Ấn Đô Dị Yêu Lục - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:40:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:40:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
"Bởi vì, gọi nàng là Khanh Khanh, còn bởi vì, nàng từng hôn ước với . Ta ghen, tức giận, hận thể giật cái lưỡi của ."
Hứa Đình Hoài nhắc đến An Sùng Tùng, mày nhíu c.h.ặ.t, thần sắc trở nên lạnh lẽo, môi mím , tỏa hàn khí.
Ta nhớ đến cái lưỡi dài mảnh đỏ lòm của Sơn Tiêu, cũng thấy buồn nôn, bèn nghiêm túc bảo : "Lần , sẽ rút cái lưỡi đó về tặng cho tướng công."
Hứa Đình Hoài sững , sát khí ban nãy bay biến mất, nhịn bật , đưa tay véo nhẹ cổ , nhanh nghiêm mặt: "Không , Khanh Khanh phép gặp nữa."
📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^
Nói xong, bổ sung thêm một câu đầy nghiêm túc: "Còn cả Trần gia tiểu thư nữa, cấm nàng giúp cô tìm thầy t.h.u.ố.c."
2.
Ta bỏ sót một chuyện.
Hứa Đình Hoài cực kỳ căm ghét An Sùng Tùng và Trần Như Nguyệt.
Ghét An Sùng Tùng thì đương nhiên là vì Ôn Khanh , còn ghét Trần Như Nguyệt thì là do .
Chẳng lẽ chỉ vì Trần Như Nguyệt từng tuyên bố gả cho ?
Ta cảm thấy sự tình đơn giản như . Sau một hồi gặng hỏi, quả nhiên chạm trúng "vảy ngược" của Hứa Đình Hoài. Hắn lạnh lùng, mãi mới rặn một câu: "Cái loại con gái mặt dày vô sỉ đó, điên là , coi như bớt cho đời một mối họa."
Ta trầm ngâm suy nghĩ, đó một chuyện động trời từ miệng .
Năm Trần Như Nguyệt mười ba tuổi, ả từng suýt chút nữa cưỡng bức Hứa Đình Hoài.
Ta trố mắt ngoác mồm, dám tin tai . Mới mười ba tuổi, mà "chiến" thế á?
Sắc mặt Hứa Đình Hoài khó coi vô cùng, đầy vẻ thương cảm. Cái ả điên Trần Như Nguyệt , quả nhiên chuyện gì là dám .
Kể thì chuyện còn liên quan đến nhà họ Ôn.
Ai cũng nhà họ Ôn buôn , ở Cống Châu chỉ sở hữu ngàn mẫu trang, mà còn thầu gần hết việc kinh doanh lầu ở phương Nam.
Ôn lão gia là hào kiệt nơi thôn dã, ngày thường việc thiện, tiếng lành đồn xa, đương nhiên ai cũng kết giao.
Là hộ gia đình giàu nhất vùng, việc buôn bán của trang quản lý .
Tháng sáu hàng năm, khi thu hoạch vụ hè, nhà họ Ôn sẽ tổ chức một buổi Lễ Minh Trà tại trang viên.
Lúc mới thấy nhân duyên của nhà họ Ôn, ngay cả An Quận Vương và gia đình Hiệp lĩnh họ Trần dù bằng mặt bằng lòng, cũng nể mặt mà nhận lời đến dự.
Ôn lão gia là trọng sĩ diện, Lễ Minh Trà năm nào cũng đến mời Hứa lão đức cao vọng trọng tới chủ trì vài ngày.
Thế nên năm đó, Trần Như Nguyệt mười ba tuổi và Hứa Đình Hoài mười lăm tuổi đều theo gia đình đến dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/an-do-di-yeu-luc/chuong-70.html.]
Khi nghi thức "Tam lục lễ" long trọng bắt đầu, lớn đều đang thưởng trò chuyện, duy chỉ Trần Như Nguyệt là lén lút kéo áo Hứa Đình Hoài.
