ANH ẤY NỒNG NHIỆT HƠN CHỒNG CŨ - Chương 401: Cô dám chết, tôi sẽ cho con trai cô chôn cùng!
Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:39:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa xe bên ghế lái mở toang, chiếc xe chìm xuống đáy biển theo hướng cửa ghế phụ.
Hoắc Yếm lặn đến bên cửa xe, thấy bóng bên trong, khoảnh khắc đó suýt nghẹt thở.
Nhìn kỹ, t.h.i t.h.ể đó là một đàn ông, trong khoang lái bóng dáng Mạnh Vãn Khê.
Hơn nữa, túi khí trong khoang lái bung , chiếc xe va đập vách núi, nghĩa là, từ ven đường đến khi rơi xuống biển, chiếc xe chìm xuống theo hướng ghế phụ ở .
Mạnh Vãn Khê dù thoát khỏi túi khí, cơ thể cô vẫn khả năng cao trong xe.
Toàn bộ chiếc xe ngoài t.h.i t.h.ể đàn ông , ai khác.
Tất nhiên cũng loại trừ khả năng vì cửa xe mở, cơ thể cô rơi xuống khi ở , từ quỹ đạo mà xét, khả năng rơi xuống vách núi lớn hơn rơi xuống biển.
Hoắc Yếm liên tưởng đến suy đoán đó của , càng tin rằng Mạnh Vãn Khê khác đưa chứ gặp nạn.
Nếu dễ dàng kết luận như , lẽ lúc cô vẫn đang chờ đến cứu cô.
Hoắc Yếm chụp ảnh bên trong và bên ngoài xe xong, mới lặn lên.
Những chuyên nghiệp khác đều kinh ngạc, thái t.ử gia thật nhanh!
Áp lực nước mạnh như ít thể chịu đựng , trừ khi là những lão luyện chuyên nghiệp.
Hoắc Yếm lấy chứng cứ xong và rời thì họ mới tìm thấy chiếc xe.
Ngô Quyền theo dõi mặt nước, cho đến khi Hoắc Yếm nổi lên, nhà họ Hoắc mới thở phào nhẹ nhõm.
"Thế nào? Có thu hoạch gì ?"
Hoắc Yếm lên bờ lạnh lùng hỏi: "Đã điều tra rõ camera giám sát ?"
Anh một linh cảm, Mạnh Vãn Khê khác cứu .
bây giờ vẫn bằng chứng, nếu thật sự là như , cũng thể đ.á.n.h rắn động cỏ.
Đối phương tạo ảo giác Mạnh Vãn Khê c.h.ế.t đáy biển, chỉ cần thuận theo ý đồ của đối phương.
Ít nhất thể khẳng định đối phương tốn công sức cứu Mạnh Vãn Khê , điều đó cho thấy sẽ hại cô, Mạnh Vãn Khê bây giờ còn sống là .
"Camera giám sát khu vực h.a.c.k."
Kết quả đúng như Hoắc Yếm dự đoán, bất kể là g.i.ế.c Mạnh Vãn Khê, cứu Mạnh Vãn Khê đều sẽ như .
"Anh tìm khôi phục tất cả camera giám sát, bộ quá trình!"
"Vâng."
Ngô Quyền biểu cảm của Hoắc Yếm liền đoán một chuyện, nhỏ giọng hỏi: "Ông chủ cảm thấy phu nhân vẫn còn sống, đúng ?"
Hoắc Yếm trả lời, chỉ liếc mắt một cái, Ngô Quyền hiểu ngay, gì nữa.
Nhìn bờ biển, Đinh Hương Quân thất thần, nhưng vẫn cố chấp nắm tay Phó Cẩn Tu, sợ chú ý sẽ nhảy xuống biển.
Bên đường còn một cô em gái thứ tư đang thét, Hoắc Yếm vì gia đình cũng hao tâm tổn trí.
Phó Cẩn Tu , đôi mắt đỏ hoe mang theo một tia hy vọng, "Thế nào?"
"Coi như là tin , chúng về bàn bạc kỹ hơn."
Đinh Hương Quân hỏi: "Vãn Bảo con bé..."
"Không trong xe, , cứ , những chuyện khác cứ giao cho con."
Hoắc Đình Sâm gõ mạnh đầu , "Con chuyện với như ."
"Cha, con thời gian chơi trò gia đình với , Vãn Vãn thể c.h.ế.t, nhưng tình hình của cô cũng hơn là bao, vì con dùng thời gian ngắn nhất để cứu cô , bước đầu tiên, chỉ cần giả vờ cô c.h.ế.t, để ngoài tin chuyện ."
Phó Cẩn Tu : "Con gậy ông đập lưng ông."
" , hai, đừng buồn nữa, chúng còn nhiều việc , thể khi chúng đang chuyện, đưa Vãn Vãn , còn nhiều thời gian."
Tâm Lam Công Quán.
Hoắc Minh Trạch mang theo nước xông , còn xe lăn nữa, mà sải bước tới.
Người phụ nữ trong phòng khách đang đĩa nhạc, mặt đắp mặt nạ, bên cạnh còn một ly rượu vang đỏ.
Ngẩng đầu Hoắc Minh Trạch, cô sợ hãi dậy khỏi ghế sofa, mặt nạ rơi mất một nửa.
"Sao đến nhanh ? Không sợ khác thấy ."
