Hắn thật sự tay trắng.
Hoàng thượng xem xong, trầm mặc một lúc lâu. Ngài "nước quá trong thì cá", nhưng mỗi đều thể phá vỡ điểm mấu chốt của ngài. Nếu quan viên nào cũng như thì thiên hạ sẽ .
Những kẻ bỏ tiền lớn để điều chuyển chức vụ, chắc chắn sẽ tìm cách vớt vát . Mà vớt vát chẳng là mồ hôi nước mắt của nhân dân ? Dân thường nếu ép đến đường cùng, ngày tháng của triều đình cũng sẽ đến hồi kết.
nếu siết quá c.h.ặ.t cũng . Không lợi ích, mấy ai thể việc . Ai, trị tham nhũng thật khó!
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Hoàng thượng giáng chức , cử một châu phủ nghèo khó tri phủ, khi nào dân sinh cải thiện thì mới trở về.
Trong lòng Triệu Thượng thư thể trừng phạt, tịch thu gia sản là Hoàng thượng khai ân.
Hắn thành thật tạ ơn, trở về thu dọn đồ đạc để nhận chức.
Những tên trong cuốn sổ, Hoàng thượng đều sẽ cho điều tra. Nếu là chuyện nhỏ thì thôi, một năm nay loại bỏ quá nhiều quan viên, tiếp tục nữa sẽ bất lợi cho triều đình, tiên cứ ghi nhớ .
Nếu sai lầm lớn, cũng tuyệt đối thể giữ , cần xử lý thì xử lý, thể ảnh hưởng đến lòng dân.
Vạn gia cũng chính là những điều mới cho đến cửa, hy vọng đổ trách nhiệm cho quản sự và chưởng quỹ, tặng thêm chút quà, hy vọng Bạch Chỉ Nguyệt sẽ thủ hạ lưu tình.
Đối với Vạn gia, nàng cũng định gì. Bản chức quan cao, cũng chỉ vì Đại hoàng t.ử mới ngày hôm nay. Chỗ Hoàng thượng chắc chắn rõ, nàng xen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/an-dua-nguoc-tra-tien-tay-va-mat-thang-lon/chuong-423.html.]
Nghe Hoàng thượng ông đang lôi kéo quần thần, răn dạy Hiền phi một trận, cảnh cáo một phen. Hiền phi gọi cha cung mật đàm một lúc, khi trở về trả những gì thể trả, dám trắng trợn lôi kéo về phe nữa.
Lúc , ở phủ Trấn Tây Hầu La gia.
“Phu quân, ông chúng nên cho đến phủ của Bạch thị một chuyến ? Vạn gia , Triệu Thượng thư và Lý ngự sử đều lượt xảy chuyện.”
“Phu nhân, là nhà nào chứ? Tại tâng bốc một nữ nhân chỉ hư danh? Có gì mà sợ? Vạn gia chỉ là một thị lang nhỏ, lo lắng thì mặc kệ , liên quan gì đến !”
“Ta đây là…”
Bà lo lắng cho chuyện của con trai . Những bí mật của những đều thể phát hiện, bí mật của con trai liệu giữ .
Bỏ ít tiền thể xoa dịu oán khí của Bạch thị, tránh một tai họa, bà cảm thấy đáng giá. Dù Bạch thị tra , cũng coi như bỏ tiền mua sự an tâm. Dù , Hầu phủ thiếu nhất chính là tiền.
“Không ! Làm như thể chúng tật giật . Cửa hàng của chúng cướp chẳng lẽ là giả ? Tuy tổn thất truy hồi một phần, nhưng cũng thể coi như xảy . Vốn dĩ là nàng sai, nếu nàng kiêu ngạo như , cho cướp mua, thể kích động đám tiện dân đó điên cuồng cướp bóc?”
“Bà điều động bao nhiêu lương thực đến , tốn bao nhiêu nhân lực ? Vốn dĩ thể nhân cơ hội kiếm một khoản lớn, đều nàng phá hỏng. Lao tâm khổ tứ lương thực, tất cả đều trong kho thể bán giá cao, cuối cùng đều lợi cho đám tiện dân đó.”
“Còn cả Hoàng thượng nữa, cũng bao giờ hạ lệnh cứng nhắc yêu cầu tăng giá, tất cả đều là do con tiện phụ Bạch thị gây .”
“Nếu chấp nhặt với một nữ nhân, đến tận phủ của nàng đòi bồi thường . Còn nhận sai , hừ! Không cái lý đó!”