Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 200

Cập nhật lúc: 2026-05-06 21:00:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mau .”

 

Nhạc Ninh chạy lên lầu cất đồ mua, sai khiêng bàn ghế chỗ râm mát ngay cạnh quầy Đồ nướng Quảng Đông của Bảo Hoa Lâu, chiếm luôn chỗ nấp thường ngày của đám paparazzi.

 

bếp, dùng hoa đậu biếc ngâm nước màu xanh lam, củ cải ngọt xay nhuyễn vắt lấy nước màu đỏ, bột mè đen...

 

Nhạc Ninh bưng đống bát đĩa ngoài. A Trung cũng mang khoai tây, bí đỏ, khoai lang luộc chín để trong rổ ráo nước đặt lên bàn cho cô.

 

Đám paparazzi vốn dĩ đang bám theo Nhạc Ninh, còn các phóng viên mảng tin tức xã hội thì thấy cửa Thắng Hoa Lâu nhất thời diễn biến gì mới. Nhạc Ninh dọn bàn , bàn bày la liệt bát đĩa, chẳng cô định trò gì.

 

Vậy thì cứ chụp cô thôi, dù gì cũng thành tin tức . Hơn nữa, vớ tin sốt dẻo, giống vụ mì sợi trộn hàn the thì .

 

Nhạc Ninh xuống, ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác hỏi: “Các chằm chằm gì? đây hóng chuyện mà!”

 

A Trung hỏi nỗi lòng của tất cả : “Ninh Ninh, em đang ?”

 

Nhạc Ninh đáp: “Chẳng thứ Bảy Lục đầu bếp sẽ đến chỉ dạy kỹ năng bày biện món ăn cho em ? Nước đến chân mới nhảy, nhanh cũng sáng. Em hóng chuyện luyện tập trang trí đĩa, kẻo đến lúc đó mất mặt đại sư.”

 

Trong tầm tay Nhạc Ninh là hai chiếc đĩa phẳng. Cô dùng d.a.o cạo lấy phần khoai tây nghiền màu trắng, trộn thêm chút bột cà phê hòa tan. Dùng phần khoai tây nghiền màu nâu cà phê đó, cô phác họa hình cành cây ở một phần ba góc trái chiếc đĩa trắng. Khoai lang nghiền trộn với nước củ cải ngọt tạo thành màu cam đỏ, nặn thành những quả hồng nhỏ xíu, tinh xảo điểm xuyết cành.

 

Ống kính của các phóng viên đồng loạt chĩa thẳng chiếc đĩa của cô.

 

Sắc đỏ, nâu cà phê và xanh lá hòa quyện, tạo nên khung cảnh lá vàng mùa thu rơi rụng lả tả cành.

 

Nhạc Ninh còn tỏ vẻ nhiều chuyện hỏi: “Rốt cuộc Đinh Thắng Cường và Trương Lệ Lệ nợ bao nhiêu tiền ?”

 

Hoa tỷ bắt đầu liệt kê từng khoản nợ của hai đó. Nhạc Ninh phụ tính toán, tay vẫn thoăn thoắt ngừng. Chỉ vài đường d.a.o lướt nhẹ, sự kết hợp của màu xanh lam, đen và xám, một chú chim khách lông lam đậu chễm chệ cành.

 

Cô mang vẻ mặt đầy nghi hoặc : “Sao bọn họ nợ nhiều tiền thế nhỉ? Mở nhà hàng buôn bán, ngày nào chẳng dòng tiền chảy ! Bọn họ còn dùng thịt giá rẻ nữa, tiền hết ?”

 

“Tên Đinh Thắng Cường đó mê c.ờ b.ạ.c.”

 

Nhạc Ninh thở dài thườn thượt, nhấc b.út lông lên, chấm chút tương, dòng chữ “Tước đăng chi” (Chim khách đậu cành).

 

“Vậy bây giờ? Thật là tạo nghiệp mà!”

 

Bây giờ còn quan tâm đến chuyện đó ? Thứ họ quan tâm là bức tranh trong đĩa của cô kìa.

 

Nhạc Ninh đưa chiếc đĩa cho A Trung: “Đem rửa .”

 

“Rửa á?!” Có thốt lên kinh ngạc.

 

Nhạc Ninh tràn đầy tự tin, tin chắc rằng giới truyền thông nhạy bén của Cảng Thành nhất định sẽ đưa tin về việc cô luyện tập trang trí đĩa ngay trong thời gian sớm nhất.