Khóe miệng Hoắc Minh Trạch nhếch lên một nụ lạnh, quả nhiên trong mắt cô vĩnh viễn thấy .
Anh ướt sũng, nhưng cô hề lo lắng, ngược chỉ quan tâm phận của lộ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-ay-nong-nhiet-hon-chong-cu/chuong-401-co-dam-chet-toi-se-cho-con-trai-co-chon-cung.html.]
Hoắc Minh Trạch như một con thủy quỷ từ từ tiến gần, giọng lạnh lùng như băng: "Chuyện của Mạnh Vãn Khê do cô ?"
"Mạnh Vãn Khê? Cô ?"
Vì chuyện cũ, Bạch Oánh Oánh ngay cả thiệp mời cũng nhận , cô mặt ở hiện trường nên tự nhiên chuyện gì xảy .
"Cô thật sự ?"
Cô hả hê : "Nhà họ Hoắc xảy chuyện ? Trạch nhi ngoan, mau cho , nhà họ Hoắc ?"
Hoắc Minh Trạch mặt lạnh như tiền, "Không gì."
"Mục Minh Trạch, đừng quên rốt cuộc họ gì! Người khác gọi là Hoắc thiếu gia bao nhiêu năm nay, liền thật sự là nhà họ Hoắc , đừng quên, cha ai hại c.h.ế.t!"
"Nếu quên , còn xứng đáng với cha khuất của ?"
"Ngoan, cho , nhà họ Hoắc rốt cuộc xảy chuyện gì?"
*
Mạnh Vãn Khê sinh con chỉ thể dùng từ hỗn loạn để hình dung.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Khi bác sĩ băng huyết, cô thực cảm giác gì nhiều.
Sau khi trải qua những chuyện , cô cảm thấy bất kỳ đau đớn nào, trong đầu chỉ một suy nghĩ, cô c.h.ế.t , Tiểu Ngư Nhi nhất định sống.
Vì , cô dùng bàn tay băng bó nắm c.h.ặ.t vạt áo của Dạ Bắc Kiêu, "Cứu, nhất định cứu đứa bé..."
Bác sĩ đang bận điều trị cho cô, một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, "Mạnh Vãn Khê, quan tâm khác sống c.h.ế.t thế nào, chỉ cần cô sống."
Cũng chính lúc , Mạnh Vãn Khê dùng hết chút sức lực cuối cùng, bác sĩ : "Sinh !"
Và cô, kiệt sức ngất .
Dạ Bắc Kiêu bàn tay nhỏ bé trong lòng bàn tay , thật vô vọng.
Y tá bận rộn tắm rửa cho đứa bé, họ nhận thông báo đến cấp cứu, cũng ngờ sản phụ sinh non, chuẩn tã lót cho đứa bé.
"Kiêu gia, đứa bé xử lý thế nào?"
Một đứa bé nhỏ như , là sinh non, chỉ nặng năm cân.
Dạ Bắc Kiêu liếc khuôn mặt giống hệt Phó Cẩn Tu hừ lạnh một tiếng: "Cứ quấn đại , sống là ."
May mắn khăn sạch, họ cẩn thận bọc đứa bé .
"Đứa bé vẫn khỏe mạnh, nhưng vì là sinh non, nhất nên cho l.ồ.ng ấp để theo dõi."
"Cho xem."
Dạ Bắc Kiêu đưa tay , y tá chút căng thẳng, luôn cảm thấy thất thường giây tiếp theo thể ném đứa bé c.h.ế.t.
cô dám trái lời, đành đưa đứa bé qua.
Dạ Bắc Kiêu ôm đứa bé, lạnh lùng bên tai phụ nữ đang hôn mê: "Nếu cô dám c.h.ế.t, sẽ cho con trai cô chôn cùng!"
Mạnh Vãn Khê dường như thấy, lông mày nhíu .
" , đứa bé mới sinh đều ? Sao nó ..."
Lời còn dứt, khoảnh khắc bốn mắt chạm , Tiểu Ngư Nhi há miệng toáng lên: "Oa!!!"
"Ồn ào quá, ném nó xuống biển cho cá mập ăn."
"Kiêu gia, ..."
Mạnh Vãn Khê cũng hôn mê bao lâu, cô vẫn mở mắt, đầu óc trống rỗng, chuyện gì xảy .
Cô chỉ cảm thấy đau, chỗ nào cũng đau.
Mở mắt , ánh nắng khiến cô cảm thấy ch.ói mắt.
Cô dường như thấy tiếng sóng biển, đầu qua cửa sổ, cô thấy những con hải âu bay lượn biển xanh biếc.
Biển cả.
Mọi chuyện xảy trong đêm mưa dần ập đến, Mạnh Vãn Khê hét lên một tiếng: "Tiểu Ngư Nhi!"
Giọng cô khàn đặc, như tiếng vịt đực.
Bên cạnh truyền đến một giọng nam chậm rãi: "Ồn ào quá, còn để khác ngủ ?"
Mạnh Vãn Khê sang bên cạnh, ghế sofa một đàn ông tóc tai bù xù, mặc bộ đồ ngủ bằng lụa màu đỏ rượu.
Trong mắt vẫn còn sự buồn ngủ tỉnh, đàn ông đang cáu kỉnh lạnh lùng : "Còn ồn ào nữa, g.i.ế.c cô."