Nhờ sư phụ già may cho vài bộ trang phục kiểu Trung Hoa tân thời dáng ngắn gọn gàng, với họ mà chỉ là chuyện nhỏ như ăn sáng.
Cuối cùng cũng khoác lên phong cách yêu thích, cảm giác sung sướng ai hiểu cho thấu? Cô nhịn khoe khoang với ông nội: “Ông nội, cháu cũng mua cho ông một xấp vải y hệt, đến lúc đó hai ông cháu mặc đồ đôi nhé.”
Nghĩ đến cảnh một lão già như mặc đồ đôi với cháu gái, Nhạc Bảo Hoa định từ chối, nhưng sâu thẳm trong lòng dâng lên chút mong chờ. Cuối cùng ông gật đầu: “Được.”
Đến bãi đỗ xe, A Tùng cất gọn hành lý, sang với hai ông cháu đang ríu rít trò chuyện: “Sư phụ, Ninh Ninh, hai ghế , chuyện cho tiện.”
“Cảm ơn A Tùng thúc!”
Lên xe, hai ông cháu bắt đầu kể cho chuyện mấy ngày qua. Có A Tùng ở đó, Nhạc Bảo Hoa tiện nhắc đến chuyện giả bệnh, giả vờ ngã, đành Nhạc Ninh kể chuyện ở Phúc Vận Lâu và nhà họ Chu. Cô kể: “Kiều Quân Hiền đích chạy đến Việt Thành đưa hồ sơ qua cửa khẩu cho cháu, ông rốt cuộc tại đích đến ?”
Nhạc Bảo Hoa liền nhíu mày, vị hai quá ân cần ? Ông hỏi: “Vì ?”
“Hồi ở Bắc Kinh ăn món Kê Phạn, nên cứ tâm tâm niệm niệm mãi. Hôm đó cháu hẹn Chu gia gia cùng ăn Hàu T.ử Đồ Sấy Cơm Niêu, liền dẫn đến nhà Chu gia gia ăn cơm luôn. Kết quả là ăn Cơm Niêu, miệng ngừng lải nhải về Kê Phạn, Chu gia gia cũng thèm Kê Phạn theo, nằng nặc đòi tối ăn Kê Phạn cho bằng . tối hôm đó cháu hủ tiếu xào cho họ ăn, khiến họ tiếp tục ôm cục tức nhớ thương. Chu a di cô và hai trai hiện tại đều ở Việt Thành, Chu gia gia tuổi cao, cô hy vọng Chu gia gia đến Cảng Thành sống cùng họ. Thế là xong, cháu rốt cuộc cũng dùng bát Kê Phạn đó dụ dỗ Chu gia gia tới đây .”
“Cái con bé !” Nhạc Bảo Hoa yêu chiều xoa đầu cháu gái.
Ban đầu A Tùng còn tưởng sư phụ nhớ cháu quá nên sinh hoang tưởng, nhưng hôm nay diện kiến Nhạc Ninh bằng xương bằng thịt, mới phát hiện cô chỉ xinh mà khí chất còn siêu phàm thoát tục, lướt qua cứ ngỡ thiên kim tiểu thư nhà đài các, dính dáng chút nào đến hình ảnh cô gái chăn cừu. Lại cô trò chuyện cùng Nhạc Bảo Hoa, cảm giác trù nghệ của cô cực kỳ lợi hại, thế nhưng thể khiến hai nhà họ Kiều đích chạy đến tận Việt Thành. Sư phụ tối nay mời bạn của Ninh Ninh ăn cơm, chẳng lẽ chính là vị thiếu gia nhà họ Kiều ?
“Sư phụ, hôm nay ngài bận rộn trong bếp, ngài Đinh Thắng Cường ngoài gì ?” A Tùng nhịn lên tiếng hỏi.
Nhạc Bảo Hoa hừ lạnh một tiếng: “Cái loại nó thì phun lời gì .”
“Chú gì thế ạ?” Nhạc Ninh tò mò.
A Tùng bắt chước y hệt giọng điệu của Đinh Thắng Cường, lặp nguyên văn những lời mỉa mai, nghi ngờ việc con gái đầu bếp.
Nhạc Ninh xong liền bật thích thú: “Ái chà, Cường thúc cũng thú vị thật đấy. Những ngày tháng , chắc chắn sẽ nhàm chán .”
