ẤN TƯỢNG ĐẦU TIÊN SẼ LÀ ĐỊNH MỆNH - Chương 22
Cập nhật lúc: 2025-01-13 08:51:31
Lượt xem: 50
Thang Ninh gần như chạy một mạch đến ga tàu điện ngầm mới dám thở, trong lòng vẫn còn chưa hết bàng hoàng.
Cô muốn tìm Cố Lê để than thở.
Khi mở điện thoại, cô lại nhận được tin nhắn của Cố Lê như có linh tính vậy.
Quả Lê: [Nghe nói ngày mai trời lạnh lắm, cậu nhớ mặc thêm quần áo nha!]
Thang Ninh nghĩ, cùng một câu nói nhưng cảm giác khi Cố Lê và tên tồi nói thật khác nhau.
Cố Lê cho người ta cảm giác quan tâm thật sự.
Còn tên tồi nói thì có cảm giác…
Thang Ninh có một nỗi nghi ngờ mãnh liệt, không biết có phải anh đang "Quan tâm" từng cô gái một trong danh sách WeChat có hơn chục người không.
Nghĩ đến đây cô không khỏi rùng mình.
Có điều nhắc đến trời lạnh, Thang Ninh lại muốn ăn lẩu.
Ngày mai là cuối tuần, gần đây công việc cũng tương đối nhẹ nhàng, thêm vào đó cô còn phải trả sách cho Cố Lê.
Quả là lý do rất hợp lý để hẹn nhau đi ăn một bữa.
Hai người hẹn nhau ở Haidilao, Cố Lê thích đến Haidilao vì có thể làm móng miễn phí.
Thang Ninh không thích làm móng tay nên ngồi bên cạnh xem.
"Cậu có nhớ hồi trước tớ có kể cậu nghe về chuyện gặp một thằng tồi công khai nói sẽ đến nhà người thứ ba ăn cơm không? Hôm qua tớ lại gặp anh ta trong thang máy!" Thang Ninh tặc lưỡi: "Tớ vốn đang định nói hiếm lắm mới gặp được trai đẹp trong công ty, ai ngờ lại là một thằng tồi."
"Hầu hết trai đẹp đều là đồ tồi hết.” Cố Lê lắc đầu, vẻ mặt như đã nhìn thấu hồng trần: "Nhưng có nhiều người vừa không đẹp trai lại vừa tồi, thế thì thà tìm một anh đẹp trai, dù có tồi tớ cũng chấp nhận."
"Ầy, tiếc quá." Thang Ninh nhún vai: "Vốn còn ở cấp độ nam thần nữa."
Cố Lê nhìn móng tay đỏ như m.á.u của mình, rất hài lòng: "À đúng rồi, nói cậu nghe, thì ra anh trai tớ cũng làm ở TL đó, cậu có gặp anh ấy chưa?"
"Hả? Sao tớ gặp được, tớ đâu biết anh ấy là ai!"
"Công ty của các cậu lớn lắm à?" Cố Lê chớp mắt: "Anh trai tớ chắc là... Không khó nhận ra đâu."
"TL tổng cộng có hơn chục tầng đấy! Anh trai cậu ở tầng mấy?"
"Sao tớ biết được?!" Cố Lê nâng giọng: "Tớ mới biết anh ấy làm ở TL mấy ngày trước, cậu đánh giá cao mức độ hiểu biết của tớ về anh ấy quá rồi."
"Nhưng chắc là chưa gặp đâu." Thang Ninh suy nghĩ: "Đẹp trai thì trong công ty tớ chỉ gặp có mỗi tên tồi đó thôi, anh trai cậu... Chắc không đến mức tồi như vậy đâu nhỉ?"
"Vậy chắc không phải anh trai tớ rồi, mặc dù anh ấy lăng nhăng nhưng chắc chắn vẫn còn chút ranh giới đạo đức." Nói xong, có vẻ Cố Lê không tự tin lắm nên hạ thấp giọng lặp lại: "Chắc là vẫn còn... Chứ nhỉ..."
Thang Ninh thấy Cố Lê dần mất niềm tin vào anh trai mình, không nhịn được cười.
Sau khi làm móng xong, Cố Lê rất hài lòng nhìn tay mình: "Mỗi lần đến Haidilao, chỉ cần làm móng thôi đã thấy không uổng công."
Cố Lê liếc nhìn bàn tay sạch sẽ gọn gàng của Thang Ninh, hỏi: "Sao cậu không làm vậy?"
"Tớ không thích làm móng." Thang Ninh nói: "Một là không quen, hai là tớ sợ làm xong sau này sẽ nghiện, tốn tiền lắm."
"Đúng là tốn tiền thật, nhưng mỗi lần làm xong, nhìn thấy móng tay mình đẹp như vậy là tâm trạng tớ tốt hẳn lên, bỏ tiền ra cũng đáng!"
