tiêu nghịch ngợm bôi kem lên mặt cô, Mạnh Vãn Khê nghĩ gì, bôi một ít lên mặt Mục Minh Trạch.

Hoắc Tiêu Tiêu trợn tròn mắt, trong mắt đầy ý nghĩa bảo vệ.

Quả nhiên, hai ở bên .

Một điều cần cũng hiểu rõ.

"Chị dâu, chị dám bắt nạt... cả! Hừ."

Hoắc Tiêu Tiêu suýt nữa thì hớ, cô nắm một cục kem đuổi theo Mạnh Vãn Khê.

Đây là lý do cô bảo cho nhiều kem, sinh nhật Hoắc Yếm phá hỏng, sẽ phá hỏng khí nữa.

Để đề phòng, cô đặc biệt bảo ông nội Hoắc trồng hoa ở nhà, tuyệt đối đừng đến phiền họ!

Mạnh Vãn Khê trốn lưng Hoắc Yếm, "A Yếm cứu mạng, em gái ăn thịt ."

Hoắc Yếm lạnh lùng chống lưng cho vợ, "Vừa thôi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-ay-nong-nhiet-hon-chong-cu/chuong-473-mot-bat-ngo-lon.html.]

Chữ "thôi" còn , Hoắc Tiêu Tiêu vỗ một cái.

Hoắc Yếm: ...

Thôi , cũng hết cách , em gái lớn , chẳng lẽ bắt về đ.á.n.h một trận ?

Hoắc Tiêu Tiêu tiếp tục trò chơi đuổi bắt của , Mạnh Vãn Khê trốn lưng Lục Nghiên Hoài, "Chú Lục, cứu cháu, cứu cháu."

Lục Nghiên Hoài vốn cao lớn, như một ngọn núi chắn Mạnh Vãn Khê, Hoắc Tiêu Tiêu bôi, giống như diều hâu bắt gà con, cô chạm tới .

"Oa, chị dâu bắt nạt em, còn gọi viện trợ nữa." Hoắc Tiêu Tiêu Mục Minh Trạch đừng giả vờ nữa.

Cũng mối tình bí mật của họ sẽ kéo dài bao lâu.

Mặc dù nhiều bất tiện, nhưng đủ kích thích.

Mạnh Vãn Khê cũng trêu đủ , thò đầu , "Được , bôi cho em là ."

Hoắc Tiêu Tiêu chấm nhẹ lên má cô, "Vậy là hòa ."

Ai bảo chị động đàn ông của em!

Mạnh Vãn Khê hạ giọng, dùng giọng chỉ hai mới thấy : "Trọng sắc khinh bạn, em còn là thần tượng của chị ?"

Hoắc Tiêu Tiêu hì hì, "Trong lòng em nam thần ."

Cô cúi chấm một cái lên mũi Tiểu Ngư Nhi, Tiểu Ngư Nhi thè lưỡi l.i.ế.m, vẻ mặt đó đáng yêu c.h.ế.t , khiến cả đám lớn ngớt.

Lục Nghiên Hoài gì, chỉ chằm chằm mái tóc vàng của đứa bé đó.

Dấu hiệu của nhà họ Lục, tóc vàng, mắt xanh.

Đứa bé di truyền tóc vàng cách đời.

Chưa giám định, cơ bản xác định .

Khi sự náo nhiệt kết thúc, cũng trở về sân của .

Phó Cẩn Tu bế đứa bé về phòng, vui chăm sóc Tiểu Ngư Nhi, việc đều tự tay , Tiểu Ngư Nhi cũng trở thành trụ cột để sống tiếp.

Một đứa bé nhỏ xíu ở bên cạnh , nghiêng ngắm , đứa bé đổi từng ngày.

Trong mắt tràn đầy ánh trìu mến, "Con yêu, cảm ơn con chọn ở ."

Tiểu Ngư Nhi hiểu , mỉm , ánh mắt đó thể chữa lành thứ.

Lục Nghiên Hoài quản gia Ninh, ý nghĩ trong đầu ngày càng rõ ràng, "Lão Ninh, lòng hoảng loạn, sợ..."

"Có , giám định là , nhị gia bay đến , bất kể kết quả thế nào, đều thể xác định một điều."

Quản gia Ninh từng chữ từng câu : "Cô Mạnh nhất định là nhà họ Lục."

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Chỉ Mạnh Vãn Khê ở trung tâm cơn bão vẫn chìm đắm trong hạnh phúc phản ứng kịp, cô ngày càng hoạt bát, vui vẻ, như một đứa trẻ vô tư quấn lấy Hoắc Yếm.

"Chồng ơi, ôm, hôn."

Biết cô quá thiếu tình yêu, Hoắc Yếm ôm cô lòng, hề cảm thấy cô nũng, ngược còn thấy cô đáng yêu.

"Vãn Vãn, sẽ tặng em một món quà sinh nhật."

Mạnh Vãn Khê chỉ vương miện bàn, "Cái ?"

"Không , là một bất ngờ lớn."

 

Loading...