Tiếng “Cường thúc” của Ninh Ninh gọi mềm mỏng thiết, nhưng A Tùng mạc danh kỳ diệu cảm thấy lạnh sống lưng.
Cuối cùng cũng về đến khu phố nơi t.ửu lầu tọa lạc. A Tùng đỗ xe ở bãi đất trống đầu phố, xách vali giúp Nhạc Ninh, ba cùng bộ trong.
Nhạc Ninh đưa mắt những dãy nhà cổ kính hai bên đường, cùng với các cửa tiệm san sát tầng trệt. Khung cảnh quen thuộc xa lạ, nơi đây tràn ngập phong vị độc đáo và thở khói lửa nhân gian đặc trưng của Cảng Thành.
Một ông chủ tiệm quần áo quanh năm suốt tháng treo biển xả hàng giá rẻ, thấy Nhạc Bảo Hoa ngang qua liền lao , tay lăm lăm cái loa, gào lớn: “Hoa thúc, đây là cháu gái ngài đấy ?” Âm thanh đinh tai nhức óc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-135.html.]
Nhạc Bảo Hoa giật nảy . Nhạc Ninh mỉm vị đại thúc, vẫy tay chào: “Cháu chào bác ạ!”
Đại thúc vẫn giơ loa gào tiếp: “Hoa thúc, cháu gái ngài lớn lên xinh quá mất!”
Thời tiết vốn nóng bức, Nhạc Bảo Hoa dọa cho mồ hôi vã như tắm. Các ông bà chủ và nhân viên của những cửa tiệm hai bên đường nháy mắt ùa hết , tò mò ngó nghiêng về phía bọn họ.
Nga
Nhạc Ninh giữ nụ môi, gật đầu chào hỏi xung quanh. Có một ông cụ mắt kém, sợ rõ, vội đeo kính viễn thị chạy đến sát mặt cô cẩn thận đoan trang. Nhạc Ninh liền yên cho ông cụ thỏa thích.
Nhạc Bảo Hoa giới thiệu: “Ninh Ninh, đây là Xương bá của tiệm Vĩnh Hưng Ký.”
Nhạc Ninh cúi , lễ phép : “Cháu chào Xương bá ạ!”
Sau khi Xương bá Nhạc Ninh ở cự ly gần, những khác cũng bắt đầu vây quanh. Xương bá hỏi: “Bảo Hoa, đứa cháu gái của ông là đón từ nội địa về, là từ nước ngoài về thế?”
“Ninh Ninh, cháu đeo kính râm lên cho chiêm ngưỡng chút .” A Tùng gợi ý.
Nhạc Ninh theo lời A Tùng, đeo kính râm lên. Đám đông hẹn mà cùng hít hà một . Nhạc Bảo Hoa cháu gái giống Chu Minh Linh, A Tùng tiếp lời: “Ánh mắt đầu tiên thấy con bé, suy nghĩ cũng y hệt Xương bá, nhưng là tận mắt chứng kiến con bé bước từ cửa khẩu đấy.”
“Quá xinh .”
“Hoa thúc cháu gái xinh , ngờ xinh đến mức .”
“……”
Ông chủ tiệm quần áo vẫn cầm cái loa lớn gào thét: “Ai chiêm ngưỡng cháu gái Hoa thúc thì mau đây xem nào!”
Tiếng gào thành công gọi Hoa tỷ của Bảo Hoa Lâu chạy , đồng thời cũng lôi kéo cả Đinh Thắng Cường xuất hiện.
Nhạc Ninh và Nhạc Bảo Hoa đến trống giữa hai t.ửu lầu. Nhạc Ninh thấy một vị đại thẩm mập mạp đang lao tới.
Vị đại thẩm trông hệt như những nhân vật phụ mũm mĩm, tròn vo, cực kỳ đáng yêu trong các bộ phim truyền hình Cảng Thành kiếp .
Đại thẩm mập mạp thấy Nhạc Ninh, chẳng cần dùng loa mà giọng vẫn vang rền: “Oa! Ninh Ninh trông hệt như minh tinh điện ảnh !”
Nhìn đám đông tụ tập ngày càng đông, Nhạc Bảo Hoa chút đau đầu, nhưng vẫn giới thiệu cho cháu gái: “Đây là Hoa tỷ kế toán của t.ửu lầu chúng .”