“OK, sẽ lập tức sắp xếp, chốt xong xuôi sẽ báo cáo với ngài.” Tô tiểu thư đáp lời.
Thái Trí Viễn theo bóng lưng vị nữ tướng đắc lực của khuất cánh cửa, nheo mắt Kiều Quân Hiền: “Cậu xem, con ranh con am hiểu cách thức vận hành thương nghiệp đến thế nhỉ? Vừa cúp máy của xong là lập tức tìm Thôi Tuệ Nghi ngay.”
“Không rõ nữa, lẽ là thiên phú trời sinh.” Kiều Quân Hiền khẽ thở dài, “ chỉ hiểu, em …”
“Cậu ! Chính vì kinh nghiệm yêu đương nên mới lo lo mất như .” Thái Trí Viễn khoác vai Kiều Quân Hiền, “Trước bảo kết giao thêm vài cô gái, tiếp xúc nhiều với những cô gái bình thường để lấy kinh nghiệm, thì giờ đối phó với một cô nàng tâm tư phức tạp như mới dễ dàng chứ.”
Kiều Quân Hiền nghiêng đầu : “Ninh Ninh là một cô gái tâm tư đơn thuần. Em chính trực, lương thiện, luôn sẵn lòng giúp đỡ khác. Chẳng chút nào gọi là phức tạp cả.”
Thái Trí Viễn em họ, thầm nghĩ thằng nhóc hết t.h.u.ố.c chữa . Vừa nãy chính miệng còn than vãn đoán tâm tư của Nhạc Ninh, chỉ hùa theo một câu thôi mà vội vàng bênh vực là tâm tư đơn thuần.
Cứ lấy cuộc điện thoại giữa và Nhạc Ninh mà tính, đây mà là một cô nhóc ? Ngoại trừ giọng êm tai, dáng vẻ trẻ trung xinh , thì cái tâm tư chẳng khác nào một con cáo già sành sỏi thương trường.
“Được , cút việc của . Chỉ nội việc cô nàng mới đến Cảng Thành vỏn vẹn 24 giờ mà nổi đình nổi đám đến mức . Khéo vài năm nữa, thể uống đàm đạo với ba , chỉ điểm cho cách ăn đấy. Đến lúc đó, e là ngay cả việc mơ tưởng đến cũng chẳng dám .” Thái Trí Viễn xua tay đuổi em họ mau.
Trong lòng Kiều Quân Hiền chợt nghẹn , dậy : “ đây.”
Thái Trí Viễn theo bóng lưng em họ rời khỏi văn phòng, rút một điếu xì gà. Hắn thật sự hiểu nổi, Kiều Quân Hiền từ nhỏ đến lớn luôn là hình mẫu con ngoan trò giỏi chuẩn mực trong mắt các bà , thích một cô gái như Nhạc Ninh cơ chứ?
Nhạc Ninh rốt cuộc là kiểu gì? Trong chốc lát, Thái Trí Viễn cũng định nghĩa thế nào cho đúng. Nói cô là một nha đầu hoang dã ? qua những tiếp xúc, nội hàm và sự sắc sảo của cô thậm chí còn vượt xa . Thế nhưng, cũng chẳng cách nào gắn cô với hình ảnh của một tiểu thư khuê các đài các .
Tiếng chuông điện thoại reo vang, Thái Trí Viễn nhấc máy. Tô Phỉ với tốc độ đáng kinh ngạc chốt xong xuôi việc. Đây mới đích thực là nữ tinh hàng đầu chốn công sở.
Hắn gọi điện đến Bảo Hoa Lâu, Nhạc Ninh bắt máy chỉ trong vòng một giây.
Nhạc Ninh mới nhận điện thoại từ đài truyền hình thông báo tìm địa điểm. Nơi đó là một sân vận động cách t.ửu lầu của họ xa. Đối phương còn nhấn mạnh rằng khâu an ninh sẽ do một công ty chuyên nghiệp đảm nhận. Phía Thắng Hoa Lâu đài truyền hình phát sóng trực tiếp liền gật đầu đồng ý ngay tắp lự.
Hiện tại Thái Trí Viễn gọi điện tới, cô ngọt ngào nịnh nọt gọi hai tiếng “Ca ca”.
Thái Trí Viễn ở đầu dây bên lên tiếng: “Tối nay mà chương trình “Gỡ Bỏ Tâm Phòng” phá kỷ lục rating thì em đừng vác mặt đến gặp nữa.”