"Ừ, miễn là bản thân thấy vui thì đáng." Thang Ninh cảm thán: "Tớ là kiểu người tiêu tiền xong sẽ cảm thấy không an tâm, nói chung nhìn thấy số dư trong tài khoản ngân hàng thì tâm trạng tớ mới tốt được, nên tớ rất ít mua những món đồ không cần thiết."
Trong lúc ăn, Cố Lê nói với Thang Ninh: "À đúng rồi, lúc trước tớ có học đánh trống cơ bản, thầy giáo của tớ giới thiệu tớ tham gia một ban nhạc, sau này buổi tối có thể tớ sẽ đến quán bar biểu diễn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/an-tuong-dau-tien-se-la-dinh-menh/chuong-22.html.]
"Thật sao? Tuyệt quá!" Thang Ninh hào hứng vỗ tay: "Lúc đó chắc chắn tớ sẽ xách máy tính đến vừa tăng ca vừa cổ vũ cho cậu!"
"Được đó được đó!" Cố Lê nói xong thì thở dài: "Nhưng tớ sợ ba mẹ tớ không đồng ý, nếu đi biểu diễn ở quán bar thì ngày nào cũng sẽ về nhà rất muộn, lúc đó chắc chắn họ sẽ không yên tâm."
"Nhưng cũng nguy hiểm thật..." Đột nhiên Thang Ninh nhớ đến thời gian gần đây có nghe không ít tin tức về các cô gái trẻ bị kẻ xấu xâm hại khi về nhà khuya: "Một mình về nhà muộn như vậy, cũng không an toàn thật."
"Tớ cũng nghĩ vậy, nên tớ nghĩ nếu có thể mua chuộc anh trai để anh ấy đến đón tớ mỗi tối, thì có lẽ sẽ có hy vọng được đi diễn!" Dứt lời, Cố Lê lập tức đầu nhắn tin: "Đúng vậy, phải mua chuộc anh tớ trước đã.”
Quả Lê: [Anh ơi, có đó không?]
Mint: [?]
Quả Lê: [Em nhờ anh một việc.]
Mint: [Bao nhiêu tiền?]
Quả Lê: [Không phải... Mà là...]
Cố Lê lén liếc nhìn Thang Ninh một cái, rồi hơi ngượng ngùng nói: [Là sau này em sẽ đến quán bar hát với vợ em, anh giúp em nói với ba mẹ một tiếng nhé?]
Vài giây sau, Cố Ngộ trả lời.
Mint: [Không đồng ý]
Quả Lê: [Tại sao?!!!]
Mint: [Quán bar nguy hiểm lắm, ngày nào cũng có người say xỉn, hai đứa con gái về nhà vào ban đêm không an toàn chút nào]
Quả Lê: [Vậy... Nếu mỗi tối anh đến đón bọn em thì sẽ không còn nguy hiểm nữa đúng không?]
Mint: [Em đang chờ anh nói câu này chứ gì...]
Quả Lê: [Làm ơn đi mà anh, đây là ước mơ của vợ em! Em phải thực hiện ước mơ cùng cậu ấy!]
Mint: [Có ước mơ thì đi thi Tìm kiếm tài năng đi, đến quán bar làm gì?]
Cố Lê đảo mắt, định trả lời gì đó thì Cố Ngộ lại gửi tin nhắn đến.
Mint: [Hơn nữa em không biết hát thì đi làm gì? Không sợ bị người ta đánh à?]
Quả Lê: [Em thì không được, nhưng vợ em vừa hát hay vừa nhảy giỏi!]
Cố Ngộ nhìn màn hình điện thoại, trong đầu toàn là hình ảnh Thang Ninh nhảy thể dục nhịp điệu.
Hát hay thì chưa chắc, nhưng nhảy giỏi thì hơi gượng ép.
Bước lệch chân mà cũng nhảy được sao?
Mint: [Không tận mắt thấy thì anh sẽ không tin đâu]
Cố Lê lo lắng nhìn màn hình điện thoại.
Khóe miệng cô ấy giật giật, hỏi Thang Ninh: "Vợ à, bình thường, cậu có hay tự quay video hát nhảy không?"
Thang Ninh: "????"
Cố Lê lắc đầu: "Thôi bỏ đi, không có gì đâu. Tớ không dám nói với anh trai là tớ muốn đi, chỉ có thể khai cậu ra, nói cậu vừa hát hay vừa nhảy giỏi, muốn đến quán bar hát và rủ tớ đi cùng."
Thang Ninh cười rất dịu dàng: "Tớ cũng muốn giúp cậu lắm, hát thì cũng miễn cưỡng hát được, nhưng tớ thật sự không biết nhảy."
"Nhưng cậu hát hay lắm luôn đó, nói không chừng sau này chúng ta có thể đi hát chung thật thì sao! Còn kiếm được chút tiền tiêu vặt nữa!" Cố Lê nhớ trước đây khi ở một mình trong ký túc xá, Thang Ninh rất thường hay hát.