Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-05-06 20:57:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lát nữa mời ăn một bữa thật ngon, chuẩn tinh thần đón nhận những ngày bận rộn sắp tới.

 

Nhạc Bảo Hoa giao nốt phần việc còn cho ba đồ , dặn dò: “ bến cảng đón Ninh Ninh đây.”

 

“Sư phụ, việc cũng nhiều lắm, để con cùng ngài nhé!” A Tùng thật sự quá tò mò, sớm diện kiến cô bé thể món Da Giòn Xôi Gà Lá Sen.

 

“Được thôi, chúng !”

Nga

 

Hai thầy trò cùng bước khỏi Bảo Hoa Lâu. Thắng Hoa Lâu đối diện cũng đang rục rịch mở cửa, Đinh Thắng Cường mặt, nhưng đám hàng xóm láng giềng xung quanh đang bàn tán xôn xao. Thấy Nhạc Bảo Hoa , cất tiếng hỏi: “Hoa thúc, đấy ạ?”

 

“Đi đón cháu gái, trưa nay con bé cập bến cảng.” Nhạc Bảo Hoa hưng phấn đáp.

 

Những lời Đinh Thắng Cường rêu rao lúc nãy khơi dậy trí tò mò của cả khu phố, ai nấy đều xem rốt cuộc đứa cháu gái của Nhạc Bảo Hoa trông ngang dọc .

 

A Tùng theo, tự nhiên đảm nhận vai trò tài xế. Nhạc Bảo Hoa xe, miệng ngâm nga vài câu kịch Quảng Đông, trong lòng vui sướng lâng lâng. Hơn một giờ đồng hồ xe, những nhà xưởng, bãi đất hoang ngày thường tẻ nhạt, giờ phút trong mắt ông bỗng chốc hóa thành phong cảnh hữu tình.

 

Đỗ xe xong, Nhạc Bảo Hoa và A Tùng cùng đến cửa khẩu chờ Nhạc Ninh. Bọn họ đến khá sớm, hai một góc hút t.h.u.ố.c, từng dòng nối đuôi qua cửa khẩu. Người đại lục và Cảng Thành, đừng đến cách ăn mặc trang điểm, chỉ cần khí chất thôi cũng đủ phân biệt rõ ràng trong nháy mắt.

 

Nhìn thấy một cô gái ăn mặc lòe loẹt, trang điểm đậm nhưng khí chất vô cùng quê mùa bước tới, A Tùng nhịn hỏi: “Sư phụ, Ninh Ninh trông như thế nào ạ?”

 

“Một cô bé xinh , dáng cao ráo, đặc biệt khí chất, tuyệt đối thua kém mấy nữ minh tinh Cảng Thành của chúng , giống Chu Minh Linh .” Nhạc Bảo Hoa tự hào miêu tả.

 

Nghe , A Tùng bắt đầu nghi ngờ sư phụ đang quá. Chu Minh Linh là ai cơ chứ? Là đạt danh hiệu Hoa hậu ăn ảnh nhất Cảng Thành năm năm , nổi tiếng với vẻ cao ráo, sắc sảo và phong thái oai phong lẫm liệt. Năm ngoái, cô bạo hồng nhờ vai nữ cảnh sát trong một bộ phim truyền hình. Cháu gái sư phụ thật sự xinh đến mức ? Có khả năng đó ?

 

Lúc , một đợt nữa ùa , A Tùng thấy Nhạc Bảo Hoa đang căng mắt cẩn thận tìm kiếm.

 

A Tùng dù cũng mặt, đành để sư phụ tự tìm cháu gái. Chợt, thấy một mỹ nhân đeo kính râm. Mỹ nhân cao hơn cả , màu da trắng bóc như mấy nữ minh tinh Cảng Thành. A Tùng ở t.ửu lầu lâu, gặp ít những ấm cô chiêu du học về, học theo phong cách Tây phương, thích nhuộm da nâu bóng khỏe khoắn. Đương nhiên, màu da của mỹ nhân đậm đến thế, chỉ là màu mật ong nhàn nhạt, nhưng toát lên một vẻ quyến rũ riêng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-134.html.]

