ANH ẤY NỒNG NHIỆT HƠN CHỒNG CŨ - Chương 413: Đoàn tụ! Vợ ơi, anh có thể không?

Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:39:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Vãn Khê nắm lấy mép giỏ tre, bên trong chính là Tiểu Ngư Nhi mà cô ngày đêm mong nhớ.

Đứa bé hơn một tháng tuổi trắng trẻo mũm mĩm, đạp đạp đôi chân ngắn ngủn, xem thằng bé phấn khích, bế lên cao.

Trước đây Dạ Bắc Kiêu thích bế thằng bé lên cao chơi, nhưng bao giờ cao như .

Tâm trạng của thằng bé vẫn còn đang phấn khích, thấy Mạnh Vãn Khê, thằng bé toe toét với Mạnh Vãn Khê.

Gia đình họ Hoắc vây quanh vui mừng, nụ của đứa bé sơ sinh đủ để xua tan những u ám bao trùm gia đình họ Hoắc nhiều ngày qua.

Người đầu tiên bế đứa bé là Phó Cẩn Tu, một cục nhỏ bé như , là đứa con mà Mạnh Vãn Khê đ.á.n.h đổi cả mạng sống để sinh cho !

Khoảnh khắc Phó Cẩn Tu cảm động đến rơi lệ, đây là kết tinh của và Mạnh Vãn Khê.

Anh vẫn còn sống, Mạnh Vãn Khê cũng bình an vô sự, thật .

Hoắc Tiêu Tiêu vui mừng đến phát : "Tiểu Ngư Nhi thật , còn tóc vàng, con lai! Dễ thương quá."

Đinh Hương Quân cũng vui mừng nên xúc động vì Mạnh Vãn Khê trở về, phấn khích vì thấy Tiểu Ngư Nhi, cô nắm tay Hoắc Đình Sâm ngừng lay động: "Mẹ tròn con vuông, Vãn Bảo , Tiểu Ngư Nhi cũng , em đang mơ ? Chồng ơi véo em ."

Hoắc Đình Sâm nào dám tay, chỉ : "Nhìn em vui vẻ kìa, là thật đó, em sắp bà nội ."

Sự chú ý của đều đổ dồn đứa bé, chỉ Hoắc Yếm ôm Mạnh Vãn Khê quan tâm đến sức khỏe của cô.

Vừa nãy trong quan tài phát hiện Mạnh Vãn Khê , chân cô sức.

"Thế nào ? Có chỗ nào thoải mái ?"

"Không , em nghỉ ngơi một chút là , A Yếm, em..."

Trước mặt , Mạnh Vãn Khê ngại bày tỏ tình cảm của , nhưng xa cách hơn một tháng , cô quá nhiều điều với .

Hoắc Yếm há chẳng cũng ?

Anh lên tiếng nhắc nhở: "Anh hai, xử lý chuyện phía , Vãn Vãn yếu, em đưa cô về ."

Phó Cẩn Tu ôm đứa bé quan tâm Mạnh Vãn Khê, đặc biệt là khi ngoài ở đó, cũng tiện quá mức quan tâm cô, chỉ đành gật đầu, "Được."

Hoắc Yếm ôm Mạnh Vãn Khê rời .

Chiếc máy bay lái theo ôm Mạnh Vãn Khê lên xe mới về.

Dạ Khế ngày càng thể hiểu quy tắc hành động của đàn ông, "Kiêu gia, vất vả cứu , tại dễ dàng nhường cho khác như ? Chỉ cần lấy đứa bé uy h.i.ế.p, cho cô uống t.h.u.ố.c mất trí nhớ, cô sớm muộn gì cũng sẽ yêu ."

Người đàn ông khẽ , nụ đầy vẻ tang thương: "Tại ? Có lẽ là lặp sai lầm nữa."

Dạ Khế hiểu, thậm chí còn nghi ngờ dùng sai thành ngữ.

Chưa bắt đầu, sai lầm?

Mạnh Vãn Khê tuy Dạ Bắc Kiêu rốt cuộc đang ý đồ gì, nhưng thả cô về, cô còn thể gặp Hoắc Yếm, đây chính là điều viên mãn nhất đời.

Vừa lên xe Mạnh Vãn Khê ôm lấy Hoắc Yếm, tình cảm của cô nồng nhiệt.

Kìm nén hơn một tháng, cô trải qua quá nhiều biến động, sinh ly t.ử biệt, nữa ôm lấy , Mạnh Vãn Khê thực sự như đang .

Đôi mắt đỏ hoe của cô đối diện với đôi mắt sâu lắng và dịu dàng đó, đầu ngón tay lướt qua lông mày và khóe mắt của Hoắc Yếm.

Từng nét, từng nét, khuôn mặt mà cô phác họa vô trong giấc mơ.

Thật sự là , mơ.

Cô lao vòng tay của Hoắc Yếm, nước mắt giàn giụa, "A Yếm, em cuối cùng cũng gặp ."

Hoắc Yếm ôm lấy eo cô, kéo cô lòng.

Hơn một tháng thực là dài, thậm chí còn bằng một phần nhỏ của tình yêu đơn phương của .

