Dương Phúc Căn vội vàng kéo Lý Xảo Muội một góc: “Đại Niên nhà cô ?”
Chồng của Lý Xảo Muội là Dương Đại Niên, đầu bếp của thôn. Nhà nào trong đại đội việc hiếu hỉ đều mời ông đến nấu cỗ. Dương Phúc Căn đó dặn dò Lý Xảo Muội gọi chồng đến nấu cơm tiếp khách.
Lý Xảo Muội gượng gạo: “Đại Niên sang nhà cô nó .”
Dương Phúc Căn xong, thầm kêu , hỏi: “Vậy món ai ?”
Nga
“ .”
Thế … thế thì ? Dương Phúc Căn hít sâu một , cố gắng giữ bình tĩnh, lãnh đạo cấp đều đang ở đây cả! Ông gằn giọng: “Chẳng bảo cô sang nhà bắt một con gà thịt ?”
“Chị dâu bảo để gà đẻ trứng cho bọn trẻ ăn, cho bắt.” Lý Xảo Muội lí nhí đáp.
“Cái bà vợ !” Dương Phúc Căn tức giận đến mức bốc hỏa. Bây giờ thịt gà thì kịp nữa , vợ ông lúc nào cũng chỉ cản trở.
“Đây là bánh khoai tây xào ?” Một giọng vang lên, là của thanh niên cùng.
“Kiều món bánh khoai tây xào ?” Vị cán bộ Bắc Kinh kinh ngạc hỏi.
Kiều Quân Hiền sang Nhạc Bảo Hoa, mỉm : “Ông nội từng đời hai món ngon nhất. Một là món cá hấp của chú Hoa, đó là bữa cơm ông ăn khi thoát c.h.ế.t trong gang tấc lúc suýt hải tặc bắt cóc vùng biển quốc tế. Món thứ hai chính là bánh khoai tây xào của vùng Tây Bắc. Năm xưa ông chịu đói khát suốt dọc đường đến Tây Bắc, một chị dâu bưng cho một bát bánh khoai tây xào. Cá hấp của chú Hoa thì ông thường xuyên ăn, nhưng bánh khoai tây xào thì gần bốn mươi năm ông nếm . Hôm nay thật lộc ăn, thưởng thức món bánh khoai tây xào mà ông nội luôn tâm tâm niệm niệm.”
Không Kiều Quân Hiền vô tình cố ý, tóm những lời vị khách quý xem như giải vây cho tất cả .
Cán bộ Bắc Kinh vội vàng hùa theo: “Đến đây, đến đây, nhập gia tùy tục, nếm thử hương vị đặc sản địa phương nào.”
Mọi lục tục xuống. Lý Xảo Muội cầm bát múc bánh khoai tây xào cho từng . Nhạc Ninh lên tiếng: “Thím ơi, cho cháu một chút xíu thôi ạ, nãy ở nhà cháu ăn .”
La Quốc Cường cũng : “Hai con cũng .”
Lý Xảo Muội múc cho ba họ mỗi một muôi nhỏ, còn những khác đều đơm đầy một bát lớn. Tuy đồ ăn ngon, nhưng bánh khoai tây thì quản no.
Nhạc Ninh cầm đũa lên, gắp một miếng bánh khoai tây xào bỏ miệng. Giây phút đó, cô thầm cảm thấy may mắn vì chỉ xin một ít. Chồng thím Xảo Muội là đầu bếp của thôn, nhà khác đều là phụ nữ nấu nướng, nhưng nhà thím ngày thường do chú Đại Niên bếp. Thím Xảo Muội món bánh khoai tây xào , nguyên liệu thì thật thà, cho quá nhiều bột mì khiến bánh khô, muối và ớt nêm quá tay, ăn miệng vị đắng nghét. Nếu là nông dân địa phương, ngày thường đồng việc đổ nhiều mồ hôi, khẩu vị đậm đà thì thể chấp nhận , nhưng Việt Thành vốn quen ăn thanh đạm, e rằng khó nuốt trôi.
