ANH ẤY NỒNG NHIỆT HƠN CHỒNG CŨ - Chương 406: Tóc xoăn vàng, Cá Con là hoàng tử nhỏ~

Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:39:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Vãn Khê giường một tuần, cô khá may mắn, dù mảnh kính cắt nhiều vết thương nhỏ nhưng may mắn là sâu, vết má cũng bắt đầu lành, ảnh hưởng đến nhan sắc của cô.

trốn thoát và chăm sóc con thì sống , nên mấy ngày nay cô buồn bã, ăn uống đầy đủ, hễ rảnh là ngủ.

Một là để tránh Dạ Bắc Kiêu ở riêng với cô, hai là để hồi phục hơn.

Mỗi ngày đều bế Mạnh Vãn Khê thăm con một lát, một tuần, Mạnh Vãn Khê thể tự xuống giường, chân cũng khỏe hơn .

Việc đầu tiên cô là tự đến phòng trẻ sơ sinh.

"Cá Con!"

Mạnh Vãn Khê con từ phía l.ồ.ng ấp, đứa bé thể thấy mặt cô, vui vẻ múa tay múa chân.

Bảo mẫu bên cạnh : "Phu nhân yên tâm, tiểu thiếu gia lớn , ăn ngủ , hề chậm lớn, phúc."

Tiểu gia hỏa theo cô chịu ít khổ sở, đầy một năm trải qua mấy nguy hiểm sinh t.ử.

Đại nạn c.h.ế.t ắt hậu phúc.

Mạnh Vãn Khê mở miệng : " bế thằng bé."

Đứa bé bảy ngày tuổi, cô vẫn chạm Cá Con.

Trước đây cô ốm yếu sức, hôm nay cô cảm thấy .

Bảo mẫu cẩn thận bế đứa bé khỏi l.ồ.ng ấp, mẫu cho Mạnh Vãn Khê xem một .

"Phu nhân, cô xem bế như thế , đứa bé đầy ba tháng, cơ thể mềm, nhất định cẩn thận một chút."

"Ừm."

Mạnh Vãn Khê nín thở, dám thở mạnh, cẩn thận bế đứa bé lòng.

Trước khi xảy chuyện, mỗi ngày cô đều ở nhà tham gia một khóa huấn luyện về và bé.

Người hâm mộ sẽ ai ngờ rằng đỉnh cao diễn xuất của ảnh hậu ảnh đế một chiếc gối.

Đêm khuya thanh vắng, Hoắc Yếm bận rộn cả ngày trở về nhà, chỉ giúp cô chơi trò xếp hình qua màn, mà còn chơi trò gia đình với cô.

Dùng gối con, bế thế nào, dỗ thế nào, tã cho con thế nào.

Hai chơi vui vẻ.

Thật sự bế đứa bé lúc , khác với chiếc gối mềm mại.

Đứa bé ấm, nhỏ bé và mềm mại như một chú mèo con, như một bông hoa non nớt, cô chỉ cần dùng một chút sức là thể hỏng nó.

Bốn mắt , Cá Con cong môi như khi còn trong bụng .

Gen thật sự là thứ thú vị nhất đời.

Rõ ràng là giống Phó Cẩn Tu, nhưng khi lên giống Mạnh Vãn Khê vô cùng.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Thậm chí còn một lúm đồng tiền nhỏ ở má .

Thật kỳ lạ, Phó Cẩn Tu và các trưởng bối nhà họ Hoắc đều lúm đồng tiền.

Mạnh Vãn Khê và Mạnh Bách Tuyết cũng .

Xem , đứa bé là di truyền cách đời, thể cha ruột của Mạnh Vãn Khê lúm đồng tiền.

Trước đây tóc của đứa bé lắm, mỏng và mềm dính da đầu, cộng thêm xung quanh l.ồ.ng ấp đều che phủ, ánh sáng mạnh.

thấy nó giống như lông tơ nhỏ, nên cũng để ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-ay-nong-nhiet-hon-chong-cu/chuong-406-toc-xoan-vang-ca-con-la-hoang-tu-nho.html.]

hôm nay bế nắng mới rõ, tóc của đứa bé dài thêm một chút, đó rõ ràng là tóc xoăn vàng nhạt.

