Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-05-06 21:00:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhạc Ninh chào tạm biệt các nhân viên vẫn đang tháo dỡ bối cảnh, rời khỏi sân vận động lớn. Từ sân vận động đến khách sạn lớn Hồng An gần, bộ cũng chỉ mất hơn mười phút.

 

Trên đường , A Trung vẫn canh cánh trong lòng chuyện bọn họ dọn rác ghế .

 

“Cô từng thấy buổi biểu diễn của ngôi , ngôi tự xuống nhặt rác ?” A Trung càu nhàu.

 

Nhạc Ninh dừng bước, A Trung với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Ngôi nên hướng dẫn hâm mộ của tự mang rác . Họ là thần tượng, là tấm gương. vẫn hâm mộ, sức kêu gọi lớn như , thể yêu cầu khán giả thế, nên chỉ thể tự , dẫn dắt các cùng . Bảo Hoa Lâu phát triển lớn mạnh, thì bắt đầu từ bây giờ, từ những việc nhỏ nhặt nhất, tự rèn giũa bản . Tương lai Bảo Hoa Lâu mới thể trở thành một doanh nghiệp ý thức trách nhiệm với xã hội, mới thể tiến xa . Danh tiếng và uy tín của doanh nghiệp đều tích lũy từ từng chút một. Nếu học nghề từ , việc cùng , cần tự ước thúc bản hơn khác. Ba từng , đầu bếp giữ quy củ, thứ chúng là đồ ăn đưa miệng khác.”

 

A Trung ánh mắt của cô dọa sợ, khẽ đáp: “Biết .”

 

Nhạc Ninh lập tức nở nụ rạng rỡ: “Ăn cơm, ăn cơm! Ăn cua cà ri thôi.”

 

Nhạc Ninh dẫn bước khách sạn lớn Hồng An. Ở cửa xoay, cô đụng Thái Trí Viễn đang ôm eo một . Nhớ tới cô Tô chạy đôn chạy đáo đến gãy cả chân, Nhạc Ninh đảo mắt trắng dã. Đảo một nửa, cô chợt nhận nhầm lẫn nguyên nhân kết quả. Không Thái Trí Viễn, cô Tô cũng sẽ vì cô mà chạy gãy chân.

 

Nhạc Ninh lập tức bằng nụ ngọt ngào, gọi: “Trí Viễn ca ca...”

 

Thái Trí Viễn rụt tay đang đặt eo , vội : “Ninh Ninh ! Ca ca nhận nổi cái ngưỡng mộ 45 độ của em .”

 

Trí nhớ của thật! Nhạc Ninh quên béng chuyện .

 

Thái Trí Viễn : “Cô Tô vì buổi phát sóng trực tiếp chắc hẳn thức trắng đêm, mấy vị giám khảo chuyên môn cũng là do cô nể mặt mà mời đến. Em tự xuống bếp, sẽ ông chủ, mời cô Tô và mấy vị giám khảo chuyên môn như Lục Tiến Dũng ăn một bữa, ?”

 

Anh cố tình nhắc đến Lục Tiến Dũng? Nhạc Ninh thấy sự tinh ranh trong ánh mắt của Thái Trí Viễn, cô hắc hắc: “Ca, bây giờ? Em vẫn ngưỡng mộ !”

 

“Lần cho phép em dùng khoai môn sáp nấu than giả Đông Bình Kê Phạn.” Thái Trí Viễn còn nhướng mày.

 

Người của Bảo Hoa Lâu cùng lên nhà hàng Nam Dương ở tầng 16.

 

Vừa đến cửa nhân viên phục vụ hỏi: “Tiểu thư đặt bàn ạ?”

 

Nga

Nhạc Ninh lắc đầu, thấy bên trong còn chỗ trống, trong lòng lập tức dâng lên cảm giác tiếc nuối. Cô với : “Hay là chúng đổi sang nhà hàng khác nhé?”

 

Càng chỗ, sự tiếc nuối càng lớn, nhưng ?

 

Nhạc Ninh định dẫn rời thì thấy một tiếng gọi: “Ninh Ninh.”