Cách ăn mặc của cô cũng cực kỳ độc đáo. Áo tay ngắn phom rộng vạt chéo màu vàng kim, kết hợp cùng quần dài màu đen. Thiết kế trang phục lạ mắt, chất liệu rủ xuống mềm mại, chắc hẳn là lụa tơ tằm thượng hạng? Đây là đại tiểu thư nhà nào ở Cảng Thành ? Mỹ nhân tháo kính râm xuống... Oa! Một đôi mắt đến hút hồn.

 

Khoan , mỹ nhân đó về phía bọn họ? Sư phụ tiến lên đón thế ?

 

Nhạc Ninh kéo vali bước đến mặt Nhạc Bảo Hoa, nở nụ rạng rỡ: “Ông nội!”

 

Nhạc Bảo Hoa cháu gái, suýt chút nữa dám nhận. Làn da trắng hơn nhiều, gương mặt và vóc dáng cũng đầy đặn hơn, trông vô cùng khỏe mạnh và cân đối. Ông con bé cách ăn mặc, nhưng ngờ gu thẩm mỹ tinh tế đến . Bộ quần áo rõ ràng may từ loại vải Da Nẻ Văn The Hương Vân kiểu cũ, còn thiết kế theo kiểu vạt chéo, hơn nữa màu vàng kim vốn kén mặc, mà khoác lên con bé toát vẻ phóng khoáng và sang trọng lạ thường.

 

Nhạc Ninh xoay một vòng cho Nhạc Bảo Hoa xem: “Thế nào, thế nào ạ? Chu gia gia nuôi cháu cũng tồi đúng ?”

 

“Nuôi lắm, nuôi .” Nhạc Bảo Hoa đến khép miệng.

 

Ông nội mải mê ngắm cháu gái mà quên cả giới thiệu. Nhạc Ninh đành tự lên tiếng: “Để cháu đoán xem, đây chắc hẳn là A Tùng thúc đúng ạ?”

 

Bị điểm danh, A Tùng vội vàng đáp: “, đúng, là A Tùng.”

 

“Cháu chào thúc thúc.” Nhạc Ninh mỉm chào hỏi.

 

A Tùng nhanh nhảu đón lấy vali của Nhạc Ninh. Cô khoác tay Nhạc Bảo Hoa: “Ông nội, chúng thôi.”

 

Vừa , cô tranh thủ kể công với ông: “Ông nội, mấy ngày nay cháu ngoan lắm nhé, nỗ lực ăn cơm, cũng lời ông nỗ lực tiêu tiền. Cháu gọi điện kể với ông là lụa tơ tằm ở Cửa hàng hữu nghị rẻ đúng ? Thế là cháu mua luôn mấy xấp…”

 

Nhạc Ninh ở Việt Thành rảnh rỗi sinh nông nổi, trong tay Ngoại hối khoán Nhạc Bảo Hoa cho, liền lượn lờ Cửa hàng hữu nghị – nơi chỉ chấp nhận thanh toán bằng Ngoại hối khoán. Bên trong quả nhiên bày bán nhiều hàng ngoại nhập thể tìm thấy thị trường, nhưng giá cả đắt đỏ vô cùng. Những thương hiệu quen thuộc từ kiếp cũng mặt, một chiếc áo thun quy đổi giá hơn trăm tệ, một túi sô-cô-la Hershey's cũng tốn mấy chục tệ.

 

Cho đến khi cô thấy khu vực bán gốm sứ và lụa tơ tằm nội địa, giống như mở cánh cửa thế giới mới. Ở kiếp , cô thích mặc trang phục kiểu Trung Hoa tân thời. Nhìn những thước lụa tơ tằm dệt thủ công tinh xảo, hoa văn truyền thống sắc nét, chất liệu thật 100% mà giá may một bộ quần áo còn rẻ hơn cả một túi sô-cô-la, cô nhịn ? Lập tức vung tiền mua liền mười mấy xấp vải.

 

Mua vải xong, cô mặc áo sơ mi vải bông nữa. tự cắt may thì quá tốn công sức. Biết thời đại các tiệm may đo thời trang cao cấp, cô liền hỏi thăm các em phụ bếp ở Phúc Vận Lâu xem ai quen thợ may lão làng nào . Không ngờ, bố của A Bang thúc chính là một cặp vợ chồng thợ may lâu năm trong khu phố, hơn nữa còn là những sư phụ già chuyên may sườn xám và âu phục.

 

 

Loading...