Cá Con của cô là hoàng t.ử nhỏ.

Mạnh Vãn Khê và giống hơn, màu tóc và ngũ quan của cô đều giống , chỉ đường nét trông sâu sắc, da trắng như tuyết.

Khi học hỏi cô là con lai , cô .

sự đời của Cá Con chứng minh cha cô là một nước ngoài thuần túy.

Đồng t.ử của Cá Con cũng màu đen như cô, đường nét của nhà họ Hoắc, nhưng giữ đặc điểm của cha cô, thật sự quá kỳ diệu.

Cô cọ cọ mặt Cá Con, "Bảo bối, cuối cùng cũng bế con ."

Mạnh Vãn Khê xúc động đến mức mắt rưng rưng nước.

Bảo mẫu bên cạnh : " chăm sóc nhiều em bé như , từng thấy đứa nào như thế , mấy cô gái nhỏ mà theo đuổi mệt nghỉ."

" , da trắng như , mắt to, còn tóc xoăn vàng, đáng yêu quá mất!"

Mạnh Vãn Khê cẩn thận trêu chọc đứa bé, thật quan trọng, với tư cách là một , chỉ cần con khỏe mạnh bình an là đủ .

Nhân viên y tế vẫn đang , đột nhiên thấy đàn ông tới, mấy vội vàng rời .

Dạ Bắc Kiêu là một cú đêm, buổi tối ngủ , ban ngày ngủ dậy.

Bất kể là Phó Cẩn Tu Hoắc Yếm, cả hai đều là những kỷ luật.

Mạnh Vãn Khê từng thấy Dạ Bắc Kiêu là một tùy tiện và phóng đãng như .

Ban đầu ghế sofa canh cô, ngày thứ hai cảm thấy thoải mái nên đổi sang .

Ngày thứ ba, chiếc ghế sofa vứt , đó là một chiếc giường đơn 1m2, Mạnh Vãn Khê cảm thấy chiếc giường cũng giữ lâu, bạc đãi bản .

Nhiều lúc cô nửa đêm tỉnh giấc, phát hiện vẫn ngủ.

Khi trời gần sáng thì bắt đầu ngủ.

Anh tắm xong, hôm nay cuối cùng cũng mặc màu đỏ nữa, mặc một bộ áo phông rộng màu xám và quần lửng.

Da trắng, dáng cao ráo, trông gầy trong chiếc áo phông rộng.

Tóc lau khô, một hai giọt nước đọng ở đuôi tóc, vẻ bí ẩn nguy hiểm như lời đồn, cứ như một trai đại học ngây thơ.

Thấy Mạnh Vãn Khê đang trêu chọc đứa bé, liếc tóc của đứa bé : "Cô cắm sừng Phó Cẩn Tu ? Cái thứ nhỏ bé là con của ai?"

Một như , cái miệng như thế.

Mấy ngày nay ở chung, Mạnh Vãn Khê chỉ còn sự ghét bỏ đối với chứ còn sợ hãi như lúc đầu.

Cứ như cô tin chắc sẽ hại cô.

Mặc dù tự tin từ , cô cảm giác như .

"Con của ai cũng , dù cũng của ."

Anh dùng bàn tay còn nước nâng cằm cô lên, "A Vãn, sớm muộn gì em cũng sẽ con của , đợi em hết cữ, sẽ tha cho em."

"Dạ Bắc Kiêu, tại ?" Cô thật sự khó hiểu.

Mấy ngày nay trong đầu cô lóe lên một loạt suy đoán, một bạn gái giống cô ? Nên lấy cô thế.

khi ở chung cảm thấy , cô thật sự thể thấu một chút nào.

Ngón tay thô bạo của đàn ông xoa nắn môi cô, "Vì là em."

"""

Loading...