Đối với một cặp vợ chồng mới cưới, nó giống như một năm rưỡi.

Cho đến khi thực sự ôm cô lòng, mới thể giải tỏa nỗi nhớ nhung.

Mạnh Vãn Khê vuốt ve má , "Anh gầy ."

Không chỉ gầy , mà còn tiều tụy, trong mắt những tia m.á.u đỏ rõ rệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-ay-nong-nhiet-hon-chong-cu/chuong-413-doan-tu-vo-oi-anh-co-the-khong.html.]

đoán là liên quan đến Dạ Bắc Kiêu, với tính cách của Dạ Bắc Kiêu, còn quan tâm đến mạng sống của , đời căn bản thể trói buộc .

Nếu tùy tiện tìm Dạ Bắc Kiêu đòi , hoặc uy h.i.ế.p trả , ép quá sẽ bất lợi cho Mạnh Vãn Khê và đứa bé.

Hoắc Yếm nhẫn nhịn đến hôm nay, lo lắng là giả.

Mạnh Vãn Khê mới sinh xong là lúc yếu nhất, nếu chăm sóc đúng cách sẽ mắc nhiều bệnh hậu sản, nếu Dạ Bắc Kiêu mất trí cưỡng bức cô, một phụ nữ yếu đuối như cô thể sống tiếp?

Cho đến khi thấy cô sắc mặt , khuôn mặt nhỏ nhắn gần như đổi so với khi sinh, béo cũng gầy.

Anh cúi xuống hôn lên lòng bàn tay cô, "Anh , chỉ là lo lắng cho em, Vãn Vãn, trở về là ."

Một câu "trở về" lên vô vàn nỗi chua xót, Mạnh Vãn Khê đàn ông mặt, trong lòng đầy áy náy và xót xa.

Tiểu thiếu gia quý giá của cô, đầu gặp kinh ngạc như thần tiên.

Giờ đây vẫn mặc bộ vest cao cấp, nhưng đôi mắt đó còn là vẻ thoát tục và cao quý đỉnh núi tuyết nữa.

Vị Phật đài sen cô lay động phàm tâm, nhập hồng trần.

chút áy náy, lẽ thể tiếp tục cao xuống chúng sinh.

Mạnh Vãn Khê tựa trán trán , "Xin , tiểu thiếu gia."

Hoắc Yếm thể kiềm chế nữa, hôn lên môi cô.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Từ khi gặp , cố gắng hết sức để kiểm soát cảm xúc của , kiềm chế và thu , sợ sự cuồng nhiệt của sẽ cô sợ hãi.

Nhìn thấy chiếc giỏ tre nhẹ nhàng rơi lòng bàn tay cô, trong lòng như một hũ giấm đổ.

Anh cứ nghĩ Dạ Bắc Kiêu là một kẻ điên, bắt Mạnh Vãn Khê chỉ vì lòng hiếu thắng của đàn ông.

Anh thậm chí chuẩn tinh thần cho việc Mạnh Vãn Khê sẽ mất trinh.

Dù cô xảy chuyện gì với Dạ Bắc Kiêu, Hoắc Yếm cũng sẽ trách cô, dù lúc đó cô thể sống sót dễ dàng , chỉ cần cô bình an trở về là .

khoảnh khắc đó, Hoắc Yếm qua chiếc máy bay lái thấy sự dịu dàng của một đàn ông khác.

Một kẻ sát nhân tàn ác, thế gian đều tội, là quỷ dữ.

dành sự dịu dàng duy nhất cho Mạnh Vãn Khê.

Từ trạng thái của Mạnh Vãn Khê và Tiểu Ngư Nhi thể thấy, những ngày họ chăm sóc .

Dạ Bắc Kiêu từng hại cô.

Không hại, chỉ còn tình yêu.

Chính tình yêu khiến chọn buông tay.

Hoắc Yếm sẽ bất an, cũng sẽ lo lắng.

Mãi đến khi Phó Cẩn Tu rời cuộc chơi, Dạ Bắc Kiêu xuất hiện với tư cách là vị cứu tinh.

Họ ngày đêm đối mặt, liệu Mạnh Vãn Khê yêu ?"""

Mọi bất an đều tan chảy trong nụ hôn , Mạnh Vãn Khê nhận .

Tiểu thiếu gia của cô vẫn hề đổi.

Anh quan tâm cô, yêu cô, và cũng sợ cô sẽ cần .

Mạnh Vãn Khê ngoan ngoãn như một chú cừu, tan chảy trong đầu ngón tay , mềm mại như tơ quấn quanh ngón tay.

Tiểu thiếu gia của em, mới tin em yêu ?

Người quân t.ử luôn khiêm tốn, nhưng khoảnh khắc tấm chắn hạ xuống, phát điên.

Hơi thở nóng bỏng của lướt qua cổ cô, giọng cũng khàn khàn đầy khát khao: "Vãn Vãn..."

"Em đây."

"Vợ ơi, thể ?"

Ánh mắt Mạnh Vãn Khê dịu dàng như cánh hoa, cô khẽ cong môi: "A Yếm, em vốn dĩ là của mà."

 

Loading...