Ấn Đô Dị Yêu Lục - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:08:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn đề nghị một giao dịch với .

Đời vội vã, thời gian chẳng qua chỉ là cái chớp mắt.

Hắn : "Chúng đình chiến . Hiện giờ ngươi lấy chồng, cũng thương. Thời gian sống của họ hạn, chỉ vỏn vẹn mấy chục năm ngắn ngủi thôi. Chi bằng đợi khi họ c.h.ế.t , bước luân hồi, chúng hãy tính toán nợ nần ân oán với , thế nào?"

Ta bật : "Giờ ngươi cũng dùng từ văn vẻ gớm nhỉ, cái gì mà ân oán nợ nần, với ngươi thì thù hằn gì từ kiếp chứ? Đừng bày vẽ mấy trò vô ích đó nữa, lặn lội đến Cống Châu để lãng phí thời gian ."

"Với loài yêu như chúng , thứ dư thừa vô dụng nhất chính là thời gian, gọi là lãng phí ."

Ánh mắt bình thản , con ngươi màu nâu lóe lên tia sáng quỷ dị. Ta kìm khẩy một tiếng: "Muốn bàn giao dịch với , ngươi đủ thành ý ."

Một con Sơn Tiêu, cho dù thành tinh, nuốt trọn thần lực của Cửu Đỉnh, thì chung quy cũng chỉ là một con súc sinh yêu lực mạnh hơn mà thôi.

Cù Sỉ yêu cô thôn nữ, bởi nó từng là thần thú thượng cổ.

Lạc Đầu Thị tình cảm với con , bởi bọn họ vốn dĩ là giống loài nửa nửa yêu.

Còn thì càng cần bàn, khi thành yêu, vốn dĩ là con .

Sơn Tiêu dối. Một con tinh quái tự dưng động lòng trần, yêu đương, thậm chí còn kiềm chế tà tính để hy sinh vô điều kiện cho Trần Như Nguyệt chứ.

Những chuyện , một con súc sinh thuần chủng tuyệt đối thể .

📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Ta chằm chằm : "Trước tiên , kẻ đang bàn giao dịch với rốt cuộc là cái thứ gì?"

Sơn Tiêu thoáng sững sờ, phá lên ha hả. Đôi mắt nheo đầy nguy hiểm, cái lưỡi dài nhớp nháp rít lên trong miệng.

"Ta thực sự ghét Ấn Đô các ngươi, âm hiểm xảo trá, chuyện gì cũng đào sâu tìm hiểu đến tận gốc rễ, chẳng chuyện gì qua mắt các ngươi. Ngươi xem, chúng kẻ thù truyền kiếp thì là gì?"

Sơn Tiêu nheo mắt, hồi tưởng chuyện cũ: "Chu Tử, cho ngươi một bí mật nhé. Ngươi Cửu Đỉnh xuất hiện ở núi Hào Sơn ?"

Ta , trong lòng bất giác thót một cái: "Tại ?"

"Là Thân Chu. Chính Thân Chu tìm Cửu Đỉnh, đặt nó tại núi Hào Sơn, mục đích là để một ngày dùng nó hủy diệt Ấn Đô."

Đã hơn một ngàn năm trôi qua, t.h.ả.m kịch lật đổ Ấn Đô năm xưa nay khơi dậy từ cõi xa xăm.

Sơn Tiêu đầy quái dị: "Ngươi day dứt lắm ? Năm xưa vì cứu công chúa Chung Ly mà chọc giận sông Thi Thủy, gây đại họa, khiến Ấn Đô hủy diệt."

"Liên Khương , giờ thì ngươi cần tự trách nữa . Bởi vì hành động của ngươi đều trong tính toán của Thân Chu cả . Nếu ngày hôm đó ngươi xông lên trong lúc kích động, thì Ấn Đô vẫn sẽ diệt vong thôi, thậm chí kết cục còn bi t.h.ả.m hơn nhiều, tuyệt đối sẽ chẳng một ai sống sót."