 

Cô vẽ chim khách đậu cành, dây nho leo, tuyết đầu mùa ở Cố Cung... tóm là đủ để khóa mõm cái kẻ nào đó chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-200.html.]

 

Nói nghỉ ngơi là nghỉ ngơi, cô ăn tối sớm lên lầu, tắm rửa sạch sẽ. Vừa bài tập ôn thi, cô xem tivi, chờ đợi tin tức.

 

Trên tivi hiện lên hình ảnh cô đang chọn ba lô ở quầy túi xách.

 

Dòng tít chạy bên : “Thần tượng và hiện thực rẽ lối, Nhạc Ninh mua ba lô cho bạn trai sinh viên Đại học Cảng Thành”.

 

Ngay đó, bản tin phát đoạn Nhạc Ninh phát biểu trong chương trình truyền hình, giọng điệu chút tiếc nuối: “Kỳ hạn 5 năm còn xa, mới trôi qua nửa tháng, Nhạc Ninh đối mặt với hiện thực, tìm một bạn trai môn đăng hộ đối.”

 

Sao thể ăn hàm hồ như chứ? Chuyện sẽ mang đến bao nhiêu rắc rối cho Dương Chí Kiệt đây?

 

Tuy bản tin tiếp theo cũng về cô, nhưng Nhạc Ninh chẳng còn tâm trạng nào mà xem nữa.

 

Cô vội vàng quần áo. xong, cô khựng . Lúc mà lên tiếng giải thích thì chỉ tổ lạy ông ở bụi , càng bôi càng đen.

 

Phiền c.h.ế.t ! Cô cẩn thận . Mua ba lô xong cũng dám tự tay đưa cho Dương Chí Kiệt, chính là để tránh đám paparazzi chụp lén.

 

Tiếng gõ cửa vang lên, Nhạc Ninh mở cửa, thấy Nhạc Bảo Hoa đó: “Gia gia.”

 

“Cậu hai đến, bảo là hẹn xem phim với cháu?”

 

“Đâu ạ!” Nhạc Ninh buột miệng, chợt bật , “Chắc xem tin tức tivi . Anh chu đáo thật, cháu dạo với Kiều Quân Hiền một vòng đây.”

 

Nhạc Ninh theo Nhạc Bảo Hoa xuống lầu.

 

Kiều Quân Hiền đang đợi ở khu việc tầng hai, thấy cô liền rảo bước tiến .

 

Nhạc Ninh hỏi: “Anh xem tin tức ?”

 

“Ừ, xem phim với một chuyến. Để dập tắt tin đồn , là... bản nó vốn tin đồn? Không cần giúp ?” Kiều Quân Hiền hỏi cô.

 

Nhạc Ninh mỉm : “Đi thôi!”

Nga

 

Kiều Quân Hiền dường như thở phào nhẹ nhõm, sang với Nhạc Bảo Hoa: “Hoa... Nhạc gia gia, chúng cháu ngoài một lát.”

 

Nhạc Bảo Hoa kịp phản ứng thì cháu gái và Kiều Quân Hiền xuống lầu. Kiều Quân Hiền gọi ông là gì cơ?

 

Nhạc Ninh cũng thấy: “Sao đổi cách xưng hô với ông nội em thế?”

 

!” Kiều Quân Hiền đáp, “Trước hai nhà qua là nhờ giao tình giữa ông nội và ông nội em. Mọi đều gọi ông nội em là ‘Hoa thúc’, cũng gọi theo. hiện tại, em coi như nửa đứa con gái nuôi của dì nhỏ Bảo Như nhà , hai nhà chúng quan hệ họ hàng, vai vế chẳng nên phân định rõ ràng ? Anh mà gọi ông nội em là ‘Hoa thúc’ nữa thì thể thống gì?”

 

“Cũng đúng nhỉ!” Nhạc Ninh , coi như tán thành cách giải thích của .

 

Đám paparazzi vốn túc trực sẵn, nay thêm một tốp mới kéo đến. Thấy hai bước , ống kính đồng loạt chĩa thẳng họ.

 

Kiều Quân Hiền hờ hững ôm vai Nhạc Ninh bước tới . Nhạc Ninh hỏi: “Em xem phim với , liệu thành sóng gió qua bão táp tới ?”

Loading...