“Cháu chào Hoa thẩm thẩm, ông nội Hoa thẩm thẩm việc cẩn thận xởi lởi, là một trong những ông tin tưởng nhất ạ.” Nhạc Ninh vô cùng dịu dàng.
Câu khiến Hoa tỷ sướng rơn trong lòng: “Ninh Ninh , cháu xinh còn hiểu chuyện nữa.”
Đinh Thắng Cường ngay lưng Hoa tỷ, chen lời: “Sư phụ, Ninh Ninh xinh hiểu chuyện thế , tìm cho con bé một gia đình t.ử tế gả , ngài cứ thế mà hưởng phúc thanh nhàn.”
Hoa tỷ trừng mắt lườm Đinh Thắng Cường một cái, sang với Nhạc Ninh: “Ninh Ninh, Hoa thúc kể cho cháu chuyện ông hai đứa đồ vong ân bội nghĩa ?”
Nhạc Ninh vẫn giữ nụ dịu dàng, nhẹ nhàng đáp: “Ông nội chỉ Cường thúc ngoài mở Thắng Hoa Lâu, Gia Phú thúc cũng theo thôi ạ.”
Hoa tỷ thầm oán trách Nhạc Bảo Hoa quá lương thiện, khác thì thôi , nhưng đến sự thật cũng kể cho Ninh Ninh ? Thôi bỏ , đây là quyết định của Hoa thúc, bà tuy tức giận nhưng cũng thể ông chủ .
Nhạc Ninh ngoan ngoãn cất tiếng gọi: “Cháu chào Cường thúc!”
Bị một cô bé xinh , ngoan ngoãn gọi một tiếng "Cường thúc", Đinh Thắng Cường mở cờ trong bụng, bước đến gần cô : “Cháu chính là Ninh Ninh đúng ?”
“Vâng ạ!” Giọng Nhạc Ninh lanh lảnh, mang theo nét kiều diễm của thiếu nữ trẻ tuổi.
“Có những lời thật thể khó , nhưng dù cũng là đồ của ông nội cháu, cũng mong ông . Bố cháu qua đời, đả kích khiến đầu óc ông minh mẫn nữa, hai ngày nay sảng thôi.” Đinh Thắng Cường tiến thêm một bước sát cô.
Nhạc Ninh giả vờ ngây thơ, khiêm tốn hỏi: “Ông nội cháu sảng chuyện gì cơ ạ?”
“Ông cư nhiên cháu nấu ăn, hơn nữa còn nấu giỏi, đợi cháu về sẽ giao Bảo Hoa Lâu cho cháu. Cháu xem, thế là sảng thì là gì? Ông đầu óc vấn đề ? Cháu khuyên nhủ ông cẩn thận, đưa ông đến bệnh viện kiểm tra xem .” Đinh Thắng Cường cợt.
Nhạc Ninh lộ vẻ khó hiểu: “Cường thúc, tại chú nghĩ ông nội cháu đang sảng ạ?”
“Con gái con đứa, đặc biệt là những cô gái xinh như cháu, tìm một gia đình t.ử tế gả , thiếu phu nhân ? Trong bếp khói dầu mù mịt, chảo sắt nặng như thế, suốt ngày dùng kỹ thuật xóc chảo, đến việc cô nương nhỏ bé chịu cái khổ , chỉ riêng thể lực thôi, con gái mà kham nổi?”
Đinh Thắng Cường xong liền móc bao t.h.u.ố.c lá định châm lửa, để ý Nhạc Ninh lén vòng lưng gã. Đột nhiên, Nhạc Ninh ôm lấy Đinh Thắng Cường, trong nháy mắt gã chỉ thấy trời đất cuồng, hoảng sợ hét toáng lên, đám đông vây xem cũng kinh hô theo.
