ANH ẤY NỒNG NHIỆT HƠN CHỒNG CŨ - Chương 378: Tôi nguyện ý làm cùng anh
Cập nhật lúc: 2026-02-25 12:40:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm tĩnh lặng.
Người phụ nữ rời từ lâu, để Hoắc Minh Trạch đầy thương tích.
Anh quen với cuộc sống như từ lâu, từ nhỏ đến lớn đều như .
Cô bao giờ quan tâm đến sống c.h.ế.t của .
Cũng đúng, một như lẽ c.h.ế.t từ lâu , ai sẽ quan tâm đến chứ?
Anh lấy hộp t.h.u.ố.c , vì đau đớn, bàn tay cầm nhíp run rẩy dữ dội, kết quả kiểm soát lực, ngược dùng sức chạm vết thương.
Cảm giác đau nhói dữ dội ập đến, khiến Hoắc Minh Trạch đau đến toát mồ hôi lạnh.
Cũng chính lúc , thấy tiếng nhập mật khẩu ở cửa.
C.h.ế.t tiệt, quên sửa mật khẩu !
Là Hoắc Tiêu Tiêu, cô tất cả mật khẩu của .
Hoàn thời gian để che giấu, Hoắc Tiêu Tiêu ở cửa.
Cô mặt lạnh tanh đàn ông đang đất, cởi trần, đeo kính, cả trông đặc biệt t.h.ả.m hại.
"Em thấy hết ."
Câu đầu tiên của Hoắc Tiêu Tiêu khi bước cửa, "Em bí mật của , Hoắc Minh Trạch."Lúc cô vẫn phát hiện vết sẹo lưng Hoắc Minh Trạch.
Cô thấy đàn ông để trần nửa , lâu đó một phụ nữ rời , tự nhiên cô liên tưởng đến chuyện đó.
Lần cô đoán, cũng chuẩn tinh thần rằng sẽ phụ nữ.
Chỉ là cô ngờ rằng cố tình đến bắt gian, bắt chính là phụ nữ đó!
Hoắc Minh Trạch điên , tại dây dưa với cô ?
Mặt Hoắc Tiêu Tiêu lạnh lùng đến đáng sợ, "Hoắc Minh Trạch, em ngờ là như , bao nhiêu năm nay, nhà họ Hoắc đối xử với tệ, thể chuyện như ?"
Cô từng bước tiến đến gần, Hoắc Minh Trạch vốn biện minh, nhưng lời đến miệng đột nhiên cũng cảm thấy vô vị.
Vậy thì từ bỏ , bất kể hậu quả thế nào cũng cam lòng gánh chịu.
Môi mấp máy, vẻ mặt thờ ơ, "Em hết ?"
" !"
Hoắc Tiêu Tiêu với vẻ mặt hận sắt thành thép, "Anh thiếu phụ nữ đến mấy thì cũng đến nỗi tìm một phụ nữ năm mươi tuổi để giải tỏa cô đơn."
Hoắc Minh Trạch ngẩng đầu, kinh ngạc cô, "Em... đang gì ?"
"Anh còn giả vờ, tìm giải tỏa, nhiều cô gái trẻ, xinh , trong sạch, tại là cô ? Anh ghét nhất là cô ? Vì cô mà năm đó còn hủy hôn với bố."
Hoắc Tiêu Tiêu càng càng quá đáng, cô tức giận dậm chân, "Hơn nữa bình thường gu thẩm mỹ của cũng khá , phụ nữ đó hun khói như thịt xông khói cũ , , thể nuốt trôi? Chẳng trách đây bật đèn, tắt đèn thì ai cũng như ai ?"
Hoắc Minh Trạch: "..."
Anh một cảm giác bất lực sâu sắc, dù mười nghìn cái miệng, lúc cũng thể giải thích rõ ràng.
"Anh cả, xem sở thích đặc biệt gì ?"
Hoắc Tiêu Tiêu vẻ mặt nghiêm túc, "Nếu thì cũng thể tìm cô , nếu sẽ tức điên lên mất."
Cô xổm xuống, "Xem đổ mồ hôi nhiều thế , ..."
Hoắc Tiêu Tiêu lúc mới thấy vết tích lưng , cô sợ hãi kêu lên: "Anh cả, ai ?"
Nước mắt cô lập tức trào , Hoắc Tiêu Tiêu lấy điện thoại , đau lòng chuẩn gọi điện, "Anh cả, rốt cuộc là ai bắt nạt đến mức ? Em sẽ với bố để giúp báo thù."
Bàn tay nóng bỏng của Hoắc Minh Trạch nắm lấy cổ tay cô, lạnh lùng : "Đừng gọi điện, Tiểu Bảo."
Hoắc Tiêu Tiêu thấy cách gọi liền , vặn đối diện với ánh mắt cầu xin của Hoắc Minh Trạch.
Trong ấn tượng của cô, luôn là điềm tĩnh, trầm .