 

Nhạc Ninh đầu , thấy một phụ nữ khí chất cao quý đang . Nhạc Ninh nghi hoặc, cơ hội quen vị phu nhân nào như thế . nét mặt của vị phu nhân trông vẻ quen quen.

 

Người phụ nữ mỉm : “Dì là chị ba của đại mụ mụ cháu, là của Quân Hiền.”

 

“Cháu chào dì ạ.” Nhạc Ninh cất tiếng gọi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-178.html.]

 

Kiều Diệp Ứng Y : “Cháu chỉ một câu mà việc buôn bán của nhà hàng bùng nổ .”

 

“Vì đồ ăn ngon thật mà dì? Hôm nay cháu vẫn ăn.” Nhạc Ninh chút tiếc nuối, “ mà hết bàn ạ.”

 

“Có chứ.” Kiều Diệp Ứng Y sang với một vẻ là quản lý bên cạnh, “Dùng phòng riêng của gia đình .”

 

“Vâng, thưa tam tiểu thư.”

 

Kiều Diệp Ứng Y bảo: “Đi thôi! Hôm nay cá đuối nướng tiêu đen, hương vị chuẩn nhất đấy.”

 

Nhạc Ninh hai mắt sáng rực lên: “Cháu chào dì ạ.”

 

“Đợi khi nào rảnh rỗi, đến nhà dì chơi nhé.” Kiều Diệp Ứng Y dặn dò.

 

“Vâng ạ, ạ.”

 

Bọn họ dẫn đến một phòng riêng. Gạch lát nền hoa văn rực rỡ, đồ nội thất chạm trổ tinh xảo, mang đậm phong cách Nam Dương.

 

Ngoài cửa sổ là cảnh biển. Cảnh biển gì đó, lúc nhất đừng thì hơn. Sáng sớm thức dậy, đến tận bây giờ Nhạc Ninh đói meo .

 

“Phòng riêng dành riêng cho của nhà họ Diệp ở Cảng Thành, phục vụ khách ngoài.” Quản lý giới thiệu.

 

Đó là trọng điểm, trọng điểm là cô ăn cơm. Nhạc Ninh gọi món: “Cua cay, cua cà ri và cua tiêu đen, mỗi loại một phần.”

 

Quản lý nhà hàng ái ngại đáp: “Cô Nhạc, hai cùng cô ăn một bữa tối ở đây, việc buôn bán liền trở nên như . Lượng cua chúng dự trữ đủ, bữa trưa bán hết sạch . Hiện tại đang khẩn cấp điều hàng về, nếu cô ăn, e là đợi.”

 

“Đợi bao lâu?”

 

“Đại khái nửa tiếng, cộng thêm thời gian chế biến nữa ạ.” Quản lý vô cùng áy náy.

 

Nhạc Ninh nghiêng đầu, cô đợi, còn về nhà nữa! Ở nhà còn một đống việc đang chờ! Lúc bàn thì tiếc nuối, bàn ăn món thích càng tiếc nuối hơn.

 

Quản lý nhà hàng cẩn thận hỏi: “Cô đổi sang tôm sú cà ri và tôm sú tiêu đen ạ?”

 

“Được ạ.”

 

Đồ ăn dọn lên, mấy lẽ ăn quen, nhưng một từng chạy khắp thế giới ở kiếp như cô cảm thấy hương vị cực kỳ chuẩn, món nào cũng ngon. Chỉ là, tối hôm đến muộn, gì ăn nấy thì thôi . Hôm nay cố tình đến để ăn cua xào cà ri, kết quả vẫn .

 

Nhạc Ninh chợt nhận thật tồi tệ. Hồi ở Bắc Kinh, Kiều Quân Hiền ăn Đông Bình Kê Phạn. Sau cố tình đến đưa tài liệu cho cô, nhắc ăn Đông Bình Kê Phạn, mà vẫn ăn. Bữa tiệc hôm đó, chỉ ăn một miếng khoai môn sáp nấu than giả gà, liệu thèm ? Người chẳng tiếng nào. Hay là tìm cơ hội mời đến ăn một bữa nhỉ? Anh còn ăn cơm chiên Dương Châu nữa, chẳng lẽ thực sự mời ăn hai bát cơm?

 

 

Loading...