“Xì!” Mọi chuyện giải quyết êm xuôi, Nhạc Ninh lập tức cứng giọng, “Không gặp thì gặp, chỉ cần nhịn vác xác đến Bảo Hoa Lâu ăn cơm là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-164.html.]
Thái Trí Viễn mắng yêu một câu: “Đồ nhóc con vô lương tâm.”
“ đấy! Đứa vô lương tâm chuẩn chơi với Tuệ Nghi tỷ tỷ đây. Ca ca, bái bai!”
“Tạm biệt!”
Nhạc Ninh cúp máy, trở về phòng tắm rửa sạch sẽ, gột bỏ hết mùi khói dầu bám .
Cô diện một chiếc áo lụa ngắn vạt chéo màu xanh thiên thanh, kết hợp cùng chiếc quần dài lụa tơ tằm màu trắng nhã nhặn.
Những đôi giày da ở nội địa thường kiểu dáng đơn điệu, thậm chí cồng kềnh. Thế nhưng, đôi dép lê bọc lụa màu xanh hồ nước thêu họa tiết mây tường vân, chế tác theo phong cách Đông Nam Á mà cô mua ở cửa hàng hữu nghị tại Việt Thành , quả thực là một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.
Nhạc Ninh cổ tay trống trơn của , khẽ chép miệng tiếc nuối. Giá như chuỗi hạt phỉ thúy ở kiếp của cô còn đây thì mấy. Bất luận là đeo cổ quấn quanh cổ tay, khí chất sang trọng chắc chắn sẽ toát lên ngay lập tức.
Nhạc Ninh xách túi bước xuống lầu, cất tiếng chào ông nội và Vinh thúc.
Lý Hân Vinh thấy Nhạc Ninh liền sững sờ. Ngành công nghiệp c.ờ b.ạ.c ở Úc Thành vốn nổi danh cầu, từng chứng kiến vô những vị khách hào phóng, vung tiền như nước, một đêm thắng thua cả ngàn vạn. Vậy mà Ninh Ninh, khi cởi bỏ bộ đồng phục đầu bếp, toát khí thế bức chẳng kém gì những vị khách sộp .
“Ông nội, Vinh thúc, cháu hẹn với bạn cắt tóc. Hai cứ thong thả trò chuyện nhé!”
Nhạc Bảo Hoa thấy cháu gái ăn mặc xinh , chợt cảm thấy căn phòng màu hồng phấn mà và Hoa Tỷ cất công trang trí cho con bé phần sến súa. Trên con bé chẳng lấy một món trang sức nào của các cô gái trẻ, chiếc túi xách tay cũng quá đỗi thời. Hôm nay con bé đến chỗ Triệu tiểu thư, vốn là một nhà thiết kế thời trang danh tiếng.
Nga
“Mắt thẩm mỹ của ông già , chẳng thế nào là nữa. Cháu nhờ Triệu tiểu thư và Thôi tiểu thư tư vấn cho, mua thêm nhiều quần áo, túi xách ! Sắm thêm vài món trang sức nữa nhé.” Nhạc Bảo Hoa ân cần dặn dò.
“Cháu ạ.” Nhạc Ninh bước tới gần. Ông nội vì sợ cô dám tiêu tiền nên nhét hẳn cho cô một tấm thẻ tín dụng với hạn mức mười vạn.
Nhạc Ninh bước xuống lầu, đến cửa thấy tiếng Trương Lệ Lệ cầm loa oang oang bên đường đối diện: “Tám giờ sáng ngày mai, đại sư phó Đinh Thắng Cường của chúng sẽ tỷ thí Sách Ngư Canh với Nhạc tiểu thư của Bảo Hoa Lâu tại sân vận động lớn Cảng Thành. Hoan nghênh đến xem.”
Như là yên tâm . Nhạc Ninh thở phào nhẹ nhõm, cả cảm thấy vô cùng thư thái.
Thôi Tuệ Nghi lái xe đến đón Nhạc Ninh, đưa cô tới công ty của Triệu Hi Như.
Công ty của Triệu Hi Như trong một tòa cao ốc tọa lạc tại khu đất vàng Trung Hoàn. Vừa bước khỏi thang máy là sảnh chính đối diện với quầy lễ tân. Cô gái tiếp tân thấy Thôi Tuệ Nghi liền đon đả: “Thôi tiểu thư, Triệu tiểu thư đang ở trong văn phòng ạ.”