Dù chân tiện, Hoắc Tiêu Tiêu cũng bao giờ cảm thấy Hoắc Minh Trạch là một yếu thế.
lúc , lộ vẻ yếu đuối hiếm thấy, đang cầu xin cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/anh-ay-nong-nhiet-hon-chong-cu/chuong-378-toi-nguyen-y-lam-cung-anh.html.]
"Được, em với bố, thương nặng như , ít nhất cũng bệnh viện khám."
Cô dám gọi bác sĩ gia đình, nếu cả nhà sẽ hết.
Hoắc Minh Trạch đưa nhíp cho cô, "Dùng cái kẹp bông cầm m.á.u thấm t.h.u.ố.c bôi lên vết thương là ."
Anh để lộ lưng trần, Hoắc Tiêu Tiêu thấy tấm lưng đầy m.á.u me, nước mắt chảy càng nhiều hơn.
Ngoài những vết thương mới hôm nay, còn nhiều vết thương cũ.
Ông nội Hoắc bao nhiêu năm nay cũng chỉ đ.á.n.h Hoắc Yếm một , thái độ của ông đối với Hoắc Minh Trạch thực hơn.
Vì Hoắc Minh Trạch hồi nhỏ từng bắt cóc, cộng thêm chân tay tiện, nhà đều cẩn thận với , sợ tổn thương .
Anh ngoan ngoãn, cũng bao giờ phạm , dù một ngày thật sự phạm , ông nội cũng sẽ phạt .
Vì Hoắc Tiêu Tiêu dám khẳng định, vết thương tuyệt đối do bất kỳ ai trong nhà họ Hoắc đ.á.n.h.
"Là cô đúng ! Cái con bạch liên hoa đó, cô đến quyến rũ , mà là đến đ.á.n.h ."
Hoắc Tiêu Tiêu nhớ mùi nước hoa , "Tại cô đ.á.n.h ? Có vì biến thái tâm lý, bố em, nên trả thù , chống cự đến c.h.ế.t, cô liền lợi dụng lúc chân tay tiện mà hại ?"
Vốn là một cảnh tượng bi thương, Hoắc Tiêu Tiêu như , Hoắc Minh Trạch dở dở , cô nghĩ đủ thứ chuyện?
Vừa nãy còn trách đói ăn chọn.
Anh đưa tay lau vết nước mắt mặt Hoắc Tiêu Tiêu, "Để em ít tiểu thuyết cẩu huyết thôi, trí tưởng tượng phong phú thế, hả?"
Khoảnh khắc trở về là trai ấm áp như , chứ kỳ quái như tối qua, cũng đàn ông xa lạ cố ý vạch rõ ranh giới với cô sáng nay, thậm chí còn thèm cô thêm một .
Hoắc Tiêu Tiêu lao lòng , nước mắt lập tức tuôn rơi.
"Anh cả, đừng em như ? Em buồn lắm, thật sự buồn."
Hoắc Minh Trạch cam chịu nhắm mắt, "Tiểu Bảo, cũng ."
Anh chỉ sợ, sợ thể kiểm soát cảm xúc của đối với cô nữa.
"Ôm em ..." Hoắc Tiêu Tiêu cầu xin.
Hoắc Minh Trạch thở dài, cúi xuống ôm c.h.ặ.t cô lòng, hai tay vòng lưng cô, ôm cô thật c.h.ặ.t.
Rõ ràng mới là thương, cuối cùng trở thành an ủi Hoắc Tiêu Tiêu.
Hoắc Tiêu Tiêu cuối cùng cũng đợi cái ôm .
Nước mắt cô ướt cổ đàn ông, "Anh cả, từ nay về đối xử với em như nữa, em buồn lắm! Em cứ nghĩ cần em nữa ."
"Anh sẽ bao giờ cần Tiểu Bảo."
"Vậy tại đổi nhanh như , còn cố ý những lời đó, chỉ em ghét , đúng ?"
Xem kìa, Tiểu Bảo của luôn thông minh.
Hoắc Tiêu Tiêu buông cổ , nước mắt lăn dài chiếc cằm nhỏ nhắn.
"Chúng ở bên bao nhiêu năm , thật sự nỡ ?"
Bàn tay to lớn của Hoắc Minh Trạch nhẹ nhàng vuốt ve má cô, trong mắt ánh lên nụ dịu dàng.
"Không nỡ, nhưng lý do thể cho em , Tiểu Bảo, em chỉ cần yêu em."
Hoắc Tiêu Tiêu áp mặt lòng bàn tay , dụi dụi như một chú mèo con.
"Anh cả, em nghĩ kỹ ."
"Cái gì?"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Nếu cô đơn, em bằng lòng..."
Cơ thể đàn ông cứng đờ, nghĩ nghĩ quá nhiều.
"Ý em là?"
Giây tiếp theo, đôi môi mềm mại của cô gái bất ngờ chạm , "Em , em bằng lòng với ."