Trần Như Nguyệt thẳng là đ.á.n.h rơi khăn tay trong vườn , nhờ Hứa Đình Hoài tìm cùng.
Hứa Đình Hoài đương nhiên do dự, nhưng Trần Như Nguyệt tuy nhỏ tuổi mà diễn xuất thuộc hàng thượng thừa, nước mắt rơi lã chã ngay tại chỗ: "Cái khăn đó là di vật để , Hứa ca ca tìm cùng mà. Vườn lớn quá, cứ như mê cung , cũng dám gọi nha cùng, sợ lát nữa cả hai đứa đều lạc đến ch.óng mặt."
Trần phu nhân qua đời mấy năm , chuyện ai cũng .
Hứa Đình Hoài chắc chắn rằng, nhà họ Trần chiều chuộng con gái đến mức nào. Trần Như Nguyệt ngang ngược hống hách, lúc lên cơn điên thì đến mấy bà di nương trong phòng cha mà ả cũng dám cầm roi quất.
Ả là con gái duy nhất gối Trần đại nhân. Hơn nữa, vị Trần phu nhân quá cố còn sinh cho ông hai con trai, đều nhờ sự nâng đỡ của bà cô Trần Quý phi mà nhận chức quan trong kinh thành.
Nghe cả của ả còn là trong doanh trại quân đội bảo vệ kinh thành.
Trần Như Nguyệt tỏ vẻ sắp , tuổi còn nhỏ mà diễn cái nét "hoa lê dính hạt mưa" vô cùng đạt, quả nhiên khiến Hứa Đình Hoài động lòng trắc ẩn.
Thế là dẫn ả vườn , nghiêm túc giúp tìm khăn tay.
Vườn ngàn mẫu của nhà họ Ôn bát ngát vô tận, trong đó, cao ráo còn phân biệt đông tây nam bắc, chứ thấp bé một chút là loanh quanh đến mụ mị đầu óc ngay.
Khăn còn tìm thấy, Hứa Đình Hoài choáng váng đầu óc .
Không vì thấp, thiếu niên dáng cao ráo, khả năng định hướng tệ.
Mấu chốt là khi dẫn Trần Như Nguyệt tìm khăn, uống một chén .
Chén đó là do chính tay Trần Như Nguyệt bưng cho .
Hứa Đình Hoài bủn rủn tay chân, liệt ngã xuống đất, cố thế nào cũng bò dậy nổi.
Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, trán vã mồ hôi lạnh, hy vọng bản tỉnh táo hơn một chút.
như ý nguyện, cực kỳ tỉnh táo thấy nụ đắc ý của Trần Như Nguyệt. Ả cởi phăng quần áo của , vươn tay cởi đồ của .
Trần Như Nguyệt chỉ mặc mỗi chiếc yếm nhỏ, da thịt lộ , hì hì nhào tới, ôm c.h.ặ.t lấy cổ .
Hứa Đình Hoài đỏ bừng mặt, trói gà c.h.ặ.t, nhắm tịt mắt dám ả, lắp bắp mắng ả hổ.
Trần Như Nguyệt đặt tay lên môi , nũng nịu: "Đừng vội mắng, thế là gì mà hổ. Đợi lát nữa nha nhà dẫn tới, lúc đó mắng cũng muộn."
Hứa Đình Hoài ngơ ngẩn cả , sống lưng lạnh toát: "Cô... cô gì..."
"Đương nhiên là ."
Trần Như Nguyệt với vẻ mặt nghiêm túc, nhếch mép : "Con gái ở Cống Châu ai mà chẳng thích Hứa ca ca, đương nhiên cũng thích . Cha ý kết thông gia, nhưng ông nội ưng lắm. Thế thì vui chút nào , đành tay chiếm lợi thế ."
Vừa ả sờ soạng lung tung , khúc khích: "Đợi lát nữa thấy cảnh , nhà chối cũng xong."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.