Theo phong tục địa phương, c.h.ế.t chôn cất đàng hoàng mới yên nghỉ, chính sách hỏa táng ban hành từ xuống nhiều năm nay vẫn thể thực hiện triệt để. Nhạc Chí Vinh khi mất để di nguyện hỏa táng. Một phần là để gương đầu, mặc kệ tác dụng , ít nhất ông cũng ; phần khác là để tiện cho việc dời mộ về quê hương.
Nhạc Ninh thắp hương nến, đốt tiền vàng, khi quỳ lạy xong liền che ô. Dương Phúc Căn và Sáu Chỉ A Căn cùng đào mộ Nhạc Chí Vinh, từng xẻng đất hớt , cuối cùng cũng lộ một góc hũ tro cốt. Nhạc Bảo Hoa đột nhiên quỳ sụp xuống đất, Dương Phúc Căn kịp trở tay, suýt chút nữa thì va xẻng ông. Nhạc Bảo Hoa dùng hai tay bới đất, miệng lẩm bẩm: “Chí Vinh ! Ba đến đón con đây. Ba đưa con và Ninh Ninh về nhà.” Nhạc Ninh kéo ông lên, nhưng Nhạc Bảo Hoa nào chịu , cô đành cầm ô che nắng cho ông.
Nga
Cuối cùng Nhạc Bảo Hoa cũng ôm hũ tro cốt của con trai lên, Dương Phúc Căn đưa cho ông chiếc khăn mặt. Nhạc Bảo Hoa cẩn thận lau sạch những vết bùn đất bám khe hở của hũ tro cốt, giống như đang lau mặt cho con. Ông ngắm hũ tro cốt của con trai thật kỹ, khuôn mặt vẫn còn đọng những giọt nước mắt khô nở một nụ : “Chí Vinh, chúng về nhà thôi.”
Có lẽ vì quỳ quá lâu, lúc lên, Nhạc Bảo Hoa lảo đảo một cái, Nhạc Ninh vội vàng đỡ lấy ông. Nhạc Ninh hũ tro cốt, : “Ba ơi, chúng cùng ông nội về nhà nhé.”
Nhạc Ninh che ô, Nhạc Bảo Hoa ôm hũ tro cốt, cùng trở về. Về đến nhà, Nhạc Bảo Hoa đặt hũ tro cốt cạnh di ảnh, ông lặng lẽ con trai. Hôm nay ông chứng kiến tay nghề của Ninh Ninh, trong điều kiện gian khổ như mà con trai ông vẫn thể dạy dỗ một Ninh Ninh xuất sắc đến thế, nếu như con trai ông còn sống... Bản ông chỉ là một đầu bếp, nhưng con trai ông thể trở thành một đại sư.
Nhạc Bảo Hoa ôm lấy khung ảnh của con trai: “Chí Vinh !”
Nhạc Ninh đợi Nhạc Bảo Hoa xong, vắt chiếc khăn mặt mang đưa cho ông nội: “Ông nội, ông lau mặt ạ.”
Nhạc Bảo Hoa đang lau mặt thì Lý Xảo Muội xuất hiện ở cửa: “Nhạc lão , công ty bách hóa giao đồ đến , ông qua xem thử nhé?”
Nhạc Bảo Hoa bỏ khăn mặt xuống: “Cảm ơn cô, qua ngay đây.”
“Đồ đạc để ở trường học, chăn đệm cũng giao đến đó .”
Nhạc Ninh vẻ mặt khó hiểu ông nội, Nhạc Bảo Hoa ho khan một tiếng, đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, cổ họng khô khốc, ông : “Chẳng cháu bảo quan tâm chăm sóc cháu ? Ông nhờ Lâm mua giúp ít quà cáp, chia cho , cũng coi như là bày tỏ chút lòng thành.”