Quả nhiên, hai con nhà họ La và Nhạc Bảo Hoa đều ăn chậm chạp, ngược Kiều ăn từng miếng một cách ngon lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-15.html.]
Nhạc Ninh dậy bếp. Lý Xảo Muội đang đó, thấy cô liền hỏi: “Nhạc Ninh, cháu đây?”
“Cháu rót chút cho .”
“Ây da, thím quên béng mất chuyện pha .”
Lý Xảo Muội vội lấy ca đặt lên bệ bếp, Nhạc Ninh góc tường xách phích nước nóng.
Nhạc Ninh chuẩn pha , thấy cọng trong ca to như que diêm, liền với Lý Xảo Muội đang định bỏ thêm : “Thím cứ rót thẳng nước sôi để nguội , pha thêm chút nước nóng là ạ.”
“Không cho ?”
“Buổi tối uống dễ mất ngủ lắm thím.” Nhạc Ninh tìm một cái cớ.
Lý Xảo Muội bừng tỉnh đại ngộ: “Vẫn là cháu suy nghĩ chu đáo.”
Hai rót nước xong, bưng ngoài. Nhạc Ninh thấy một tiếng: “Ợ…”
Trương Lệ Phân đang vỗ lưng cho con trai. Nhạc Ninh đưa nước cho La Quốc Cường : “Anh Quốc Cường, uống ngụm nước cho xuôi .”
La Quốc Cường nhận lấy ca nước, tu liền mấy ngụm.
Nhạc Ninh đưa nước cho Nhạc Bảo Hoa, ông cũng vội vàng uống một ngụm lớn.
Ngược , Kiều Quân Hiền chỉ nhấp một ngụm nước, tiếp tục thong thả ăn bánh khoai tây. Nhạc Ninh cảm thấy thật kỳ lạ, vị thiếu gia thế mà nuốt trôi thứ ?
Nhạc Bảo Hoa bưng ca uống một ngụm nước, nghiêng với Nhạc Ninh: “Ninh Ninh, Chủ nhiệm Trần , hai ngày tới sẽ giúp cháu xong thủ tục ở địa phương. Ngày chúng sẽ cùng về Bắc Kinh hội họp với Kiều lão . Sau đó sẽ Việt Thành an táng ba cháu. Cháu sẽ ở Việt Thành một thời gian, ông về Cảng Thành để lo thủ tục định cư cho cháu.”
Trương Lệ Phân nhắc đến Việt Thành, lập tức chen : “Chú Hoa cứ yên tâm, Ninh Ninh về Việt Thành thì cũng như về nhà, cứ ở nhà cháu, chúng cháu sẽ chăm sóc con bé.”
Ninh Ninh tuổi còn nhỏ, Trương Lệ Phân trong lòng gõ sẵn bàn tính. Nhạc Bảo Hoa cháu gái tiếp xúc quá nhiều với Trương Lệ Phân, nhưng trong cảnh tiện thẳng, đành đáp: “Đến lúc đó tính.”
Trương Lệ Phân mở lời thì thu : “Ninh Ninh , đợi cháu về Việt Thành, để Quốc Cường món hàu sống nấu gà, gà xì dầu cho cháu ăn. Còn nữa nhé, món Sách Ngư Canh do Quốc Cường chính là ông nội La của cháu chân truyền đấy.”
Bàn tính của Trương Lệ Phân gõ thật sự quá vang. Nhạc Ninh vốn định vạch trần bà ngay tại trận, nhưng trong cảnh , Điền Táo Hoa và thím Xuân Mai ầm ĩ một trận, nếu giờ cô bóng gió, nhiều sẽ chẳng buồn phân biệt đúng sai, chỉ đ.á.n.h đồng cả hai bên, quy chụp lý là kẻ tính tình cổ quái, khó gần.