Giọng lạnh : "Ngươi ý gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/an-do-di-yeu-luc/chuong-67.html.]

"Hai giới yêu ma đều tôn Thân Chu thần. Trong tay Cửu Đỉnh, chuyện đều trong kế hoạch. Nếu lúc đó ngươi mở phong ấn sông Thi Thủy, thì đó cũng sẽ tế Cửu Đỉnh, san phẳng bộ Ấn Đô, g.i.ế.c sạch chừa một ai."

"Thân Chu việc gì cũng nắm chắc phần thắng. Cửu Đỉnh là kế hoạch bước hai của . Bọn họ nên cảm ơn ngươi vì mở phong ấn, nếu Ấn Đô cũng chẳng thoát khỏi kiếp nạn thứ hai ."

Năm xưa khi còn ở nước Đại Tần xa xôi, từng hỏi Liễu Công, cớ Thân Chu như ?

Không ai câu trả lời. Mộ Dung Chiêu chấp nhận cái giá hình thần câu diệt để c.h.é.m Thân Chu, cũng từng hỏi .

Kết quả ngàn năm , tìm câu trả lời từ miệng một con Sơn Tiêu.

Sơn Tiêu bảo, chuyện Thân Chu g.i.ế.c thần, ở hai giới yêu ma đều là bí mật.

Liên Khương, ngươi cũng là yêu, đáng tiếc ngươi sẽ mãi mãi , yêu giới sẽ chẳng ai cho ngươi Thân Chu trong lòng chúng là sự tồn tại như thế nào .

Kẻ ác nhân thập ác bất tha trong mắt các , là vị thần đội trời đạp đất trong lòng chúng !

Cho dù bại trận, hai giới yêu ma cũng sẽ vĩnh viễn bao giờ quên .

Vị thần của chúng , từng tiếc bất cứ giá nào, lao về phía chút do dự dẫn dắt chúng về phía con đường ánh sáng.

Hậu thế chỉ Thân Chu g.i.ế.c thần, khiến Thiên Lôi Chú dẫn cơn thịnh nộ của Lôi Thần, mở phong ấn sông Thi Thủy.

Chỉ hai giới yêu ma mới , vị thần của chúng thế nào để khuấy đảo phong vân giữa vạn dặm trường , chống lửa sấm sét, c.h.é.m c.h.ế.t Lôi Công đầu rồng.

Dựa chứ? Đều là con của Mẹ Đất, thần tiên thì ở lầu ngọc gác tía, nhân gian thì chim hót hoa thơm, đến ma quỷ cũng địa phủ Phong Đô thu nhận... còn yêu thì ? Ma thì ?

Dựa mà chúng trốn chui trốn lủi, phong ấn sông Thi Thủy, đuổi rừng sâu núi thẳm, vĩnh viễn sinh sôi nảy nở trong bóng tối.

Cửu Đỉnh phân chia ranh giới, là chốn dung cuối cùng mà Mẹ Đất để cho chúng .

con thì ? Từ trận Trác Lộc của Xi Vưu, đến Võ Vương phạt Trụ, họ coi chúng như nô lệ, súc vật để sai khiến, bắt chúng tàn sát lẫn .

Lợi dụng xong thì trấn áp chúng sông Thi Thủy, khiến chúng vĩnh viễn thể ngóc đầu lên .

Ngươi xem, bao cuộc phân tranh, thần tiên trời vẫn ở lầu son gác tía, nhân gian vẫn chim hót hoa thơm, còn chúng ?

Nhân gian chỉ duy nhất một Thân Chu sa ma đạo, phá vỡ xiềng xích , lật đổ tất cả.

Hủy diệt Ấn Đô, hủy diệt sông Thi Thủy, giải cứu đồng loại hùng mạnh của chúng , cùng chọc thủng trời xanh, san bằng bốn biển.

Thân Chu bại , nhưng từng là hy vọng duy nhất của chúng .

Chúng , vĩnh viễn tôn là Thần.

Loading...