Nhạc Ninh dùng tư thế tựa như "Lỗ Trí Thâm nhổ gốc dương liễu", từ phía vác bổng Đinh Thắng Cường lên vai, khiến gã chổng vó lên trời. Cô cứ thế vác Đinh Thắng Cường xoay vòng vòng, xoay liền mấy vòng mới chịu đặt gã xuống.
Đinh Thắng Cường trải qua cảm giác lộn nhào, hồn xiêu phách lạc, cánh tay Nhạc Ninh siết c.h.ặ.t, cả lắc lư trái ngừng, dừng cũng dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-136.html.]
Nga
Đám đông vây xem đều ngây , cô bé chân yếu tay mềm thế mà coi một gã đầu bếp to béo như bao cát để chơi đùa ?
Nhạc Ninh dừng tay, Đinh Thắng Cường quá béo, cô thật sự thấy mệt.
Nhạc Ninh buông tay, Đinh Thắng Cường đầu óc choáng váng, hoa mắt ch.óng mặt, dày cuộn trào, rốt cuộc nhịn nổi nữa, gập nôn khan.
“Cường thúc chứ ạ?” Nhạc Ninh vỗ lưng Đinh Thắng Cường, “Cường thúc, cháu chắc là thể dùng kỹ thuật xóc chảo nhỉ?”
Đinh Thắng Cường vẫn hồn, bàn tay đang vỗ lưng gã chẳng khác nào móng vuốt hổ, từng nhát từng nhát nện xuống, gã cảm giác bàn tay đó hận thể đ.á.n.h văng cả lục phủ ngũ tạng của ngoài.
Lúc là hơn một giờ chiều, khách khứa trong Thắng Hoa Lâu ăn uống no say đang lục tục bước , thấy bên ngoài náo nhiệt cũng xúm xem, cảnh tượng mắt khiến họ trợn tròn mắt.
Đinh Thắng Cường vẫn đang nôn khan, Nhạc Ninh nhận câu trả lời liền sang đám đông vây xem: “Mọi phân xử giúp cháu với, cháu thể dùng kỹ thuật xóc chảo ạ?”
“Được!” Giọng A Tùng vang lên, đ.á.n.h thức đám đông đang ngơ ngác.
Mọi bừng tỉnh, sức lực của cô bé cũng quá kinh ! Một hô to: “Được!”
Những phía cũng đồng thanh hô theo: “Được!”
Nhạc Ninh dừng tay vỗ lưng Đinh Thắng Cường, bước giữa vòng tròn, đặt tay lên n.g.ự.c, cúi : “Cảm ơn công nhận. Cháu nhất định sẽ phụ sự kỳ vọng của ông nội, cũng phụ sự kỳ vọng của , cháu sẽ nỗ lực trở thành một đầu bếp giỏi.”
Áp lực lưng Đinh Thắng Cường nháy mắt biến mất, gã thở dốc hồi lâu mới thể thẳng lên, nhưng hai chân vẫn còn run rẩy.
Nhạc Ninh tỏ vẻ quan tâm hỏi: “Cường thúc, chú vẫn chứ ạ? Chú tới 40 tuổi, hơn nữa cháu cẩn thận, hề ném chú xuống đất. Sao chú thành thế ?”
Hoa tỷ lập tức hiểu ý Nhạc Ninh, nhanh nhảu tiếp lời: “ đấy! Đinh Thắng Cường, đừng giả vờ nữa, Hoa thúc 60 tuổi , đẩy sư phụ ngã xuống đất hại ông nhập viện. Con bé thà chịu mệt chứ ném xuống đất cơ mà. Cậu cũng bệnh viện ?”
Đám đông vây xem nhịn , tiếng rộ lên hết đợt đến đợt khác.
Nhạc Ninh kéo Đinh Thắng Cường , chỉ tấm biển hiệu Thắng Hoa Lâu : “Cường thúc, , đừng giả vờ nữa! Bây giờ chúng chuyện chính sự, cái biển hiệu của chú đúng là hữu danh vô thực. Hơn nữa, nó còn cho thấy tầm và cách cục của chú quá nhỏ hẹp.”