ẤN TƯỢNG ĐẦU TIÊN SẼ LÀ ĐỊNH MỆNH - Chương 199
Cập nhật lúc: 2025-01-18 20:56:48
Lượt xem: 26
Một sáng nọ sau khi thức dậy, anh gửi cho Trần Trác một tin nhắn.
Cố Ngộ: [Tôi thực sự phục cậu.]
Trần Trác: [?]
Trần Trác: [Dù không biết chuyện gì, nhưng cảm ơn lời khen.]
Tuần này công ty có một dự án rất gấp, nên mấy ngày liền Cố Ngộ bận đến chân không chạm đất.
Mỗi ngày chỉ có thời gian ăn cơm và một lúc trước khi ngủ mới nói chuyện được vài câu với Thang Ninh.
Khi hai người bận rộn, một ngày cũng không nói được mấy câu, nhắn tin cũng chỉ trả lời qua loa.
Nhưng cả hai đều hiểu đối phương là kiểu người toàn tâm toàn ý khi làm việc, nên cũng không bao giờ tỏ ra thúc giục hay bực bội khi đối phương không trả lời tin nhắn.
Trước đây mỗi ngày Cố Ngộ đều đến đón Thang Ninh tan làm, gặp mặt ăn cơm, nhưng hai tuần này vì liên tục tăng ca đến 11 giờ tối nên hai người gần như không gặp mặt.
Hôm nay bàn giao dự án, lại đúng ngày thứ sáu, có hai ngày nghỉ, Cố Ngộ cảm thấy cuối cùng mình cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Anh cầm điện thoại lên nhìn giờ, đã hơn 10 giờ tối.
Giờ này lái xe đến nhà Thang Ninh đã gần 11 giờ.
Nhưng hai tuần không gặp, anh thực sự rất nhớ cô.
Cố Ngộ do dự vài giây rồi vẫn cầm chìa khóa xe lái đến nhà cô.
Ở dưới lầu thấy đèn nhà cô vẫn sáng, anh vừa lên lầu vừa nhắn tin cho cô.
Mint: [Ngủ chưa em?]
Thang Ninh vừa tắt máy tính, khi liếc nhìn điện thoại liền cảm thấy cơn buồn ngủ cũng tan biến.
Quả Chanh: [Chưa, nhưng chuẩn bị ngủ rồi, anh thì sao? Vẫn đang tăng ca à?]
Mint: [Cuối cùng hôm nay dự án cũng xong rồi.]
Quả Chanh: [Vất vả rồi, vậy mau về nghỉ ngơi đi.]
Thang Ninh nhìn màn hình một lúc, không thấy anh nhắn lại nữa thì định uống ly nước rồi đi ngủ.
Vừa ra phòng khách bật đèn thì nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.
"Cốc cốc cốc".
Âm thanh này đối với Thang Ninh rất lạ.
Bình thường cô hơi nhút nhát, ở nhà cũng ít khi gọi đồ ăn, bưu phẩm thường gửi ở dưới lầu.
Nên những trường hợp bị "Tìm đến tận cửa" chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cô nhanh chóng nghĩ qua vài khả năng, phải chăng là hàng xóm có việc gấp? Gõ nhầm? Hay là khu dân cư có thông báo khẩn cấp gì?
Cô nghĩ nếu gõ nhầm thì sau khi phát hiện sẽ rời đi.
Đợi vài giây không thấy tiếng gõ cửa nữa.
Trái tim đang treo lên vừa mới thả xuống, đột nhiên khóe mắt liếc thấy màn hình điện thoại sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/an-tuong-dau-tien-se-la-dinh-menh/chuong-199.html.]
Mint: [Cốc cốc cốc]
Cô lập tức đi ra cửa, nhìn qua mắt mèo thấy thật sự là Cố Ngộ đang đứng bên ngoài.
Cô phấn khích và bất ngờ mở cửa ra, khoảnh khắc nhìn thấy Cố Ngộ, một cảm xúc khó tả dâng lên, như là sự vui mừng, xúc động và ấm ức hòa trộn vào nhau.
Cô nhìn anh hỏi: "Sao anh lại đến đây?"
Cố Ngộ không nói gì, đôi mắt như có sương mù nhìn chằm chằm vào cô.
Hai người chỉ mới không gặp hai tuần, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác như xa cách hai năm không gặp vậy.
Thực ra ban đầu Cố Ngộ chỉ định lên nhìn cô, hỏi thăm cô rồi đi, nhưng lúc đó không hiểu sao, anh cứ như thể bị Lâm Đại Ngọc nhập vào vậy.
Có lẽ là đột nhiên nhớ đến mấy ngày trước Trần Trác nói "Phải biết làm nũng".
Cố Ngộ cúi đầu, vùi cả đầu vào hõm vai cô, ôm lấy eo cô, ánh đèn phủ lên đỉnh đầu anh một lớp ánh vàng nhạt.
Giọng anh lười biếng, nghe có chút khàn đặc quyến rũ, hơi thở ấm áp từ môi phả lên vành tai cô: "Anh mệt quá..."
Giọng nói mềm mại chạm đến tận tim Thang Ninh.
Cảm giác như một phần trái tim cô chìm xuống.
Thang Ninh cảm thấy cảm giác được cần đến này rất tốt, cô nhẹ nhàng vỗ về lưng Cố Ngộ nói: "Anh vất vả rồi."
Cố Ngộ cảm thấy sau khi được an ủi, mọi mệt mỏi đều tan biến, nhưng cảm giác vùi vào vai cô quá thoải mái, khiến cả người anh không muốn động đậy.
Thực ra trước đó cũng không thực sự cảm thấy bận rộn hay mệt mỏi lắm, nhưng bây giờ anh lại hơi trẻ con cố tình làm nũng: "Hết pin rồi, cần bạn gái sạc điện
gấp."
Thang Ninh khẽ cười: "Sạc điện thế nào? Anh ăn cơm chưa? Em làm gì cho anh ăn nhé?"
Cố Ngộ lắc đầu: "Thức ăn không thỏa mãn được anh..."
Thang Ninh lại nghĩ ngợi: "Vậy, em mát-xa cho anh một chút nhé?"
Cố Ngộ cũng lắc đầu: "Cảm thấy cũng chưa đủ."
Thang Ninh nghĩ không ra, trực tiếp hỏi anh: "Vậy anh muốn em sạc điện cho anh thế nào?"
Thực ra Cố Ngộ nghĩ chỉ cần ôm cô như thế này đã là đang sạc pin rồi.
Nhưng anh thấy làm nũng có tác dụng thật, ít nhất bình thường giữa hai người rất hiếm khi có bầu không khí lãng mạn và ngọt ngào như thế này.
Cố Ngộ tận hưởng giây phút hiện tại, nghĩ bụng không thể lãng phí bầu không khí như thế này.
Không chỉ không thể lãng phí, thậm chí còn muốn kéo dài vô hạn.
Cảm thấy chỉ ôm như thế này thực sự không thể thỏa mãn, nếu có thể ôm cả đêm...
Nghĩ đến đây, trong đầu Cố Ngộ đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Anh ấp ủ một lúc, mang vẻ vô cùng tủi thân, lại giả vờ yếu ớt, thận trọng dò hỏi: "Hôm nay anh không muốn về nhà..."
Thang Ninh thực sự đau lòng, cách nhau nhiều ngày mới gặp, cô cũng không muốn xa anh, nên gần như theo phản xạ có điều kiện, chưa kịp suy nghĩ đã buột
miệng: "Vậy hôm nay... Ở lại nhà em đi.”