Nhạc Ninh ngờ ông nội cô trả món nợ ân tình . Tình nghĩa như của gia đình Xuân Mai thẩm, một gói kẹo, vài chiếc bánh trứng là thể đền đáp . Ban đầu cô định cứ đến Cảng Thành , đợi kiếm tiền tính tiếp. Đến lúc đó, giúp đỡ mấy đứa con của Xuân Mai thẩm học cũng , hoặc đưa chúng xuống miền Nam công cũng xong. Ông nội mua quà cáp thì càng , ít nhất cũng thể báo đáp họ phần nào.
Hai ông cháu cùng đến trường tiểu học, gặp con nhà họ La đang chuẩn nhờ chiếc xe tải chở hàng lên huyện để bắt xe. Trương Lệ Phân thấy Nhạc Bảo Hoa liền chạy tới, giọng điệu mềm mỏng: “Hoa thúc, hai con cháu đến đây thật sự ý đồ ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-33.html.]
“Lên xe ! Đừng để tài xế đợi.” Nhạc Bảo Hoa đưa câu trả lời rõ ràng.
La Quốc Cường đặc biệt bước đến mặt Nhạc Ninh: “Nhạc Ninh, nếm thử món Sách Ngư Canh cô bằng nguyên liệu của Phúc Vận Lâu chúng , khi nào cô đến Việt Thành, cho một để nếm thử nhé, ?”
Nhạc Ninh nửa đùa nửa thật đáp: “Anh so tài với thì cứ thẳng.”
La Quốc Cường vội vàng thanh minh: “Không , chỉ , nếu cô dùng nguyên liệu nhất thì thể đạt đến trình độ nào thôi. Sao dám so tài với cô chứ?”
Nhạc Ninh khuôn mặt tròn trịa của La Quốc Cường, tên trông vẻ hiền lành, tính khí gì, ngờ tinh thần ham học hỏi đến . Rất ! Mình đến Cảng Thành cũng cần nhà giúp đỡ, La Quốc Cường là một lựa chọn tồi.
“Được, chúng cùng , xem sự khác biệt giữa hai ở . Ba cùng ắt là thầy mà! Kẻ học mót như cũng học hỏi từ đào tạo bài bản như .”
Nghe , La Quốc Cường mới hài lòng: “Cô gì thế? Tay nghề của cô còn . Dù cũng quyết định nhé.”
Nhạc Ninh chỉ bác tài xế đang thò đầu ngoài cửa sổ, lườm một cái: “Đừng để bác tài xế đợi lâu, còn lên đường nữa kìa!”
La Quốc Cường lên xe, Nhạc Ninh vẫy tay chào tạm biệt.
Tiễn con nhà họ La xong, hai ông cháu bước trong. Trên chiếc bàn ăn ban nãy chất đống mấy chiếc bao tải dứa, thấy Nhạc Bảo Hoa bước , Lâm chủ nhiệm từ huyện cùng bước tới. Bao tải dứa mở , Lâm chủ nhiệm lấy một xấp vải in hoa buộc bằng dây thừng giấy, vô cùng thích thú : “Nhạc lão , đây là loại vải sợi tổng hợp đang thịnh hành nhất hiện nay đấy.”
“Còn cả vải sợi tổng hợp cơ ?” Ngay cả Trần chủ nhiệm cũng thấy lạ lẫm, bước tới xem thử.
Nhạc Ninh cầm một xấp vải lên, cảm nhận độ trơn láng của sợi hóa học, hoa văn in màu sắc rực rỡ. Vải sợi tổng hợp thời thượng, vải sợi tổng hợp cao cấp, cơn sốt cuối cùng cũng lan đến cái huyện lỵ xa xôi hẻo lánh ở vùng Tây Bắc của họ.
Ở thời đại , mùa , bất kể nam nữ ai cũng một chiếc áo sơ mi bằng vải sợi tổng hợp. Bất kể bản thích , trong thời buổi , dùng vải sợi tổng hợp quà tặng quả thực thể diện. Cô thấy một xấp vải in hoa màu xanh nhạt, cầm thêm một xấp vải in hoa màu vàng nhạt, : “Xấp màu xanh để Xuân Mai thẩm may áo sơ mi, xấp màu vàng cho Tú Tú may một chiếc váy liền, em ao ước váy lâu lắm .”